Thập Niên 60: Làm Giàu Nuôi Con

Chương 10: Ba Đứa Con Trai Phản Diện 1

Số chữ: 687
Cô từng đọc một cuốn tiểu thuyết mạt thế của nam giới, trong đó nhân vật nam chính bất ngờ có được một cái không gian trong lòng bàn tay, nhưng thời kỳ mạt thế quá nguy hiểm...

Trong lúc miên man suy nghĩ, Lâm Thanh Hòa chìm vào giấc ngủ. Nhưng cô không ngờ rằng, giấc ngủ này lại đưa cô đến thẳng những thập niên 60…

- Mẹ ơi, con đói.

Một đứa trẻ mặc quần áo rách rưới rụt rè kéo vạt áo của cô. Cái kéo áo nhẹ nhàng đó làm Lâm Thanh Hòa đang ngẩn người trở về với thực tại, vì cô đã quá quen thuộc với câu mở đầu này.

Lâm Thanh Hòa nhìn đứa trẻ gầy gò như một con khỉ nhỏ với ánh mắt phức tạp, rồi lại chìm vào im lặng và ngẩn ngơ lần nữa.

Cô không ngờ mình lại xuyên không như vậy, thậm chí còn vào một cuốn tiểu thuyết mà cô từng đọc, giống hệt như trong phim.

Đây là điều cô nhận ra sau khi tiếp nhận ký ức của nguyên chủ.

Bởi vì, cuốn tiểu thuyết này để lại cho cô ấn tượng sâu sắc nhất là về ba nhân vật phản diện trong truyện: Chu Khải, Chu Toàn, Chu Quy Lai.



Ba người này là anh em ruột. Trong đó, người con cả là Chu Khải, người con thứ hai là Chu Toàn. Chu Quy Lai là người con thứ ba.

Tên của họ có nghĩa là mong người cha đang ở tiền tuyến của họ sớm ngày Khải Hoàn Quy Lai (chiến thắng trở về) một cách Chu Toàn (trọn vẹn).

Nhưng những cái tên đó không phát huy tác dụng. Người cha của họ không những không thể trở về một cách khải hoàn mà còn phải giải ngũ.

Đây là một đòn chí mạng đối với gia đình này.

Bởi vì, sở dĩ người mẹ của ba nhân vật phản diện này, cũng chính là “nguyên chủ”, đồng ý kết hôn với cha của ba nhân vật phản diện là vì cô ta muốn một ngày nào đó được làm vợ của một người có chức quan.

Cô ta luôn mơ ước được đổi đời từ khi còn nhỏ.

Mà vì mục tiêu này, nguyên chủ đã kiên quyết kết hôn với cha của ba nhân vật phản diện. Đối với một người đàn ông luôn vắng mặt, gần như chỉ tạt qua nhà rồi đi ngay, thậm chí không nói được một lời ngọt ngào nào, cô ta cố gắng chịu đựng với một chút kiên nhẫn ít ỏi của mình.

Nhưng nó cũng chỉ giới hạn ở sự chịu đựng, đừng hòng cô ta cho thêm chút dịu dàng hay tình cảm nào khác.



Là “bông hoa của thôn”, nguyên chủ vốn xinh đẹp từ nhỏ. Luôn được mọi người vây xung quanh khiến cô ta trở nên kiêu căng, tự phụ. Chỉ có người khác dỗ dành cô, làm gì có chuyện cô phải hạ giọng nói chuyện nhỏ nhẹ với người khác?

Tuy nhiên vì người cha của các nhân vật phản diện luôn gửi tiền về đúng hạn, nên dù nguyên chủ không mấy mặn mà, nhưng mỗi lần anh ta về, cô ta vẫn sẽ giả vờ một chút, nhờ đó mới có ba đứa con trai.

Có điều, tình trạng này hoàn toàn chấm dứt khi người cha của các nhân vật phản diện giải ngũ.

Nguyên nhân anh ta phải giải ngũ là do bị thương.

Nhưng dù là vì lý do gì, tóm lại giấc mơ làm phu nhân một vị quan chức của nguyên chủ đã tan vỡ, mỗi tháng cũng không còn khoản trợ cấp ổn định mười mấy tệ nữa. Hơn nữa, cha của nhân vật phản diện cũng không phải là người tâm lý, không biết nói những lời an ủi dễ nghe, nói gì tới lời yêu đương ngọt ngào.

Nguyên chủ vốn đã bị ảnh hưởng tâm lý nặng nề, làm sao còn có thể chịu đựng được một cuộc sống như vậy?

Sống chung dưới một mái nhà, sự oán hận của nguyên chủ ngày càng sâu sắc, tính khí cũng ngày càng hung dữ. Cô ta luôn cau có với ba đứa con trai. Thậm chí, cô ta còn thường xuyên đánh đập, mắng mỏ và bỏ đói chúng.

Lớn lên trong môi trường bạo lực gia đình như vậy, dù khi lớn lên, ba đứa con trai không phải là những người hiền lành ngoan ngoãn, nhưng tính cách cũng chưa đến mức quá nghiêm trọng.
31 Bình luận