Đại Thuận, Giang Hoài Trạch Dã, Nghĩa Hưng Thị.
(Thị này nghĩa là chợ, hoặc khu chợ)
Phiến đá xanh mài bóng dưới ánh trăng phản chiếu ánh sáng như gương, lá khô rơi xuống, không chồng chất mà phiêu chuyển trên mặt đất.
Gió từ mặt sông vạn dặm thổi tới, lại từ khoảng trống trên mái nhà thoát đi, từng luồng từng sợi luồn vào khe cửa.
Tựa như cỏ dại bị gió lay động, khô gầy mà đứng thẳng, trong căn nhà đất tĩnh mịch, thiếu niên tưởng đã chết lại toát ra chút sinh cơ.
Đói!
Đói quá!
Lương Cừ mở mắt, ánh mắt vô hồn, chỉ cảm thấy dạ dày đau như dao cắt, nằm co quắp trên ván giường.
- Lương Cừ, hắn cũng tên là Lương Cừ? Mẹ khó sinh mà chết, cha tháng trước mắc phong hàn qua đời, đây là cái khởi đầu tiêu chuẩn gì chứ? Chỉ có một chiếc thuyền, một gian nhà...
- Không đúng, thuyền cũng bị người ta cướp mất rồi, Trương ác bá ỷ ta nhỏ tuổi. Chết tiệt, trông gớm ghiếc thật, ếch thành tinh sao?
Cố nén cơn đói cồn cào, tiêu hóa xong những mảnh ký ức hỗn độn, thần sắc Lương Cừ hoảng hốt.
Giang Hoài Trạch Dã, nuôi sống ngàn vạn ngư dân, ta lại biến thành một tiểu ngư dân trong số đó?
Nước cống vàng đục, tiếng còi báo động chói tai, niêm mạc mũi đau rát như lửa đốt, ánh đèn pin mạnh chiếu xuống mặt nước tạo thành vệt sáng khổng lồ.
Không phải mơ.
Ta thật sự vì cứu người mà rơi xuống nước chết đuối...
Đúng rồi, thức đêm chạy bản thảo tăng ca đến nửa đêm, nào còn sức lực cứu người, vừa xuống nước liền xuyên không ngay lập tức.
- Đáng tiếc không có con cái, nếu không ít nhất cũng phải kiếm cho nó suất cộng điểm thi đại học, thắng ngay từ vạch xuất phát.
Lương Cừ tê liệt ngã xuống giường, hắn cảm nhận được sự mệt mỏi dâng lên từ sâu thẳm đáy lòng, dường như hơn hai mươi năm đã qua chỉ như dấu vết lá thu rơi, vốn chẳng hề tồn tại.
Một đời tay trắng, một đời vô danh.
Đời người thật đúng là vô nghĩa.
Ọt ọt ọt.
Thôi được rồi, vẫn có ý nghĩa chứ, cơn đói này đúng là chết tiệt mà.
Cơn đói thúc đẩy Lương Cừ tìm đường sống, việc xuyên không còn chữa khỏi bệnh cận thị nặng của hắn, tựa như lau đi một lớp sương mù, bốn phía trở nên rõ ràng lạ thường. Nhưng nhìn quanh bốn phía, chỉ có một giường, một bếp, một cái vại rỗng không.
Ký ức đã chết lại tấn công lần nữa.
- Cút cút cút, đồ sao chổi, còn muốn vay lương thực à, Lục Tử nhà ta còn chưa đủ ăn đây.
- Ngươi cũng biết đấy, thuế mùa thu sắp...
Không được, phải tìm chút nước uống đã.
Cơn đau dạ dày không ngừng kích thích thần kinh, Lương Cừ nhếch miệng, từ trên giường dịch xuống, cố gắng vịn bức tường đất vàng, loạng choạng bước ra ngoài, nhưng mới đi vài bước đã thở hồng hộc, đành phải ngồi xuống bậc cửa nghỉ tạm.
- Cơ thể này cũng quá yếu rồi.
Lương Cừ vã mồ hôi lạnh, bàn tay cũng không mở ra nổi, hắn khó tin nổi cơ thể lại suy yếu đến vậy, lẽ nào vừa tới đây lại phải chết thêm lần nữa?
Nỗi sợ hãi lạnh lẽo như một bàn tay khổng lồ bóp chặt lấy tim hắn.
Cái gì mà chết một lần rồi thì không sợ chết nữa, đều là giả dối, nỗi sợ hãi cái chết đã khắc sâu trong bản năng con người.
Cà rà rà.
Tiếng bánh xe lăn trên phiến đá xanh, phát ra âm thanh đặc thù.
Có người!
Tim hắn gần như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.
- Kệ nó, đi vòng qua.
- Xúi quẩy, đừng để quỷ chết đói bám theo.
Hắn không nghe rõ mấy người phu xe đang bàn tán gì, chỉ nghe tiếng bánh xe lăn xa dần.
