Thập Niên 80: Cô Nàng Không Sợ Trời, Chẳng Sợ Đất

Chương 11

Số chữ: 775
Lý Manh nghiến răng, chút tiền này có là gì, đàn ông có bản lĩnh, sau này sẽ có tiền, cô ta sau này sẽ là phu nhân nhà giàu.

Hậm hực nhìn Phương Viện, thầm nghĩ sau này người đàn bà này chỉ có thể đứng nhìn Lý Manh cô ta phất lên thôi, sau này bọn họ sống tốt rồi, chắc chắn sẽ không đoái hoài gì đến nhà lão nhị. Hừ, cứ để người đàn bà này hối hận đi.

Móc trong túi ra một cuộn tiền, nghiến răng, dậm chân, nhắm mắt ném tiền qua: “Cho cô, cho cô hết.”

Lục lão đại trơ mắt nhìn hai người phụ nữ mua qua bán lại, thầm nghĩ, mình thật sự bị người đàn bà kia bán rồi lại bị người đàn bà này mua về ư?

Mẹ Lục nhìn việc Lý Manh làm mà lo sốt vó, Lý Manh này, đầu óc không được lanh lợi cho lắm, cứ thế mà đưa tiền đi, có ngốc không?

Cuộc sống của thằng cả sau này sẽ ra sao? Người đàn bà này quả nhiên chẳng ra gì, lợi lộc không thể chiếm không được.

Phải nói vẫn là cô gái Phương Viện này tốt, biết vun vén, quán xuyến việc nhà. Xem đi, mới vào nhà một lát mà của cải, tiền bạc đều vào tay rồi. Đúng là người biết quán xuyến gia đình.

Mẹ Lục chỉ là nhát gan, chứ đầu óc không hề chậm chạp, thầm nghĩ như vậy cũng tốt, thằng cả, thằng hai đều có vợ rồi.



Con dâu cả thì tự tìm đến cửa, chịu thiệt một chút thì cứ chịu thiệt một chút, còn con dâu thứ hai là do nhà mình cầu xin cưới về, chẳng phải phải cung phụng hay sao, tuy là cầu xin cho thằng cả, nhưng chẳng phải là hết cách rồi sao. Điều phiền muộn là, thằng hai còn phải học đại học, biết làm thế nào đây.

Cô con dâu thứ hai này ghê gớm, bà cũng không dám đụng vào. Lời này cũng không dám nói. Nhưng bà đã quyết tâm, sau này sẽ luôn nghe theo cô con dâu thứ hai. Đó là không dám không tuân theo.

Phương Viện thong thả mở cuộn tiền ra, thấm nước bọt vào tay, bắt đầu đếm rồi nhíu mày nói với Lý Manh một câu: “Gã đàn ông tồi tệ này chỉ đáng giá hai trăm rưỡi thôi à?”

Con số này thật là trùng hợp một cách xui xẻo.

Nhưng con số này đã khiến cả nhà họ Lục kinh ngạc, không phải là ít, tiền sính lễ nhà họ gộp lại đưa cho Phương Viện còn không nhiều bằng.

Ánh mắt nhìn Lý Manh giống như nhìn một kẻ đại ngốc, nhiều tiền như vậy mà cứ thế đưa cho người khác?

Mẹ Lục còn thầm liếc nhìn thằng con cả nhà mình, trông cũng không đáng giá hai trăm rưỡi thật.

Lý Manh tức điên lên, người đàn bà này quá thất đức, đây không phải là cố tình chia rẽ cô ta và Lục Phong sao: “Cô mới là đồ hai trăm rưỡi. Anh Phong của tôi không phải đồ hai trăm rưỡi.”



Nói xong lại lôi ra một chiếc khăn tay, ném cho Phương Viện: “Cho cô hết.” Đó thật sự là muốn móc cả tim gan ra vì anh Phong.

Mỗi một đồng tiền đều là tình yêu của cô ta dành cho anh Phong, chỉ không biết anh Phong của cô ta có cảm nhận được không.

Tiếc là Lục Phong không nghĩ vậy, nhìn Lý Manh làm chuyện ngu ngốc mà có chút sốt ruột, hai trăm rưỡi thì sao? Cô ta cứ móc tiền ra như thế mới thực sự là đồ ngốc đấy.

Lúc này mà lên tiếng nói anh ta không đáng giá hai trăm rưỡi thì thật sự không nói nên lời.

Phương Viện mở khăn tay ra đếm, cuối cùng cũng hài lòng, cất tiền đi, nói với mọi người trong phòng: “Một trăm cộng với hai trăm rưỡi, được rồi, cái thứ tồi tệ này sau này là của cô.”

Lý Manh tức đến choáng váng, ba trăm rưỡi thì ba trăm rưỡi, tại sao cứ phải nói là hai trăm rưỡi cộng một trăm. Cảm giác như đang bị nói cô ta còn không bằng một kẻ ngốc, thật quá đáng.

Phương Viện vừa nói vừa dùng khăn tay lau tay, sau đó ghét bỏ ném lại chiếc khăn tay cho Lý Manh: “Thứ này tôi không cần, tôi chê bẩn.”

Cái giọng điệu ghét bỏ đó, thật sự là có chút bắt nạt người khác.

Vừa hay lúc này Lục lão tam dẫn Bí thư thôn tới.
14 Bình luận