Nhưng thằng hai đi học cũng tốn tiền, vì cưới vợ mà nhà cửa khánh kiệt, thằng hai với Phương Viện tuy không xứng đôi, nhưng nếu thành vợ chồng thật thì cũng có người đỡ đần.
Nhà họ Phương giàu có mà. Cha Lục nghĩ đến đây nên không phản bác.
Phương Viện gật đầu, lời này nghe xuôi tai hơn.
Cô soi mói nhìn về phía Lục lão nhị ở cửa. Vẫn câu nói đó, dáng người này trông không ưa nhìn, e là càng vô dụng.
Mà Lục lão nhị ở cửa đã tức đến ngây người, có chuyện gì của anh chứ? Chuyện xấu Lục lão đại gây ra, tại sao anh lại phải dọn dẹp.
Lại còn nghe mẹ mình nói gì mà biết giữ thể diện, có đức hạnh, đây là đang hạ thấp anh hay là hạ thấp Lục lão đại?
Cha mẹ làm việc không đâu vào đâu, sao có thể đi theo suy nghĩ của một cô gái ngang ngược như vậy?
Người không hài lòng nhất vẫn là Lục lão đại, anh ta cưới vợ, có ai hỏi ý kiến anh ta đâu, anh ta bịt mũi nói: “Phương Viện, mẹ, mẹ nói gì vậy. Con không đồng ý.”
Nếu chuyện này đồn ra ngoài thì chẳng phải mất mặt chết sao.
Lý Manh che mặt, ngập ngừng nói: “Anh Phong, có phải anh vẫn tơ tưởng người đàn bà này không? Em đang mang thai con của anh đấy, anh Phong.”
Phương Viện quay đi, không buồn nhìn hai kẻ không biết kiềm chế này, đúng là bẩn cả mắt.
Mẹ Lục kéo con trai cả, khóc lóc: “Nhưng còn làm sao được nữa? Nhà chúng ta đền bù cho con bé Phương thế nào đây? Thằng cả, con bé Phương nói đúng lắm, chuyện này con làm không biết giữ mình. Tổ tiên nhà họ Lục mấy đời cũng chưa từng làm ra chuyện như vậy.”
Mẹ Lục nghĩ, chỉ cần Phương Viện không tức giận, không coi trọng Lục lão đại, thì hạ thấp con trai cả cũng không thành vấn đề.
Cô gái này tính tình nóng nảy, làm việc ngang ngược, không nói lý, họ không thể trêu vào. Chủ yếu là, nói ra ngoài sẽ bị chê cười, mất mặt.
Phương Viện hừ lạnh, suýt nữa lại giơ chân đạp Lục lão đại, cái vẻ ngang ngược đó: “Có chuyện gì của một kẻ không giữ nam đức như anh sao? Có đến lượt anh lên tiếng à?”
Rồi nói với nhà họ Lục: “Đuổi người đàn bà và gã đàn ông này ra ngoài, tôi ở trong nhà này thì không thể nhìn thấy họ.”
Đúng là còn hơn cả nữ thổ phỉ.
Lục lão nhị tức đến bật cười, mới thế này mà người đàn bà này đã xưng vương xưng bá ở nhà họ rồi.
Đương nhiên anh cũng không muốn nhìn thấy Lục lão đại hèn nhát và Lý Manh yêu ma quỷ quái, đuổi đi được thì tốt.
Mẹ Lục khó xử, tuy có hơi không biết giữ mình, nhưng đó cũng là con trai bà, đuổi đi đâu chứ? Mắng vài câu thì được, chứ đuổi thật thì không nỡ.
Lục Phong tức điên lên, đứng dậy, xoa mông, nhảy cẫng lên: “Đây là nhà của tôi, tôi là con trưởng, cô, cô đừng có quá đáng.”
Phương Viện vốn đã coi thường loại đàn ông này, nếu không phải bà mối ba hoa chích chòe, cô mới không thèm loại hàng đã qua tay này: “Nhà của anh, anh cũng xứng à.”
Cha Lục rụt rè giơ tay, tỏ ý muốn phát biểu, Phương Viện nhìn sang: “Có gì thì nói đi.”
Cha Lục mới nói được một câu: “Cũng... cũng xứng, nó cũng là con trai tôi.”
Lục lão nhị nhìn điệu bộ này của cha mình, răng hàm cũng sắp nghiến nát, sao lại bị dọa đến mức này.
Phương Viện sa sầm mặt, lập tức không vui: “Sao nào, nhà họ Lục các người còn muốn cho hai kẻ không biết giữ bổn phận này vào cửa à? Giữ lại để làm bại hoại gia phong sao?”
Cha Lục không nói nữa, đúng là có hơi mất mặt. Sau chuyện hôm nay, nhà họ Lục ở trong thôn coi như không ngẩng đầu lên được.
Thằng hai học hành giỏi giang, có tiền đồ, cần thể diện, không thể để cả nhà bị mất mặt theo. Trong lòng cha Lục có nhiều trăn trở.
Mẹ Lục tuy sợ Phương Viện nhưng vẫn yếu ớt nói: “Đó cũng là con trai tôi.”
Phương Viện không hài lòng với thái độ không phân biệt đúng sai của cha mẹ chồng: “Có tôi thì không có anh ta, các người nhận một đứa con trai hư hỏng, một đứa con dâu không biết kiềm chế, tôi không thể mất mặt theo được. Mọi người nói đi, phải làm sao?”