Lời đến bên miệng lại nuốt ngược vào trong, bóng tối đường phố như vô tận, Lương Cừ chỉ cảm thấy một luồng hơi lạnh bốc lên từ đáy lòng, máu trong người như đang lạnh dần.
Hắn muốn đi tìm một cái giếng, nhưng đã không còn chút sức lực nào để nhấc chân.
- A Thủy, sao ngươi ngồi đây?
A Thủy, ai? Ta?
Vừa ngẩng lên, một hán tử da ngăm đen đã đứng bên cạnh, Lương Cừ buột miệng:
- Trần thúc?
Ký ức cho hắn biết, nam nhân trước mặt tên Trần Khánh Giang, là hàng xóm của mình.
Đúng rồi, ta chính là A Thủy.
Tên hai kiếp giống nhau, chỉ vì chữ “Cừ” (mương) có bộ Thủy (thủy), nên người trong làng gọi là A Thủy.
Lương Cừ cố nén hơi thở, cảnh tượng vừa rồi khiến hắn cũng chẳng muốn cầu xin gì nữa, khàn giọng nói:
- Ta đi mệt, ngồi nghỉ một lát. Trần thúc đi đâu về vậy?
- Vừa từ trên trấn bán cá về.
- Trên trấn?
- Ừ, mấy bữa nay cá béo không lo ế, chắc chắn phải lên trấn rồi, bán cho vựa cá ở đây thì thiệt lắm. Ta lại chẳng thuê thuyền của họ, muốn bán cho ai thì bán. Mà ngươi đang yên lành, ngồi ở cửa nghỉ ngơi làm gì, không sợ nhiễm phong hàn à?
Trần Khánh Giang tò mò tới gần hơn một chút, nhìn thấy bộ dạng khô héo tiều tụy của hắn thì giật mình kinh hãi.
Sao lại thành ra thế này?
Trong cơn kinh hãi, hắn chợt nhớ Lương Cừ mất cha, e là trong nhà sớm đã hết lương thực, bất giác sờ vào trong ngực áo, nhưng rồi lại lộ vẻ do dự.
Đó là cái bánh nướng thịt mỡ, hắn phải đi bộ hơn mười dặm, mang cá vào thành bán mới kiếm thêm được tám văn tiền, mua về cho đứa con út đang khóc đòi được nếm thử.
Trời đã tối, bánh ôm trong lòng vẫn còn hơi ấm, thoáng chốc lại sắp đưa cho người khác, nói không tiếc là nói dối.
- Cha ơi, sao Thủy ca không tìm con chơi nữa?
- Vì cha của Thủy ca đi rồi, không rảnh chơi với con nữa.
- Vì sao lại đi?
- …
(Thị này nghĩa là chợ, hoặc khu chợ)
Phiến đá xanh mài bóng dưới ánh trăng phản chiếu ánh sáng như gương, lá khô rơi xuống, không chồng chất mà phiêu chuyển trên mặt đất.
Gió từ mặt sông vạn dặm thổi tới, lại từ khoảng trống trên mái nhà thoát đi, từng luồng từng sợi luồn vào khe cửa.
Tựa như cỏ dại bị gió lay động, khô gầy mà đứng thẳng, trong căn nhà đất tĩnh mịch, thiếu niên tưởng đã chết lại toát ra chút sinh cơ.
Đói!
Đói quá!
Lương Cừ mở mắt, ánh mắt vô hồn, chỉ cảm thấy dạ dày đau như dao cắt, nằm co quắp trên ván giường.
- Lương Cừ, hắn cũng tên là Lương Cừ? Mẹ khó sinh mà chết, cha tháng trước mắc phong hàn qua đời, đây là cái khởi đầu tiêu chuẩn gì chứ? Chỉ có một chiếc thuyền, một gian nhà...
- Không đúng, thuyền cũng bị người ta cướp mất rồi, Trương ác bá ỷ ta nhỏ tuổi. Chết tiệt, trông gớm ghiếc thật, ếch thành tinh sao?
Cố nén cơn đói cồn cào, tiêu hóa xong những mảnh ký ức hỗn độn, thần sắc Lương Cừ hoảng hốt.
Giang Hoài Trạch Dã, nuôi sống ngàn vạn ngư dân, ta lại biến thành một tiểu ngư dân trong số đó?
Nước cống vàng đục, tiếng còi báo động chói tai, niêm mạc mũi đau rát như lửa đốt, ánh đèn pin mạnh chiếu xuống mặt nước tạo thành vệt sáng khổng lồ.
Không phải mơ.
Ta thật sự vì cứu người mà rơi xuống nước chết đuối...
Đúng rồi, thức đêm chạy bản thảo tăng ca đến nửa đêm, nào còn sức lực cứu người, vừa xuống nước liền xuyên không ngay lập tức.
- Đáng tiếc không có con cái, nếu không ít nhất cũng phải kiếm cho nó suất cộng điểm thi đại học, thắng ngay từ vạch xuất phát.
Lương Cừ tê liệt ngã xuống giường, hắn cảm nhận được sự mệt mỏi dâng lên từ sâu thẳm đáy lòng, dường như hơn hai mươi năm đã qua chỉ như dấu vết lá thu rơi, vốn chẳng hề tồn tại.
