Nói là làm ngay, không hề coi Lý Manh ra gì.
Mẹ Lục đứng bên cạnh xem mà sợ đến co rúm người lại, lập tức im bặt cùng với Lý Manh.
Phương Viện ngạo nghễ nhìn mọi người trong phòng: “Một cô gái như tôi, đi một vòng quanh sân nhà các người rồi ra ngoài thành người đã qua một lần đò, thiệt thòi như vậy, tôi không thể chấp nhận. Nhà họ Lục các người phải cho tôi một lời giải thích.”
Mẹ Lục nhìn con trai thứ hai ở đằng kia, nuốt nước bọt nói: “Hay là chúng ta bàn lại một chút? Người thành thân với cô là thằng cả, chuyện này không thể làm vậy được. Đồn ra ngoài không hay đâu.”
Phương Viện sa sầm mặt, ném về phía Lục lão đại một cái khay sắt có chữ Song Hỷ màu đỏ: “Lục lão đại, cái thứ hư hỏng, không biết xấu hổ này cũng xứng để nhắc đến cùng với tôi sao?”
Nhà họ Lục chỉ thấy cái khay Song Hỷ bất ngờ đập vào mũi Lục lão đại, khiến máu mũi chảy ra.
Lục lão đại vừa bị cào rách mặt, giờ lại bị đập chảy máu mũi, trông thật thê thảm. Cảnh tượng quá tàn nhẫn, cha mẹ Lục cũng không dám nhìn.
Cô gái này không nói lý, nói ra tay là ra tay, không phải người cùng một giuộc với nhà họ Lục.
Mẹ Lục là người nhìn hiện tượng đoán bản chất, một mình Phương Viện đã ngang ngược như vậy thì mấy người anh trai nổi danh của cô sẽ thế nào? Nghĩ đến đây, mẹ Lục liền bủn rủn chân tay, mím môi, chỉ muốn khóc.
Phương Viện nói: “Bà cũng đừng nghĩ sinh viên đại học nhà bà hơn tôi, người học cao thì mưu mô, lại không biết vun vén cuộc sống, tôi còn phải gánh thêm rủi ro. Hơn nữa, dù là sinh viên đại học hay tiểu học thì cũng đều là học sinh, không kiếm ra tiền, không nuôi nổi gia đình.”
Mẹ Lục im bặt, con trai thứ hai của bà phải đi học, ba năm năm tới đúng là chỉ có chi ra chứ không có thu vào.
Phương Viện liếc nhìn Lục lão nhị: “Anh ta còn có cái mặt đưa đám, chẳng vui vẻ chút nào. Tôi còn chưa chê là xui xẻo đấy.”
Một sinh viên đại học sáng sủa lại bị chê bai thành ra thế này, Lục lão nhị tức đến suýt ngất đi.
Nếu không phải nhìn ra cô gái này không phải người nói lý, anh nhất định phải tranh luận với cô một phen.
Phương Viện nói xong liền im lặng, nhìn nhà họ Lục. Khí thế của cô trấn áp mọi người trong phòng đến chết lặng.
Cô đã vạch sẵn đường rồi, giải quyết thế nào thì các người tự liệu.
Nhà họ Lục không lên tiếng, chuyện này quả thật hơi lớn, họ không nỡ để cục cưng của nhà mình bị cướp đi như vậy.
Nhưng nghĩ đến nhà họ Phương, nghĩ đến danh tiếng của nhà họ Phương trong thôn, còn có Ngũ Hổ Tướng của nhà họ, dù có ý kiến cũng không dám nói.
Chủ yếu là chuyện này nhà họ Lục không có lý, việc Lục lão đại làm quá mất mặt. Đương nhiên, chuyện Phương Viện nói phải chu cấp cho sinh viên đại học tốn tiền, nhà họ Lục cũng đã cân nhắc.
Đến nước này, lẽ ra Lục lão đại phải đứng ra nói chuyện với Phương Viện, xin lỗi thì xin lỗi, nhận lỗi thì nhận lỗi, nhưng Lục lão đại đến chút trách nhiệm cũng không có, dù sao thì Lục lão nhị cũng coi thường người anh cả này.
Phương Viện sa sầm mặt, sao lại đến một câu cũng không nói được, cô đá thêm một cước vào cái bàn đã bị lật: “Nghe hiểu chưa?”
Cái chậu đựng thức ăn vừa vặn bay sượt qua tai mẹ Lục.
Mẹ Lục theo bản năng che mũi, vội nói: “Nghe hiểu rồi, chúng tôi phải đền cho cô một người đàn ông, thằng hai, thằng hai nhà chúng tôi tốt, biết giữ thể diện, có đức hạnh, để thằng hai đền cho cô. Thằng hai mới xứng với cô.”
Tạo nghiệt mà, sao lại rước một người đàn bà như vậy về nhà, thằng hai là cục cưng của bà cơ mà. Nói xong, mẹ Lục đưa tay lên cắn môi dưới, mặt mếu máo như sắp khóc.
Cha Lục nhìn vợ, lắp bắp nửa ngày không nói nên lời, thế này có được không? Vợ ông đúng là bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, đổi giọng nhanh thật.
