Khách hàng muốn gì thì anh ta cứ phục vụ là được, đâu phải chưa từng gặp kiểu khách hàng như thế này.
Lâm Thanh Hòa nhìn anh ta nói:
- Những thứ này cũng phải giảm giá một chút, tôi đã mua nhiều thứ ở chỗ anh rồi.
- Đó là điều đương nhiên. - Quản lý siêu thị mỉm cười nói.
- Cái chăn bông này nặng bao nhiêu cân, giá bao nhiêu?
Lâm Thanh Hòa đi đến khu vực quần áo. Cô chỉ thẳng vào chiếc chăn bông được gói trong bọc đặt trên kệ.
- Đây là chăn bông loại tốt, nặng năm cân. Nếu cô mua, tôi sẽ giảm giá cho cô với giá bán buôn là ba trăm tám mươi tệ một cái. - Quản lý siêu thị nói.
- Năm cân thì không đủ. Cho tôi hai cái chăn bông lớn, loại bảy cân! - Lâm Thanh Hòa nhìn qua rồi nói.
Quản lý siêu thị nhanh chóng cho người mang hai chiếc chăn bông loại bảy cân tới. Đây là loại chăn lớn có thể dùng cho giường đôi.
Lâm Thanh Hòa nhìn thấy thì rất hài lòng. Loại chăn này có thể giữ lại ruột bông và tháo vỏ ngoài ra.
Cô nhìn đệm giường rồi cũng lấy hai cái đệm lông xám xịt. Trông chúng rất cũ kỹ, nhưng chất lượng thì cực tốt, giá cả cũng không rẻ. Quản lý siêu thị cho biết đây là đồ dùng cho người trung niên và người già. Anh ta hỏi cô có cần đổi loại khác không?
Lâm Thanh Hòa nói không cần, cô muốn kiểu này!
- Hôm nay, khu vực bán trái cây có nhập một lô hàng mới, cô có muốn qua đó xem hay không? - Quản lý siêu thị thấy có vẻ cô đã mua gần xong, liền hỏi một cách lịch sự.
Lâm Thanh Hòa vốn định rời đi, nhưng khi nghe anh ta nói vậy, cô liền nhìn lại vị trí còn trống trong không gian. Hiện tại, không gian chỉ còn lại khoảng một phần bảy, vừa đủ để chứa năm trăm cái bánh bao đã đặt trước. Tuy nhiên nếu dùng túi để đựng bánh bao thì có thể dành ra thêm một chút không gian trống.
Thế là với hơn một vạn tệ còn lại, Lâm Thanh Hòa đi đến khu vực trái cây. Cuối cùng, cô lấy một thùng nho, một thùng lê tuyết và hai thùng táo.
Thanh toán xong, Lâm Thanh Hòa lái chiếc xe chất đầy hàng hoá, rời đi. Giữa đường, cô thu tất cả vật phẩm vào trong không gian.
Giải quyết xong những vấn đề này, Lâm Thanh Hòa thở phào nhẹ nhõm.
Hiện tại, sau khi chuẩn bị xong những thứ này, dù có xảy ra chuyện bất trắc, mình cũng không cần phải lo lắng ít nhất trong thời gian ngắn, đúng không?
Không gian mười mét khối chỉ có bấy nhiêu. Sau khi đưa tất cả những thứ vào, tuy vẫn còn lại một ít khoảng trống, nhưng cũng không lớn. Nó cũng chỉ đủ cho năm trăm cái bánh bao trắng nữa thôi.
Đó là khi cô đựng trong túi rồi thu vào, nếu dùng hộp nhựa thì e là không chứa hết được.
Bận rộn bên ngoài cả ngày, đói thì cô lấy một cái bánh bao từ không gian ra ăn, uống kèm nước khoáng coi như xong bữa.
Mãi đến sáu giờ rưỡi tối, cô mới về đến nhà.
Cả ngày bận rộn mua sắm, số tiền tiết kiệm của cô chỉ còn lại vài ngàn cuối cùng. Nhưng cô không có ý định tiêu đến số tiền này nữa. Chưa nói đến việc không gian đã không còn chỗ chứa. Lỡ như không có bất trắc gì xảy ra thì lúc đó cô sẽ hoàn toàn trắng tay!
Sau khi “càn quét” được nhiều thứ như vậy, mặc dù vô cùng thỏa mãn, nhưng Lâm Thanh Hòa cũng thấy mệt rã rời. Cô đi tắm rồi định ngủ một giấc.
Cô không biết liệu chuẩn bị như thế có đủ không, nhưng bản thân đã cố gắng hết sức rồi. Điều duy nhất để cô cầu nguyện bây giờ là hy vọng nơi đó không phải là thời kỳ mạt thế.
