Thập Niên 80: Cô Nàng Không Sợ Trời, Chẳng Sợ Đất

Chương 13

Số chữ: 805
Mẹ Lục lập tức bổ sung: “Trong nhà không có tiền, cũng không có sổ sách gì, nhà của vợ chồng thằng hai là nhà cũ, bên này bọn họ thích cái gì thì cứ lấy cái đó.”

Sau đó hai ông bà cùng nhìn Phương Viện, còn trông mong hỏi một câu: “Được không?” Thái độ còn ngoan hơn cả cháu.

Bí thư thôn coi như đã nhìn ra chút chuyện. Việc nhà họ Lục làm e là có chút đuối lý. Nếu không đã chẳng phải dỗ dành cô dâu mới như vậy.

Nếu không sao có thể để một cô gái tai tiếng như vậy, lại lấy được một sinh viên đại học?

Thằng hai Lục e là đã bị gia đình đưa vào tròng rồi.

Đặc biệt là vợ chồng anh cả Lục bên kia, e là không được đàng hoàng cho lắm, thầm nghĩ sáng mai chuyện nhà họ Lục, không chừng sẽ là tin tức lớn nhất trong thôn.

Lại nói thằng hai Lục là người tốt thế cơ mà, biết chữ nghĩa lại cưới phải một cô gái tai tiếng thế này, sau này chắc sẽ khổ thôi.

Phương Viện gật đầu, không có gì không đồng ý: “Nghe nói thằng hai nhà các người đi học, sau này đất đai cây cối thế nào còn chưa chắc, cứ tạm thời như vậy đã.”



Bí thư thôn gật đầu, cô gái này tuy tai tiếng, nhưng có chút kiến thức, người trong thôn chưa chắc đã biết những chuyện sâu xa bên trong.

Vợ chồng nhà họ Lục đều không biết điều này, ngẩn người một lúc mới gật đầu: “Đều nghe theo Phương Viện.”

Thứ nên lấy đều đã lấy, thái độ của vợ chồng cha mẹ Lục cũng không tệ, Phương Viện nói: “Được, con người cháu trước giờ rất nói lý lẽ, lại còn hiếu thảo, lý lẽ chúng ta đã nói xong, bây giờ nói đến chuyện phụng dưỡng cha mẹ đi.”

Cha mẹ Lục đều ưỡn thẳng lưng, hai ông bà chọn Phương Viện làm con dâu không phải là không có lý do. Con nhà người ta hiếu thảo. Phân gia mà không quên người già.

Cha Lục, mẹ Lục lập tức nói, họ còn trẻ, chuyện dưỡng lão còn chưa nghĩ tới, không có ý kiến gì, đều nghe theo Phương Viện.

Phương Viện không hề nhún nhường, cuối cùng cũng nhìn thẳng vào anh cả Lục: “Nhà họ Lục có ba anh em, chú ba còn nhỏ, không đến lượt cậu ấy lên tiếng. Những người đã lập gia đình như chúng ta thì phải tính toán cho rõ. Đất đai đã chia làm ba phần, cha mẹ không có thu nhập, việc phụng dưỡng cha mẹ cũng phải nói cho rõ ràng.”

Bí thư thôn gật đầu, con cái trong thôn đều là người tốt, lời này nói không sai: “Ba anh em các cháu định phụng dưỡng cha mẹ thế nào, có muốn đợi thằng hai về rồi bàn bạc không.”

Phương Viện hoàn toàn làm chủ: “Không cần đợi, chuyện này cháu có thể quyết. Họ là anh cả, cứ để họ nói trước.”



Bí thư thôn không nhịn được mà liếc nhìn Phương Viện hết lần này đến lần khác, cô có bản lĩnh đến đâu chứ, chuyện của một sinh viên đại học mà cũng tự quyết được, nhà họ Lục lại không một ai dám lên tiếng?

Ông sống đến từng này tuổi, chuyện này thật sự không thể hiểu nổi.

Tâm trạng Lục Phong không tốt, không hiểu sao mình lại thành kẻ tồi tệ, không đáng một xu, nhưng đã đến nước này rồi, Phương Viện chắc chắn sẽ không thành thân với anh ta, còn có thể làm gì nữa?

Phụ nữ có tốt đến đâu, không một lòng với mình thì cũng vô dụng, không thấy cô đã lôi kéo của cải về cho thằng hai rồi sao.

Lúc này Lý Manh liền đứng ra, cô ta phải giành lại thể diện, phải tạo ấn tượng tốt với cha mẹ chồng. Cô ta phải đặt nền móng vững chắc để được ở lại nhà này.

Lý Manh giành nói trước Lục Phong: “Cha mẹ sẽ ở với chúng tôi, chú hai đã lập gia đình, mỗi năm đưa cho cha mẹ năm mươi đồng tiền phụng dưỡng, chú ba trước mắt ở cùng cha mẹ với chúng tôi, chờ sau này chú ba lập gia đình cũng sẽ phụng dưỡng cha mẹ như chú hai.”

Bí thư thôn nghe mà nhíu mày, năm mươi đồng không phải là ít, ở trong thôn đã là hàng nhất rồi. Thằng hai còn phải đi học đại học, cần tiêu tiền, sau này biết làm thế nào?

Nhưng con cái nhà người ta đã tình nguyện, ông ấy cũng không thể nói gì: “Anh Lục này, cô con dâu này của anh cũng biết điều đấy.”
14 Bình luận