Tô Lạc Lạc cảm thấy rất ấm ức, Quý Tri Vi chỉ thấy nực cười, nhưng “ở bầu thì tròn, ở ống thì dài”, đành phải cúi đầu.
Làm việc đồng áng mà thôi, sau khi quen rồi, đối với Quý Tri Vi mà nói thì dễ như trở bàn tay.
Chỉ mất nửa ngày làm quen, cô nhanh chóng thành thạo. Sau một ngày, mọi người đều khen cô là một tay làm nông giỏi.
So với Quý Tri Vi, Tô Lạc Lạc có vẻ hơi vụng về, đúng là tiểu thư đài các.
Cô ấy cầm cuốc làm được một lúc thì lòng bàn tay nổi đầy bọng nước, đau đến kêu oai oái.
Dáng vẻ tiểu thư ấy khiến những người nông dân bên cạnh lắc đầu ngao ngán.
Quý Tri Vi thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy nhăn nhó lại, đến gần nhỏ giọng nói: “Lạc Lạc, cậu ra kia nghỉ ngơi một lát đi, tớ làm nhanh thôi, xong rồi tớ làm giúp cậu phần của cậu.”
“Gì vậy, cậu cũng có nhiều việc phải làm rồi, thêm phần của bà lười Thẩm Phượng Lan kia nữa, thành đống to rồi, sao tớ nỡ để cậu làm giúp tớ được?” Tô Lạc Lạc lắc đầu, nhất quyết không đồng ý: “Trước đó tớ còn nói sẽ chăm sóc cậu mà.”
“Chúng ta là chị em, nói gì mà chăm sóc với không chăm sóc, cậu đừng khách sáo với tớ. Tớ quen làm việc nặng rồi, chút việc này đối với tớ mà nói dễ như ăn cơm.” Nói rồi cô đưa tay cho Tô Lạc Lạc xem.
Cô hoàn toàn không quan tâm, nhưng Tô Lạc Lạc nhìn thấy, vẻ mặt đầy xót xa.
“Vi Vi, cậu thật tội nghiệp.” Nói rồi nước mắt lưng tròng.
Quý Tri Vi hơi cạn lời, người chịu khổ là nguyên chủ, sao cô ấy lại còn đa cảm hơn nguyên chủ vậy.
Cô vội vàng an ủi: “Qua rồi, không phải tớ vẫn ổn sao?”
Quý Tri Vi tỏ vẻ không sao cả, nhưng trong mắt Tô Lạc Lạc, cô đang cố gắng gượng cười.
Vừa thấy vẻ mặt lo lắng của Tô Lạc Lạc, Quý Tri Vi vội vàng xòe tay cô ra: “Thật mà, nhìn tay cậu kìa, còn muốn giữ nữa không?”
Đôi bàn tay trắng nõn nà nổi lên mấy bọng nước to, nhìn là biết rất đau.
“Nếu muốn giữ thì nghe lời tớ.”
Tô Lạc Lạc không nói gì nữa, lặng lẽ lùi sang bên cạnh.
Một mình Quý Tri Vi làm gần bằng ba người, cho dù cô có giỏi đến đâu cũng không thể hoàn thành tất cả công việc trong thời gian quy định.
Tô Lạc Lạc nghỉ ngơi một lúc, cuối cùng cũng thấy áy náy, lại cầm dụng cụ lên làm. Chưa được bao lâu, lại đau đến kêu la oai oái nhưng cuối cùng vẫn kiên trì.
Trời dần tối, những người dân xung quanh, thanh niên trí thức đều đã làm xong việc lục tục ra về. Chỉ còn lại Quý Tri Vi và Tô Lạc Lạc vẫn đang làm việc trên đồng.
Làm việc đồng áng mà thôi, sau khi quen rồi, đối với Quý Tri Vi mà nói thì dễ như trở bàn tay.
Chỉ mất nửa ngày làm quen, cô nhanh chóng thành thạo. Sau một ngày, mọi người đều khen cô là một tay làm nông giỏi.
So với Quý Tri Vi, Tô Lạc Lạc có vẻ hơi vụng về, đúng là tiểu thư đài các.
Cô ấy cầm cuốc làm được một lúc thì lòng bàn tay nổi đầy bọng nước, đau đến kêu oai oái.
Dáng vẻ tiểu thư ấy khiến những người nông dân bên cạnh lắc đầu ngao ngán.
Quý Tri Vi thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy nhăn nhó lại, đến gần nhỏ giọng nói: “Lạc Lạc, cậu ra kia nghỉ ngơi một lát đi, tớ làm nhanh thôi, xong rồi tớ làm giúp cậu phần của cậu.”
“Gì vậy, cậu cũng có nhiều việc phải làm rồi, thêm phần của bà lười Thẩm Phượng Lan kia nữa, thành đống to rồi, sao tớ nỡ để cậu làm giúp tớ được?” Tô Lạc Lạc lắc đầu, nhất quyết không đồng ý: “Trước đó tớ còn nói sẽ chăm sóc cậu mà.”
“Chúng ta là chị em, nói gì mà chăm sóc với không chăm sóc, cậu đừng khách sáo với tớ. Tớ quen làm việc nặng rồi, chút việc này đối với tớ mà nói dễ như ăn cơm.” Nói rồi cô đưa tay cho Tô Lạc Lạc xem.
Cô hoàn toàn không quan tâm, nhưng Tô Lạc Lạc nhìn thấy, vẻ mặt đầy xót xa.
“Vi Vi, cậu thật tội nghiệp.” Nói rồi nước mắt lưng tròng.
Quý Tri Vi hơi cạn lời, người chịu khổ là nguyên chủ, sao cô ấy lại còn đa cảm hơn nguyên chủ vậy.
Cô vội vàng an ủi: “Qua rồi, không phải tớ vẫn ổn sao?”
Quý Tri Vi tỏ vẻ không sao cả, nhưng trong mắt Tô Lạc Lạc, cô đang cố gắng gượng cười.
Vừa thấy vẻ mặt lo lắng của Tô Lạc Lạc, Quý Tri Vi vội vàng xòe tay cô ra: “Thật mà, nhìn tay cậu kìa, còn muốn giữ nữa không?”
Đôi bàn tay trắng nõn nà nổi lên mấy bọng nước to, nhìn là biết rất đau.
“Nếu muốn giữ thì nghe lời tớ.”
Tô Lạc Lạc không nói gì nữa, lặng lẽ lùi sang bên cạnh.
Một mình Quý Tri Vi làm gần bằng ba người, cho dù cô có giỏi đến đâu cũng không thể hoàn thành tất cả công việc trong thời gian quy định.
Tô Lạc Lạc nghỉ ngơi một lúc, cuối cùng cũng thấy áy náy, lại cầm dụng cụ lên làm. Chưa được bao lâu, lại đau đến kêu la oai oái nhưng cuối cùng vẫn kiên trì.
Trời dần tối, những người dân xung quanh, thanh niên trí thức đều đã làm xong việc lục tục ra về. Chỉ còn lại Quý Tri Vi và Tô Lạc Lạc vẫn đang làm việc trên đồng.