Một đời tay trắng, một đời vô danh.
Đời người thật đúng là vô nghĩa.
Ọt ọt ọt.
Thôi được rồi, vẫn có ý nghĩa chứ, cơn đói này đúng là chết tiệt mà.
Cơn đói thúc đẩy Lương Cừ tìm đường sống, việc xuyên không còn chữa khỏi bệnh cận thị nặng của hắn, tựa như lau đi một lớp sương mù, bốn phía trở nên rõ ràng lạ thường. Nhưng nhìn quanh bốn phía, chỉ có một giường, một bếp, một cái vại rỗng không.
Ký ức đã chết lại tấn công lần nữa.
- Cút cút cút, đồ sao chổi, còn muốn vay lương thực à, Lục Tử nhà ta còn chưa đủ ăn đây.
- Ngươi cũng biết đấy, thuế mùa thu sắp...
Không được, phải tìm chút nước uống đã.
Cơn đau dạ dày không ngừng kích thích thần kinh, Lương Cừ nhếch miệng, từ trên giường dịch xuống, cố gắng vịn bức tường đất vàng, loạng choạng bước ra ngoài, nhưng mới đi vài bước đã thở hồng hộc, đành phải ngồi xuống bậc cửa nghỉ tạm.
- Cơ thể này cũng quá yếu rồi.
Lương Cừ vã mồ hôi lạnh, bàn tay cũng không mở ra nổi, hắn khó tin nổi cơ thể lại suy yếu đến vậy, lẽ nào vừa tới đây lại phải chết thêm lần nữa?
Nỗi sợ hãi lạnh lẽo như một bàn tay khổng lồ bóp chặt lấy tim hắn.
Cái gì mà chết một lần rồi thì không sợ chết nữa, đều là giả dối, nỗi sợ hãi cái chết đã khắc sâu trong bản năng con người.
Cà rà rà.
Tiếng bánh xe lăn trên phiến đá xanh, phát ra âm thanh đặc thù.
Có người!
Tim hắn gần như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.
- Kệ nó, đi vòng qua.
- Xúi quẩy, đừng để quỷ chết đói bám theo.
Hắn không nghe rõ mấy người phu xe đang bàn tán gì, chỉ nghe tiếng bánh xe lăn xa dần.
Lời đến bên miệng lại nuốt ngược vào trong, bóng tối đường phố như vô tận, Lương Cừ chỉ cảm thấy một luồng hơi lạnh bốc lên từ đáy lòng, máu trong người như đang lạnh dần.
Hắn muốn đi tìm một cái giếng, nhưng đã không còn chút sức lực nào để nhấc chân.
- A Thủy, sao ngươi ngồi đây?
A Thủy, ai? Ta?
Vừa ngẩng lên, một hán tử da ngăm đen đã đứng bên cạnh, Lương Cừ buột miệng:
- Trần thúc?
Ký ức cho hắn biết, nam nhân trước mặt tên Trần Khánh Giang, là hàng xóm của mình.
Đúng rồi, ta chính là A Thủy.
Tên hai kiếp giống nhau, chỉ vì chữ “Cừ” (mương) có bộ Thủy (thủy), nên người trong làng gọi là A Thủy.
Lương Cừ cố nén hơi thở, cảnh tượng vừa rồi khiến hắn cũng chẳng muốn cầu xin gì nữa, khàn giọng nói:
- Ta đi mệt, ngồi nghỉ một lát. Trần thúc đi đâu về vậy?
- Vừa từ trên trấn bán cá về.
- Trên trấn?
- Ừ, mấy bữa nay cá béo không lo ế, chắc chắn phải lên trấn rồi, bán cho vựa cá ở đây thì thiệt lắm. Ta lại chẳng thuê thuyền của họ, muốn bán cho ai thì bán. Mà ngươi đang yên lành, ngồi ở cửa nghỉ ngơi làm gì, không sợ nhiễm phong hàn à?
Trần Khánh Giang tò mò tới gần hơn một chút, nhìn thấy bộ dạng khô héo tiều tụy của hắn thì giật mình kinh hãi.
Sao lại thành ra thế này?
Trong cơn kinh hãi, hắn chợt nhớ Lương Cừ mất cha, e là trong nhà sớm đã hết lương thực, bất giác sờ vào trong ngực áo, nhưng rồi lại lộ vẻ do dự.
Đó là cái bánh nướng thịt mỡ, hắn phải đi bộ hơn mười dặm, mang cá vào thành bán mới kiếm thêm được tám văn tiền, mua về cho đứa con út đang khóc đòi được nếm thử.
Trời đã tối, bánh ôm trong lòng vẫn còn hơi ấm, thoáng chốc lại sắp đưa cho người khác, nói không tiếc là nói dối.
- Cha ơi, sao Thủy ca không tìm con chơi nữa?
- Vì cha của Thủy ca đi rồi, không rảnh chơi với con nữa.
- Vì sao lại đi?
- …