Thập Niên 80: Cô Nàng Không Sợ Trời, Chẳng Sợ Đất

Chương 14

Số chữ: 774
Cha Lục nhìn về phía Phương Viện, ông ấy không dám nhận lời như vậy, chuyện nhà họ không phải do cô con dâu này quyết, mà phải nghe Phương Viện: “Con bé Phương, được không?”

Mẹ Lục cũng trông mong nhìn Phương Viện, việc này có được hay không không phải do họ quyết định. Người gật đầu đồng ý đang ở đây này.

Phương Viện gật đầu: “Được thôi, cha mẹ thấy ổn thì con không có vấn đề gì.”

Vợ chồng cha mẹ Lục: “Được, được, cô nói được thì là được. Chúng ta đều nghe theo con.”

Lý Manh sa sầm mặt, vậy là nãy giờ mình nói cũng bằng thừa.

Phương Viện: “Chỉ cần lão đại nhà các người không có ý kiến, đồng ý để người phụ nữ không trong sạch này làm chủ, vậy thì viết văn tự đi. Con nói thêm, tiền phụng dưỡng của nhà hai chúng con là một trăm.”

Bí thư thôn gật gật đầu, không ngờ vợ chồng cha mẹ Lục lại có phúc về già, các con dâu tranh nhau hiếu kính, đưa tiền.



Cô gái này tuy tai tiếng nhưng thật sự rộng lượng, làm việc không mất mặt. Không để cô con dâu cả lấn át.

Nhìn lại người phụ nữ vừa nói chuyện, bị người ta nói là không trong sạch mà không hề cãi lại, chắc là không trong sạch thật.

Vừa cầm bút định viết văn tự, Phương Viện lại lên tiếng: “Chú, đợi một chút, tiền phụng dưỡng của nhà hai chúng cháu, người phụ nữ không trong sạch này chịu trách nhiệm trong bốn năm, trong văn tự phải viết rõ ràng, còn phải để người phụ nữ này ký tên, nói rằng cô ta tự nguyện.”

Bí thư thôn cũng ngớ người, nhìn người phụ nữ bị Phương Viện gọi là không trong sạch mấy lần, đây là kẻ ngốc nào thế này? Phân gia kiểu này ông chưa từng thấy bao giờ!

Đây đúng là có chút ngang ngược vô lý rồi. Con cái không muốn hiếu thảo thì làm sao?

Bí thư thôn không nhịn được mà cẩn thận đánh giá Lý Manh hai lần, à, thì ra là đối tượng cũ của anh cả Lục, trước đây đã từng đến thôn.

Vào ngày cưới mà đối tượng đã hủy hôn lại vào cửa, quả thật là không trong sạch cho lắm. Chuyện bên trong không thể không suy ngẫm.

Lý Manh cũng chưa từng nghe thấy chuyện như vậy, cô hiếu thảo để mua danh tiếng, mở miệng ra là một trăm, dựa vào đâu mà bắt tôi trả tiền: “Cô điên rồi, hay coi tôi là đồ ngốc?”



Phương Viện khí thế ngút trời: “Sao nào, cô chỉ biết cướp đàn ông thôi à? Sao hả, dâu cả như cô, hiếu thảo với cha mẹ như thế đấy à, vừa rồi cô còn lớn tiếng đòi phụng dưỡng cha mẹ đấy thôi, hóa ra là lấy tiền của người khác để nuôi cha mẹ, bên ngoài lại rêu rao là cha mẹ ở với mình, việc tốt đều để một mình cô chiếm hết rồi.”

Lục Phong tức giận, không còn quan tâm đến mối quan hệ phức tạp này nữa: “Nhà nào cũng thế cả, cô đúng là đồ ngang ngược, tôi không thèm nói lý với cô.”

Đầu óc Lục Phong đã tỉnh táo lại, vào thời điểm mấu chốt này, quan trọng nhất là biết mình cùng một phe với ai.

Phương Viện: “Anh cũng tự biết mình ngang ngược đấy à, hóa ra con trưởng như anh phụng dưỡng cha mẹ cũng chỉ là hô khẩu hiệu suông thôi à. Tôi bỏ tiền ra mua danh tiếng cho các người, anh tưởng tôi ngốc sao? Cướp người từ tay tôi mà dễ dàng vậy à? Thứ mà tôi không thèm, vứt đi rồi, cũng phải có một lời giải thích rõ ràng.”

Mọi người đều nghe ra, câu nói cuối cùng mới là trọng điểm.

Không cần nói nhiều, Bí thư thôn cũng hiểu ra, thảo nào hôm nay nhà họ Lục có hai cô dâu. Người phụ nữ của anh cả này không biết xấu hổ, tự mình chạy đến.

Câu nói này của Phương Viện như một câu thần chú, sắc mặt Lý Manh tái mét: “Cô đừng quá đáng.”

Phương Viện: “Quá đáng chỗ nào, nếu không phải vì không muốn sống chung với một người phụ nữ không trong sạch như cô, nhà này có thể cho cô đứng vững sao? Cha mẹ ở với cô, đó là cho cô cơ hội thể hiện đấy. Nếu không thì cha mẹ ở với tôi, cô đưa năm mươi đồng tiền phụng dưỡng mỗi năm.”
14 Bình luận