Ở Niên Đại Văn, Tôi Là Cực Phẩm!

Chương 2: Ảo giác 2

Số chữ: 495
Màn rượt đuổi ồn ào vẫn chưa kết thúc thì trong đám đông bỗng có người nói: “Đội trưởng đến rồi, tránh ra!”

Đội trưởng Hứa Quảng Nguyên lúc này mặt mày đen sì: “Tụ tập ở đây làm gì? Còn không mau đi làm việc? Nếu thu hoạch không đạt chỉ tiêu thì tất cả đều bị trừ điểm công!!!”

Hứa Quảng Nguyên vừa dạy dỗ đám người xem náo nhiệt xong, thấy vợ chồng Lý Kiến Thiết vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, quát lớn: “Lý Kiến Thiết, Quan Xuân Yến, hai người còn làm loạn nữa thì điểm công hôm nay tôi trừ hết!”

Lý Kiến Thiết và Quan Xuân Yến đồng thời dừng lại. Quan Xuân Yến túm lấy tay Hứa Quảng Nguyên: “Đội trưởng, anh phải làm chủ cho tôi, bây giờ là thời đại mới rồi, Lý Kiến Thiết còn đánh vợ, anh phải dạy dỗ anh ta cho tôi...”

Lý Kiến Thiết nghe không nổi nữa: “Quan Xuân Yến, cô đừng quá đáng!”

“Anh còn dám nói tôi quá đáng? Không phải tại anh thì tôi đã không phải sống khổ sở thế này, không phải tại anh...”

Hai vợ chồng vừa rồi còn đang đuổi nhau, lúc này lại xô xát. Đợi đến khi Lý Miểu Miểu và Lý Tiểu Bằng hớt hải chạy đến thì...



Hai người cùng nhau ngã xuống bờ ruộng, bất tỉnh nhân sự.

Đám đông vừa náo nhiệt bỗng trở nên hỗn loạn.

Đội trưởng Hứa Quảng Nguyên nhíu mày: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mấy người mau khiêng họ lên.”

Đám người này đúng là, xem náo nhiệt không sợ chuyện lớn, người ta ngất xỉu rồi cũng không biết khiêng lên.

Đội trưởng vừa lên tiếng, có người chủ động khiêng vợ chồng Lý Kiến Thiết lên.

Đám đông nhìn vợ chồng Lý Kiến Thiết đầy bùn đất: “Họ sao rồi?”

“Không biết nữa.” Đầu toàn là bùn, họ cũng không nhìn thấy gì.



Lý Miểu Miểu chen vào đám đông, nước mắt giàn giụa, khóc lớn: “Ba mẹ, hai người làm sao vậy?”

Tuy không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng lý trí mách bảo Lý Miểu Miểu lúc này cứ khóc là đúng.

“Chiêu Đệ à, cháu đến rồi, cháu không biết ba mẹ cháu lúc nãy đánh nhau dữ dội thế nào đâu, cháu mà đến muộn chút nữa là không gặp được ba mẹ rồi.” Một người phụ nữ mặt mày cay nghiệt nói.

Có người không nhịn được nữa: “Chị Trương, chị nói vậy là sao? Vợ chồng nhà ai mà chẳng cãi nhau? Sao đến chị thì lại thành chuyện sống chết rồi?”

“Đúng đấy, hàng xóm láng giềng sao lại nói lời cay nghiệt thế?”

Chị Trương không phục: “Tôi cay nghiệt chỗ nào? Tôi chỉ nói sự thật thôi.”

Lúc này Lý Tiểu Bằng cũng đến nơi, thấy Lý Miểu Miểu khóc thảm thiết như vậy, lại tưởng Lý Kiến Thiết và Quan Xuân Yến thực sự xảy ra chuyện, khóc còn to hơn cả Lý Miểu Miểu.
13 Bình luận