“Gì mà không chịu nhận, tôi chưa từng thừa nhận.”
“Thôi, đừng nói nữa.” Đội trưởng Lý nghe mấy người lời qua tiếng lại, đau đầu không thôi, ông quát lớn một tiếng cắt ngang cuộc tranh cãi của họ.
“Chú Lý, vừa rồi Thẩm Phượng Lan nói đi tìm bí thư, liệu có chuyện gì không ạ?” Tô Lạc Lạc do dự một hồi, cuối cùng vẫn không nhịn được lo lắng hỏi.
“Giờ mới biết sợ à.” Đội trưởng Lý bất lực nhìn cô ấy rồi nói tiếp: “Bí thư của chúng ta cũng không phải người không phân biệt đúng sai, tôi sẽ đến nói chuyện này với ông ấy.”
“Cảm ơn chú Lý.”
Đội trưởng Lý gật đầu, sau đó nhìn Quý Tri Vi vẫn im lặng, thở dài: “Nhưng mà Tiểu Vi à, cháu ra tay cũng hơi nặng rồi.”
“Chú Lý, cháu cũng không muốn, thật sự là Thẩm Phượng Lan quá đáng quá. Cháu thừa nhận mình ra tay hơi nặng, cháu đồng ý chịu chi phí thuốc men cho cô ta.”
Đội trưởng Lý nghe cô nói vậy mới hài lòng gật đầu. Trong lòng nghĩ, tuy hơi nóng nảy, ra tay hơi nặng, nhưng vẫn là người hiểu chuyện.
“Tại sao chứ, rõ ràng là cô ta gây sự trước, tại sao chúng ta phải trả tiền thuốc men cho cô ta.” Bầu không khí vừa dịu đi một chút, Tô Lạc Lạc lại không chịu.
Đội trưởng Lý nghiêm mặt, nhìn Tô Lạc Lạc nói dõng dạc: “Cô bé này, nói cho cùng là cháu đánh người ta bị thương, theo lý thì phải bồi thường.”
“Cháu nhận.” Quý Tri Vi kéo Tô Lạc Lạc, nhỏ giọng nói: “Lạc Lạc, cậu đừng nói nữa.”
Trong lòng Tô Lạc Lạc cảm thấy ấm ức, lo lắng đi qua đi lại.
Cuối cùng nói: “Muốn bồi thường cũng là tớ bồi thường, cậu làm tất cả đều là vì tớ.”
“Được, cậu bồi thường.” Nói xong câu này Quý Tri Vi không nhịn được cười.
“Cậu còn cười, sắp mất máu nhiều rồi kìa.” Tô Lạc Lạc nhìn dáng vẻ vô tư của cô, tức giận dậm chân.
Quý Tri Vi vội vàng an ủi: “Không sao, sau này chúng ta làm việc nhiều hơn, kiếm nhiều công điểm hơn là được.”
Đội trưởng Lý đứng bên cạnh nghe, trong lòng rất khâm phục đối với cô gái siêng năng, dám làm dám chịu này.
Trở về từ chỗ bí thư, Thẩm Phượng Lan vênh váo tự đắc. Sau khi nhận được tiền bồi thường của Quý Tri Vi, cô ta lại càng vênh mặt hất hàm sai khiến.
Vì bị thương nên cô ta được nghỉ không phải xuống ruộng, công điểm vẫn được tính, sướng rơn.
Còn phần việc của cô ta thì được chia cho Tô Lạc Lạc, Quý Tri Vi và Phạm Gia Minh.
Đương nhiên đây là quyết định của bí thư. Lúc đó đội trưởng Lý nghe thấy, cảm thấy không hợp lý, nhưng bí thư cho rằng ba người này cũng có lỗi, không thể không phạt.
“Thôi, đừng nói nữa.” Đội trưởng Lý nghe mấy người lời qua tiếng lại, đau đầu không thôi, ông quát lớn một tiếng cắt ngang cuộc tranh cãi của họ.
“Chú Lý, vừa rồi Thẩm Phượng Lan nói đi tìm bí thư, liệu có chuyện gì không ạ?” Tô Lạc Lạc do dự một hồi, cuối cùng vẫn không nhịn được lo lắng hỏi.
“Giờ mới biết sợ à.” Đội trưởng Lý bất lực nhìn cô ấy rồi nói tiếp: “Bí thư của chúng ta cũng không phải người không phân biệt đúng sai, tôi sẽ đến nói chuyện này với ông ấy.”
“Cảm ơn chú Lý.”
Đội trưởng Lý gật đầu, sau đó nhìn Quý Tri Vi vẫn im lặng, thở dài: “Nhưng mà Tiểu Vi à, cháu ra tay cũng hơi nặng rồi.”
“Chú Lý, cháu cũng không muốn, thật sự là Thẩm Phượng Lan quá đáng quá. Cháu thừa nhận mình ra tay hơi nặng, cháu đồng ý chịu chi phí thuốc men cho cô ta.”
Đội trưởng Lý nghe cô nói vậy mới hài lòng gật đầu. Trong lòng nghĩ, tuy hơi nóng nảy, ra tay hơi nặng, nhưng vẫn là người hiểu chuyện.
“Tại sao chứ, rõ ràng là cô ta gây sự trước, tại sao chúng ta phải trả tiền thuốc men cho cô ta.” Bầu không khí vừa dịu đi một chút, Tô Lạc Lạc lại không chịu.
Đội trưởng Lý nghiêm mặt, nhìn Tô Lạc Lạc nói dõng dạc: “Cô bé này, nói cho cùng là cháu đánh người ta bị thương, theo lý thì phải bồi thường.”
“Cháu nhận.” Quý Tri Vi kéo Tô Lạc Lạc, nhỏ giọng nói: “Lạc Lạc, cậu đừng nói nữa.”
Trong lòng Tô Lạc Lạc cảm thấy ấm ức, lo lắng đi qua đi lại.
Cuối cùng nói: “Muốn bồi thường cũng là tớ bồi thường, cậu làm tất cả đều là vì tớ.”
“Được, cậu bồi thường.” Nói xong câu này Quý Tri Vi không nhịn được cười.
“Cậu còn cười, sắp mất máu nhiều rồi kìa.” Tô Lạc Lạc nhìn dáng vẻ vô tư của cô, tức giận dậm chân.
Quý Tri Vi vội vàng an ủi: “Không sao, sau này chúng ta làm việc nhiều hơn, kiếm nhiều công điểm hơn là được.”
Đội trưởng Lý đứng bên cạnh nghe, trong lòng rất khâm phục đối với cô gái siêng năng, dám làm dám chịu này.
Trở về từ chỗ bí thư, Thẩm Phượng Lan vênh váo tự đắc. Sau khi nhận được tiền bồi thường của Quý Tri Vi, cô ta lại càng vênh mặt hất hàm sai khiến.
Vì bị thương nên cô ta được nghỉ không phải xuống ruộng, công điểm vẫn được tính, sướng rơn.
Còn phần việc của cô ta thì được chia cho Tô Lạc Lạc, Quý Tri Vi và Phạm Gia Minh.
Đương nhiên đây là quyết định của bí thư. Lúc đó đội trưởng Lý nghe thấy, cảm thấy không hợp lý, nhưng bí thư cho rằng ba người này cũng có lỗi, không thể không phạt.