Nhà họ Phương giàu có mà. Cha Lục nghĩ đến đây nên không phản bác.
Phương Viện gật đầu, lời này nghe xuôi tai hơn.
Cô soi mói nhìn về phía Lục lão nhị ở cửa. Vẫn câu nói đó, dáng người này trông không ưa nhìn, e là càng vô dụng.
Mà Lục lão nhị ở cửa đã tức đến ngây người, có chuyện gì của anh chứ? Chuyện xấu Lục lão đại gây ra, tại sao anh lại phải dọn dẹp.
Lại còn nghe mẹ mình nói gì mà biết giữ thể diện, có đức hạnh, đây là đang hạ thấp anh hay là hạ thấp Lục lão đại?
Cha mẹ làm việc không đâu vào đâu, sao có thể đi theo suy nghĩ của một cô gái ngang ngược như vậy?
Người không hài lòng nhất vẫn là Lục lão đại, anh ta cưới vợ, có ai hỏi ý kiến anh ta đâu, anh ta bịt mũi nói: “Phương Viện, mẹ, mẹ nói gì vậy. Con không đồng ý.”
Nếu chuyện này đồn ra ngoài thì chẳng phải mất mặt chết sao.
Lý Manh che mặt, ngập ngừng nói: “Anh Phong, có phải anh vẫn tơ tưởng người đàn bà này không? Em đang mang thai con của anh đấy, anh Phong.”
Phương Viện quay đi, không buồn nhìn hai kẻ không biết kiềm chế này, đúng là bẩn cả mắt.
Mẹ Lục kéo con trai cả, khóc lóc: “Nhưng còn làm sao được nữa? Nhà chúng ta đền bù cho con bé Phương thế nào đây? Thằng cả, con bé Phương nói đúng lắm, chuyện này con làm không biết giữ mình. Tổ tiên nhà họ Lục mấy đời cũng chưa từng làm ra chuyện như vậy.”
Mẹ Lục nghĩ, chỉ cần Phương Viện không tức giận, không coi trọng Lục lão đại, thì hạ thấp con trai cả cũng không thành vấn đề.
Cô gái này tính tình nóng nảy, làm việc ngang ngược, không nói lý, họ không thể trêu vào. Chủ yếu là, nói ra ngoài sẽ bị chê cười, mất mặt.
Phương Viện hừ lạnh, suýt nữa lại giơ chân đạp Lục lão đại, cái vẻ ngang ngược đó: “Có chuyện gì của một kẻ không giữ nam đức như anh sao? Có đến lượt anh lên tiếng à?”
Rồi nói với nhà họ Lục: “Đuổi người đàn bà và gã đàn ông này ra ngoài, tôi ở trong nhà này thì không thể nhìn thấy họ.”
Đúng là còn hơn cả nữ thổ phỉ.
Lục lão nhị tức đến bật cười, mới thế này mà người đàn bà này đã xưng vương xưng bá ở nhà họ rồi.
Đương nhiên anh cũng không muốn nhìn thấy Lục lão đại hèn nhát và Lý Manh yêu ma quỷ quái, đuổi đi được thì tốt.
Mẹ Lục khó xử, tuy có hơi không biết giữ mình, nhưng đó cũng là con trai bà, đuổi đi đâu chứ? Mắng vài câu thì được, chứ đuổi thật thì không nỡ.
Lục Phong tức điên lên, đứng dậy, xoa mông, nhảy cẫng lên: “Đây là nhà của tôi, tôi là con trưởng, cô, cô đừng có quá đáng.”
Phương Viện vốn đã coi thường loại đàn ông này, nếu không phải bà mối ba hoa chích chòe, cô mới không thèm loại hàng đã qua tay này: “Nhà của anh, anh cũng xứng à.”
Cha Lục rụt rè giơ tay, tỏ ý muốn phát biểu, Phương Viện nhìn sang: “Có gì thì nói đi.”
Cha Lục mới nói được một câu: “Cũng... cũng xứng, nó cũng là con trai tôi.”
Lục lão nhị nhìn điệu bộ này của cha mình, răng hàm cũng sắp nghiến nát, sao lại bị dọa đến mức này.
Phương Viện sa sầm mặt, lập tức không vui: “Sao nào, nhà họ Lục các người còn muốn cho hai kẻ không biết giữ bổn phận này vào cửa à? Giữ lại để làm bại hoại gia phong sao?”
Cha Lục không nói nữa, đúng là có hơi mất mặt. Sau chuyện hôm nay, nhà họ Lục ở trong thôn coi như không ngẩng đầu lên được.
Thằng hai học hành giỏi giang, có tiền đồ, cần thể diện, không thể để cả nhà bị mất mặt theo. Trong lòng cha Lục có nhiều trăn trở.
Mẹ Lục tuy sợ Phương Viện nhưng vẫn yếu ớt nói: “Đó cũng là con trai tôi.”
Phương Viện không hài lòng với thái độ không phân biệt đúng sai của cha mẹ chồng: “Có tôi thì không có anh ta, các người nhận một đứa con trai hư hỏng, một đứa con dâu không biết kiềm chế, tôi không thể mất mặt theo được. Mọi người nói đi, phải làm sao?”