Lý Manh mím chặt môi. Chuyện này mà đồn ra ngoài, sau này ở trong thôn cô ta đừng mong ngẩng mặt lên được.
Lý Manh quay sang kéo tay Lục Phong, ra vẻ trong trắng đáng thương nói: “Anh Phong, vì anh, em nguyện chịu thiệt thòi.”
Lục Phong sa sầm mặt, ai khiến cô ta phải chịu thiệt thòi? Chính anh ta cũng thấy mất mặt. Người đàn bà này lúc trước làm gì, đã hủy hôn rồi sao còn quay về?
Lời tỏ tình sâu sắc của Lý Manh chỉ đổi lại được bóng lưng của Lục Phong, không một chút thấu hiểu, không một lời quan tâm. Con đường đến với sự giàu sang có vẻ hơi gập ghềnh.
Phương Viện bên kia đã nói: “Tôi nhường lại căn nhà này là cho cha mẹ ở, Lục lão đại muốn ở đây thì phải trả thêm tiền cho tôi.”
Không có lợi, Phương Viện cũng chẳng buồn phí lời với hạng người này. Người nhà họ Phương của cô ngoài việc không chịu thiệt thì chỉ biết đến tiền. Cứ ra cả xã mà hỏi thăm, ai cũng biết.
Cha Lục ngẫm nghĩ, thấy cũng có lý, cô gái Phương Viện này tuy hành sự có phần ngang ngược, nhưng tâm địa ngay thẳng, lúc này vẫn còn nghĩ đến bậc trưởng bối.
Con trai nào cũng là con ruột, đã chia nhà thì tự nhiên phải công bằng.
Ông gõ gõ cái tẩu thuốc chưa hề châm lửa, nói một câu: “Phương Viện nói đúng, nhưng nhà hết tiền rồi, đều dồn vào cưới thằng cả.”
Đúng là một kẻ nghèo rớt mùng tơi.
Phương Viện không sợ nhà họ Lục nghèo, chút gia sản của nhà họ Lục cô đã biết rõ bảy tám phần từ trước khi gả đến, người cô muốn lột một lớp da cũng không phải nhà họ Lục.
Cô chỉ vào Lý Manh: “Các người không có, nhưng cô ta có. Cô ta có bản lĩnh một mình vác bụng bầu từ xa đến tìm đàn ông, trong tay chắc chắn có tiền.”
Phụ nữ không có tiền thì không thể đỏng đảnh được. Chăn nệm mới, trên túi hành lý còn treo một cái ca tráng men mới tinh, Phương Viện chỉ liếc qua là biết đây là người có tiền.
Lý Manh vô thức ôm lấy túi tiền, tức đến tối tăm mặt mũi, người đàn bà này đúng là không phải dạng vừa, lại nhòm ngó tiền của cô ta: “Cô nằm mơ đi, cô là đồ ăn cướp à? Dựa vào đâu mà đòi tiền của tôi?”
Phương Viện: “Cướp tiền, cướp người, chuyện nào lớn hơn? Hơn nữa, tôi đang cho cô cơ hội dùng tiền chuộc người đấy. Người đàn ông này vừa mới thành thân với tôi. Sao nào, cô tưởng cướp không của tôi à?” Không cần diễn, đã ra dáng một tên thổ phỉ thứ thiệt.
Làm cho cả cha Lục mẹ Lục cũng phải kinh ngạc. Rốt cuộc họ đã cưới về một người như thế nào? Mẹ Lục thầm nghĩ, Phương Viện là người mà bà không thể đắc tội nổi.
Lục Phong cảm thấy mình cũng chẳng quý giá gì, vừa mới cưới xong đã bị người đàn bà này đem ra đổi lấy tiền.
Anh ta liếc nhìn Phương Viện rồi quay đi không muốn nhìn thêm một giây nào nữa. Nhà này đã rước về thứ gì vậy? Bà mối làm mối này đúng là quá hại người.
Nếu cho Lục Phong cơ hội lựa chọn, anh ta sẽ tránh xa cả hai người phụ nữ này.
Tiền bạc trong nhà đều đã dồn hết cho thằng cả cưới vợ, thật sự không còn đồng nào. Mọi người đều đổ d dồn ánh mắt vào hai người phụ nữ trước mặt, ý là các cô tự giải quyết với nhau đi.
Lý Manh cũng nhìn ra Lục Phong có phần coi thường mình, cô ta phải giữ vững vị thế, bèn cắn răng hỏi: “Cô muốn bao nhiêu?”
Phương Viện vừa mở miệng đã chọc tức người khác: “Sao nào, tranh giành cả buổi, cái thứ tồi tệ này trong mắt cô không đáng một xu à? Chẳng phải anh ta đáng giá bao nhiêu là do cô định đoạt sao? Đổi lại là tôi, có cho thêm tiền tôi cũng không thèm.”
Sao lại không đáng tiền được chứ? Lúc này thứ đọ sức chính là bản lĩnh, Lý Manh phải giữ thể diện cho Lục Phong. Người đàn ông của cô ta nhất định phải có giá trị.
Huống chi trước đó mình gây sự ầm ĩ, Lục Phong trông có vẻ không đứng về phía cô ta, lúc này phải thể hiện sự quyết đoán, tỏ rõ mình coi trọng anh Phong.
