Từ Thủy Hầu Tử Bắt Đầu Thành Thần

Chương 2: Khó sống, khó sống! (2)

Số chữ: 1065
Trần Thuận là con trai lớn của Trần Khánh Giang, mới sáu tuổi, ngày thường thích nhất là tìm Lương Cừ chơi đùa.

Trần Khánh Giang nhớ lại lúc mình hơn mười tuổi, cha của Lương Cừ cũng trạc tuổi con mình bây giờ, cũng thích tìm mình chơi, trong phút chốc bóng hình hai đứa trẻ như chồng lên nhau.

Haiz...

Trần Khánh Giang từ trong lòng lấy ra chiếc bánh nướng, mở lớp giấy dầu ra.

- A Thủy, mau ăn đi.

- Trần thúc! Cái này?

Yết hầu Lương Cừ chuyển động, vốn tưởng lại rơi vào đường cùng, nào ngờ trong nháy mắt lại thấy được sinh cơ. Hắn muốn nói gì đó, nhưng mùi thơm nồng đậm quá đỗi quyến rũ, khiến hai tay hắn run rẩy tự mình đưa ra nhận lấy.

Đôi môi khô nứt rỉ ra máu, mùi rỉ sắt hòa cùng mùi thơm của bột mì, mỡ và thịt, hắn nhét tất cả vào miệng.

Chút nước bọt ít ỏi còn lại được ép ra, nhào trộn với bánh nướng, nuốt xuống bụng. Lương Cừ nuốt vội mấy miếng, cảm thấy có chút sức lực, vội vàng nói lời cảm tạ.

- Ăn đi, ăn xong mau về nhà, đừng lảng vảng ngoài cửa nữa.

- Vâng...

Trần Khánh Giang phủi ống quần, đứng dậy rời đi, tâm trạng lại càng nặng nề hơn.

Bây giờ đã thế này, chờ tới mùa đông chẳng phải càng khó khăn hơn sao? Hay là bàn với A Đệ một tiếng, chia cho nó mấy cân lương thực? Nhưng dạo trước Nhị Bảo bệnh nặng, nhà mình còn dư ra được không?

Tiếng giày cỏ ma sát trên đường bùn, xa dần, xa dần.

- Phù, thơm thật!



Lương Cừ ăn xong miếng bánh cuối cùng, nhìn bóng lưng Trần Khánh Giang, không thể cất tiếng gọi.

Mấy năm gần đây thái bình không thiên tai, một thạch gạo giá khoảng một nghìn văn.

Nhà Trần thúc có năm miệng ăn, một già hai trẻ một vợ, một quý ít nhất cũng cần bốn thạch gạo, tính ra mỗi ngày cần ba mươi ba văn tiền gạo mới đủ.

Xuân lưới hè nuôi, thu đánh bắt đông tranh đấu, mùa thu cỏ tốt cá béo, thu nhập một ngày của Trần thúc khoảng tám mươi văn, nghe thì có vẻ được, nhưng thực tế còn xa mới đủ.

Vải, muối, rau cỏ đều cần tiền, thuế đánh cá còn nặng hơn thuế nông nghiệp, ngoài ra còn đủ loại tạp phí. Chưa nói đâu xa, phí neo đậu ở bến tàu mỗi ngày đã mất hai văn, mùa nước lên thậm chí còn bốn văn. Đến mùa đông thu nhập lại càng giảm mạnh, trong thời gian đó nếu không may mắc bệnh...

Trần Khánh Giang là người đánh cá lão luyện, vợ là A Đệ lại cần cù, hai người đỡ đần lẫn nhau, cuộc sống cũng không đến nỗi quá gian nan.

Chỉ tệ là mấy ngày trước đứa con út mắc bệnh nặng, cả người than, nóng như hòn cuộc sống vốn đang tạm ổn định bỗng trở nên túng quẫn.