Lâm Thanh Hòa nhìn anh ta nói:
- Những thứ này cũng phải giảm giá một chút, tôi đã mua nhiều thứ ở chỗ anh rồi.
- Đó là điều đương nhiên. - Quản lý siêu thị mỉm cười nói.
- Cái chăn bông này nặng bao nhiêu cân, giá bao nhiêu?
Lâm Thanh Hòa đi đến khu vực quần áo. Cô chỉ thẳng vào chiếc chăn bông được gói trong bọc đặt trên kệ.
- Đây là chăn bông loại tốt, nặng năm cân. Nếu cô mua, tôi sẽ giảm giá cho cô với giá bán buôn là ba trăm tám mươi tệ một cái. - Quản lý siêu thị nói.
- Năm cân thì không đủ. Cho tôi hai cái chăn bông lớn, loại bảy cân! - Lâm Thanh Hòa nhìn qua rồi nói.
Quản lý siêu thị nhanh chóng cho người mang hai chiếc chăn bông loại bảy cân tới. Đây là loại chăn lớn có thể dùng cho giường đôi.
Lâm Thanh Hòa nhìn thấy thì rất hài lòng. Loại chăn này có thể giữ lại ruột bông và tháo vỏ ngoài ra.
Cô nhìn đệm giường rồi cũng lấy hai cái đệm lông xám xịt. Trông chúng rất cũ kỹ, nhưng chất lượng thì cực tốt, giá cả cũng không rẻ. Quản lý siêu thị cho biết đây là đồ dùng cho người trung niên và người già. Anh ta hỏi cô có cần đổi loại khác không?
Lâm Thanh Hòa nói không cần, cô muốn kiểu này!
- Hôm nay, khu vực bán trái cây có nhập một lô hàng mới, cô có muốn qua đó xem hay không? - Quản lý siêu thị thấy có vẻ cô đã mua gần xong, liền hỏi một cách lịch sự.
Lâm Thanh Hòa vốn định rời đi, nhưng khi nghe anh ta nói vậy, cô liền nhìn lại vị trí còn trống trong không gian. Hiện tại, không gian chỉ còn lại khoảng một phần bảy, vừa đủ để chứa năm trăm cái bánh bao đã đặt trước. Tuy nhiên nếu dùng túi để đựng bánh bao thì có thể dành ra thêm một chút không gian trống.
Thế là với hơn một vạn tệ còn lại, Lâm Thanh Hòa đi đến khu vực trái cây. Cuối cùng, cô lấy một thùng nho, một thùng lê tuyết và hai thùng táo.
Thanh toán xong, Lâm Thanh Hòa lái chiếc xe chất đầy hàng hoá, rời đi. Giữa đường, cô thu tất cả vật phẩm vào trong không gian.
Giải quyết xong những vấn đề này, Lâm Thanh Hòa thở phào nhẹ nhõm.
Hiện tại, sau khi chuẩn bị xong những thứ này, dù có xảy ra chuyện bất trắc, mình cũng không cần phải lo lắng ít nhất trong thời gian ngắn, đúng không?
Không gian mười mét khối chỉ có bấy nhiêu. Sau khi đưa tất cả những thứ vào, tuy vẫn còn lại một ít khoảng trống, nhưng cũng không lớn. Nó cũng chỉ đủ cho năm trăm cái bánh bao trắng nữa thôi.
Đó là khi cô đựng trong túi rồi thu vào, nếu dùng hộp nhựa thì e là không chứa hết được.
Bận rộn bên ngoài cả ngày, đói thì cô lấy một cái bánh bao từ không gian ra ăn, uống kèm nước khoáng coi như xong bữa.
Mãi đến sáu giờ rưỡi tối, cô mới về đến nhà.
Cả ngày bận rộn mua sắm, số tiền tiết kiệm của cô chỉ còn lại vài ngàn cuối cùng. Nhưng cô không có ý định tiêu đến số tiền này nữa. Chưa nói đến việc không gian đã không còn chỗ chứa. Lỡ như không có bất trắc gì xảy ra thì lúc đó cô sẽ hoàn toàn trắng tay!
Sau khi “càn quét” được nhiều thứ như vậy, mặc dù vô cùng thỏa mãn, nhưng Lâm Thanh Hòa cũng thấy mệt rã rời. Cô đi tắm rồi định ngủ một giấc.
Cô không biết liệu chuẩn bị như thế có đủ không, nhưng bản thân đã cố gắng hết sức rồi. Điều duy nhất để cô cầu nguyện bây giờ là hy vọng nơi đó không phải là thời kỳ mạt thế.