Lý Manh quay sang kéo tay Lục Phong, ra vẻ trong trắng đáng thương nói: “Anh Phong, vì anh, em nguyện chịu thiệt thòi.”
Lục Phong sa sầm mặt, ai khiến cô ta phải chịu thiệt thòi? Chính anh ta cũng thấy mất mặt. Người đàn bà này lúc trước làm gì, đã hủy hôn rồi sao còn quay về?
Lời tỏ tình sâu sắc của Lý Manh chỉ đổi lại được bóng lưng của Lục Phong, không một chút thấu hiểu, không một lời quan tâm. Con đường đến với sự giàu sang có vẻ hơi gập ghềnh.
Phương Viện bên kia đã nói: “Tôi nhường lại căn nhà này là cho cha mẹ ở, Lục lão đại muốn ở đây thì phải trả thêm tiền cho tôi.”
Không có lợi, Phương Viện cũng chẳng buồn phí lời với hạng người này. Người nhà họ Phương của cô ngoài việc không chịu thiệt thì chỉ biết đến tiền. Cứ ra cả xã mà hỏi thăm, ai cũng biết.
Cha Lục ngẫm nghĩ, thấy cũng có lý, cô gái Phương Viện này tuy hành sự có phần ngang ngược, nhưng tâm địa ngay thẳng, lúc này vẫn còn nghĩ đến bậc trưởng bối.
Con trai nào cũng là con ruột, đã chia nhà thì tự nhiên phải công bằng.
Ông gõ gõ cái tẩu thuốc chưa hề châm lửa, nói một câu: “Phương Viện nói đúng, nhưng nhà hết tiền rồi, đều dồn vào cưới thằng cả.”
Đúng là một kẻ nghèo rớt mùng tơi.
Phương Viện không sợ nhà họ Lục nghèo, chút gia sản của nhà họ Lục cô đã biết rõ bảy tám phần từ trước khi gả đến, người cô muốn lột một lớp da cũng không phải nhà họ Lục.
Cô chỉ vào Lý Manh: “Các người không có, nhưng cô ta có. Cô ta có bản lĩnh một mình vác bụng bầu từ xa đến tìm đàn ông, trong tay chắc chắn có tiền.”
Phụ nữ không có tiền thì không thể đỏng đảnh được. Chăn nệm mới, trên túi hành lý còn treo một cái ca tráng men mới tinh, Phương Viện chỉ liếc qua là biết đây là người có tiền.
Lý Manh vô thức ôm lấy túi tiền, tức đến tối tăm mặt mũi, người đàn bà này đúng là không phải dạng vừa, lại nhòm ngó tiền của cô ta: “Cô nằm mơ đi, cô là đồ ăn cướp à? Dựa vào đâu mà đòi tiền của tôi?”
Phương Viện: “Cướp tiền, cướp người, chuyện nào lớn hơn? Hơn nữa, tôi đang cho cô cơ hội dùng tiền chuộc người đấy. Người đàn ông này vừa mới thành thân với tôi. Sao nào, cô tưởng cướp không của tôi à?” Không cần diễn, đã ra dáng một tên thổ phỉ thứ thiệt.
Làm cho cả cha Lục mẹ Lục cũng phải kinh ngạc. Rốt cuộc họ đã cưới về một người như thế nào? Mẹ Lục thầm nghĩ, Phương Viện là người mà bà không thể đắc tội nổi.
Lục Phong cảm thấy mình cũng chẳng quý giá gì, vừa mới cưới xong đã bị người đàn bà này đem ra đổi lấy tiền.
Anh ta liếc nhìn Phương Viện rồi quay đi không muốn nhìn thêm một giây nào nữa. Nhà này đã rước về thứ gì vậy? Bà mối làm mối này đúng là quá hại người.
Nếu cho Lục Phong cơ hội lựa chọn, anh ta sẽ tránh xa cả hai người phụ nữ này.
Tiền bạc trong nhà đều đã dồn hết cho thằng cả cưới vợ, thật sự không còn đồng nào. Mọi người đều đổ d dồn ánh mắt vào hai người phụ nữ trước mặt, ý là các cô tự giải quyết với nhau đi.
Lý Manh cũng nhìn ra Lục Phong có phần coi thường mình, cô ta phải giữ vững vị thế, bèn cắn răng hỏi: “Cô muốn bao nhiêu?”
Phương Viện vừa mở miệng đã chọc tức người khác: “Sao nào, tranh giành cả buổi, cái thứ tồi tệ này trong mắt cô không đáng một xu à? Chẳng phải anh ta đáng giá bao nhiêu là do cô định đoạt sao? Đổi lại là tôi, có cho thêm tiền tôi cũng không thèm.”
Sao lại không đáng tiền được chứ? Lúc này thứ đọ sức chính là bản lĩnh, Lý Manh phải giữ thể diện cho Lục Phong. Người đàn ông của cô ta nhất định phải có giá trị.
Huống chi trước đó mình gây sự ầm ĩ, Lục Phong trông có vẻ không đứng về phía cô ta, lúc này phải thể hiện sự quyết đoán, tỏ rõ mình coi trọng anh Phong.