Kim Phương nhìn bà cụ Lý: “Cháu sẽ không vì một miếng khoai lang khô mà gả vào nhà bà đâu.”
Bà cụ Lý trừng mắt nhìn đứa trẻ đáng ghét: “Cháu còn muốn nhòm ngó mấy thằng con trai tốt nhà bà à, thôi đi. Chỉ vì bà của cháu thôi, bà cũng không thể để hai bà cháu cháu hại hai đứa con trai nhà bà được.”
Bà hối hận vì đã thương hại con bé này, đưa khoai lang khô cho nó ăn. Lỡ như nó mà để ý đến nhà mình thì sao?
Câu nói “Trừ khi bà đưa ra một đống khoai lang khô, cháu mới cân nhắc” của Kim Phương, hoàn toàn không cần nói ra nữa. Bản thân cô lại trở thành tai họa rồi.
Bà cụ Lý: “Cháu còn không phục à, cháu gầy gò như vậy, trong nhà lại không có ai làm việc, quan hệ cũng không tốt, ai thèm lấy cháu? Cháu tự nói xem cháu có điểm gì nổi bật?”
Ánh mắt khinh bỉ của bà cụ Lý khiến Kim Phương tức giận, cháu cũng đâu có để ý đến nhà bà, mà bà lại khinh thường cháu?
Kim Phương nghiến răng, nuốt miếng khoai lang khô trong miệng, cũng không nghĩ ra mình có điểm gì nổi bật, có thể nuôi sống bản thân ở nơi này, cuối cùng nói được một câu: “Cháu mặt dày.”
Bà cụ Lý đúng là bị Kim Phương nói cho ngớ người ra, con bé này mặt đúng là dày thật, chuyện này mà cũng dám nói ra.
Quả nhiên là cháu gái của bà già hổ báo, bà quay đầu lại nói với bọn trẻ trong nhà: “Thấy con bé này thì tránh xa ra, đừng để nó bám lấy nhà mình.”
Buổi tối về nhà, hai bà cháu bưng về một nửa chậu cháo loãng, vẫn là loại không có hạt gạo nào, may mà lúc chăn cừu, Kim Phương đã đào được vài cây rau dại, rửa sạch bỏ vào cháo ít nhất cũng có cái ăn.
Về đến nhà, bà cụ vào phòng chốt cửa, rồi từ trong vạt áo, ống tay áo lôi ra một nắm nhỏ hạt ngô.
Lấy từ chỗ kín đáo trong góc tường ra một túi vải, bỏ một nửa số hạt ngô vào đó.
Rồi lại giấu túi đi mới cho Kim Phương vào, hai bà cháu làm việc nhỏ này như làm chuyện trộm cắp vậy.
Kim Phương thấy bà cụ trong tay còn vài hạt ngô: “Sao không cất đi?”
Bà cụ: “Cất hết thì ăn gì, thân hình con thế này, cứ đói tiếp thì càng khó tìm nhà chồng.”
Thôi được rồi, lần thứ hai Kim Phương bị đả kích. Trước đây vóc dáng này được nhiều người ao ước, bây giờ ở nơi này lại không gả đi được.
Nhà nào cũng muốn tìm một cô gái trắng trẻo, mũm mĩm làm con dâu. Nghe nói như vậy mới dễ sinh con, lại còn có phúc.
Bà cụ Lý trừng mắt nhìn đứa trẻ đáng ghét: “Cháu còn muốn nhòm ngó mấy thằng con trai tốt nhà bà à, thôi đi. Chỉ vì bà của cháu thôi, bà cũng không thể để hai bà cháu cháu hại hai đứa con trai nhà bà được.”
Bà hối hận vì đã thương hại con bé này, đưa khoai lang khô cho nó ăn. Lỡ như nó mà để ý đến nhà mình thì sao?
Câu nói “Trừ khi bà đưa ra một đống khoai lang khô, cháu mới cân nhắc” của Kim Phương, hoàn toàn không cần nói ra nữa. Bản thân cô lại trở thành tai họa rồi.
Bà cụ Lý: “Cháu còn không phục à, cháu gầy gò như vậy, trong nhà lại không có ai làm việc, quan hệ cũng không tốt, ai thèm lấy cháu? Cháu tự nói xem cháu có điểm gì nổi bật?”
Ánh mắt khinh bỉ của bà cụ Lý khiến Kim Phương tức giận, cháu cũng đâu có để ý đến nhà bà, mà bà lại khinh thường cháu?
Kim Phương nghiến răng, nuốt miếng khoai lang khô trong miệng, cũng không nghĩ ra mình có điểm gì nổi bật, có thể nuôi sống bản thân ở nơi này, cuối cùng nói được một câu: “Cháu mặt dày.”
Bà cụ Lý đúng là bị Kim Phương nói cho ngớ người ra, con bé này mặt đúng là dày thật, chuyện này mà cũng dám nói ra.
Quả nhiên là cháu gái của bà già hổ báo, bà quay đầu lại nói với bọn trẻ trong nhà: “Thấy con bé này thì tránh xa ra, đừng để nó bám lấy nhà mình.”
Buổi tối về nhà, hai bà cháu bưng về một nửa chậu cháo loãng, vẫn là loại không có hạt gạo nào, may mà lúc chăn cừu, Kim Phương đã đào được vài cây rau dại, rửa sạch bỏ vào cháo ít nhất cũng có cái ăn.
Về đến nhà, bà cụ vào phòng chốt cửa, rồi từ trong vạt áo, ống tay áo lôi ra một nắm nhỏ hạt ngô.
Lấy từ chỗ kín đáo trong góc tường ra một túi vải, bỏ một nửa số hạt ngô vào đó.
Rồi lại giấu túi đi mới cho Kim Phương vào, hai bà cháu làm việc nhỏ này như làm chuyện trộm cắp vậy.
Kim Phương thấy bà cụ trong tay còn vài hạt ngô: “Sao không cất đi?”
Bà cụ: “Cất hết thì ăn gì, thân hình con thế này, cứ đói tiếp thì càng khó tìm nhà chồng.”
Thôi được rồi, lần thứ hai Kim Phương bị đả kích. Trước đây vóc dáng này được nhiều người ao ước, bây giờ ở nơi này lại không gả đi được.
Nhà nào cũng muốn tìm một cô gái trắng trẻo, mũm mĩm làm con dâu. Nghe nói như vậy mới dễ sinh con, lại còn có phúc.