Mẹ Lục đứng bên cạnh xem mà sợ đến co rúm người lại, lập tức im bặt cùng với Lý Manh.
Phương Viện ngạo nghễ nhìn mọi người trong phòng: “Một cô gái như tôi, đi một vòng quanh sân nhà các người rồi ra ngoài thành người đã qua một lần đò, thiệt thòi như vậy, tôi không thể chấp nhận. Nhà họ Lục các người phải cho tôi một lời giải thích.”
Mẹ Lục nhìn con trai thứ hai ở đằng kia, nuốt nước bọt nói: “Hay là chúng ta bàn lại một chút? Người thành thân với cô là thằng cả, chuyện này không thể làm vậy được. Đồn ra ngoài không hay đâu.”
Phương Viện sa sầm mặt, ném về phía Lục lão đại một cái khay sắt có chữ Song Hỷ màu đỏ: “Lục lão đại, cái thứ hư hỏng, không biết xấu hổ này cũng xứng để nhắc đến cùng với tôi sao?”
Nhà họ Lục chỉ thấy cái khay Song Hỷ bất ngờ đập vào mũi Lục lão đại, khiến máu mũi chảy ra.
Lục lão đại vừa bị cào rách mặt, giờ lại bị đập chảy máu mũi, trông thật thê thảm. Cảnh tượng quá tàn nhẫn, cha mẹ Lục cũng không dám nhìn.
Cô gái này không nói lý, nói ra tay là ra tay, không phải người cùng một giuộc với nhà họ Lục.
Mẹ Lục là người nhìn hiện tượng đoán bản chất, một mình Phương Viện đã ngang ngược như vậy thì mấy người anh trai nổi danh của cô sẽ thế nào? Nghĩ đến đây, mẹ Lục liền bủn rủn chân tay, mím môi, chỉ muốn khóc.
Phương Viện nói: “Bà cũng đừng nghĩ sinh viên đại học nhà bà hơn tôi, người học cao thì mưu mô, lại không biết vun vén cuộc sống, tôi còn phải gánh thêm rủi ro. Hơn nữa, dù là sinh viên đại học hay tiểu học thì cũng đều là học sinh, không kiếm ra tiền, không nuôi nổi gia đình.”
Mẹ Lục im bặt, con trai thứ hai của bà phải đi học, ba năm năm tới đúng là chỉ có chi ra chứ không có thu vào.
Phương Viện liếc nhìn Lục lão nhị: “Anh ta còn có cái mặt đưa đám, chẳng vui vẻ chút nào. Tôi còn chưa chê là xui xẻo đấy.”
Một sinh viên đại học sáng sủa lại bị chê bai thành ra thế này, Lục lão nhị tức đến suýt ngất đi.
Nếu không phải nhìn ra cô gái này không phải người nói lý, anh nhất định phải tranh luận với cô một phen.
Phương Viện nói xong liền im lặng, nhìn nhà họ Lục. Khí thế của cô trấn áp mọi người trong phòng đến chết lặng.
Cô đã vạch sẵn đường rồi, giải quyết thế nào thì các người tự liệu.
Nhà họ Lục không lên tiếng, chuyện này quả thật hơi lớn, họ không nỡ để cục cưng của nhà mình bị cướp đi như vậy.
Nhưng nghĩ đến nhà họ Phương, nghĩ đến danh tiếng của nhà họ Phương trong thôn, còn có Ngũ Hổ Tướng của nhà họ, dù có ý kiến cũng không dám nói.
Chủ yếu là chuyện này nhà họ Lục không có lý, việc Lục lão đại làm quá mất mặt. Đương nhiên, chuyện Phương Viện nói phải chu cấp cho sinh viên đại học tốn tiền, nhà họ Lục cũng đã cân nhắc.
Đến nước này, lẽ ra Lục lão đại phải đứng ra nói chuyện với Phương Viện, xin lỗi thì xin lỗi, nhận lỗi thì nhận lỗi, nhưng Lục lão đại đến chút trách nhiệm cũng không có, dù sao thì Lục lão nhị cũng coi thường người anh cả này.
Phương Viện sa sầm mặt, sao lại đến một câu cũng không nói được, cô đá thêm một cước vào cái bàn đã bị lật: “Nghe hiểu chưa?”
Cái chậu đựng thức ăn vừa vặn bay sượt qua tai mẹ Lục.
Mẹ Lục theo bản năng che mũi, vội nói: “Nghe hiểu rồi, chúng tôi phải đền cho cô một người đàn ông, thằng hai, thằng hai nhà chúng tôi tốt, biết giữ thể diện, có đức hạnh, để thằng hai đền cho cô. Thằng hai mới xứng với cô.”
Tạo nghiệt mà, sao lại rước một người đàn bà như vậy về nhà, thằng hai là cục cưng của bà cơ mà. Nói xong, mẹ Lục đưa tay lên cắn môi dưới, mặt mếu máo như sắp khóc.
Cha Lục nhìn vợ, lắp bắp nửa ngày không nói nên lời, thế này có được không? Vợ ông đúng là bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, đổi giọng nhanh thật.