Chỉ một cái bánh nướng thịt, e rằng cũng là Trần Khánh Giang phải chắt bóp lắm mới dành dụm được cho con, vậy mà giờ lại thành ân cứu mạng của hắn.

Đúng là hoạn nạn mới thấy chân tình.

Trong bầu trời đêm, sao trời lấp lánh, rực rỡ huy hoàng.

Thành phố nhỏ đầy khói bụi ô nhiễm làm gì có cảnh đẹp như thế này. Cũng chính vì vậy, nó không ngừng nhắc nhở hắn... đây là một thế giới hoàn toàn khác.

Lương Cừ dựa vào tường, nỗi cô độc như thủy triều ập đến, hiện tại hắn không biết đánh cá, không có bất kỳ nguồn sinh kế nào.

Hắn không nghĩ ra mình phải sống tiếp thế nào, làm sao dám mặt dày nói lời báo đáp.

Còn về việc dùng kỹ thuật hiện đại để kiếm tiền... cũng khó.

Nhìn lướt qua đường phố vắng vẻ, rất nhiều nhà ở đều có tường đầu ngựa bậc thang, kiểu kiến trúc điển hình với tường cao hơn mái hiên.



Điều đó cho thấy sức sản xuất của thời đại này đã phát triển đến trình độ nhất định, đủ để kết cấu gạch đá thay thế kết cấu gỗ đất thời xưa. Mái hiên không còn cần vươn dài ra để che mưa bảo vệ tường, cuối cùng để phòng ngừa hỏa hoạn lan rộng, đã biến thành kết cấu tường ngăn cháy cao hơn mái hiên.

Có thể phổ biến kết cấu gạch đá, sức sản xuất của Đại Thuận ít nhất cũng tương đương với thời Minh Thanh ở kiếp trước.

Nguyên thân là tầng lớp đáy cùng xã hội, chưa từng thấy qua thứ gì tốt đẹp, nhưng Lương Cừ biết, mấy thứ như đường trắng, muối tinh, móng sắt ngựa, luyện thép, xà phòng thơm, về cơ bản là không liên quan gì tới hắn.

Hơn nữa thế giới này không hề đơn giản, trong trí nhớ, trấn bên cạnh có một mãnh nhân, có thể một quyền đánh xuyên tảng đá hoa cương cao bằng người, tuyệt không phải người thường.

Nhưng dù có biết cách làm cũng vô dụng.

Người xưa vì sao trọng nam đinh? Nhìn chiếc thuyền bị cướp là biết, trong nhà không có một lao lực chính khỏe mạnh, thật sự sẽ bị người ta bắt nạt đến chết.

Thuyền bè còn như vậy, huống hồ là tiền bạc tích cóp được?

Thời xưa, cô nhi muốn sinh tồn khó như lên trời, không bị người ta bán đi thì cũng là chờ chết.

Chết tiệt, sao lại bắt đầu bằng thân phận Ngư Phu, lại còn là Ngư Phu bị cướp mất thuyền, đổi thành nông dân còn tốt hơn!

Khó, khó, khó!

Đúng lúc này, một luồng khí tức mênh mông bỗng nhiên xuyên qua tâm trí Lương Cừ, vô số hình ảnh ký ức cuộn trào, giống như giữa ngày hè nuốt trọn một túi kẹo bạc hà, mát lạnh thấu đỉnh đầu.

Chết tiệt, tình huống gì đây?

Lương Cừ tay chân luống cuống.

May mà cảm giác này đến nhanh đi cũng nhanh, đợi đến khi sự khác thường trong đầu dần lắng xuống, tựa như mây mù tan đi lại thấy trời xanh.

Một chiếc đỉnh lớn có tạo hình kỳ lạ hiện lên trong thức hải, hoa văn huyền diệu vô tận đan xen, khiến hắn kinh ngạc đến ngây người.

Tên của nó... Trạch Đỉnh!
5 Bình luận