Lý Miểu Miểu vừa cắt được nửa giỏ cỏ heo, đang định tìm bóng cây ngồi nghỉ chân và ăn mấy quả mâm xôi hái được lúc trước thì Lý Tiểu Bằng, em trai của Lý Miểu Miểu hớt hải chạy tới: “Chị ơi, không xong rồi, ba mẹ đánh nhau!”
Lý Miểu Miểu chỉ ậm ừ, vắt chéo chân, ung dung nhấm nháp quả mâm xôi. Phải nói là mâm xôi hôm nay cô bé hái được ngọt lịm.
Lý Tiểu Bằng gần như phát điên: “Chị, em nói ba mẹ đánh nhau, sao chị không lo lắng gì hết vậy?”
Lý Miểu Miểu nhét ngay quả mâm xôi vào miệng cậu bé: “Ngọt không?”
Lý Tiểu Bằng ậm ừ gật đầu: “Ngọt.”
Nhận ra mình vừa phun nước miếng, Lý Tiểu Bằng vội lấy tay che miệng, mãi đến khi nuốt xong quả mâm xôi mới lí nhí: “Chị, em nói thật đấy, bên kia đang ầm ĩ lắm, lúc em chạy qua gọi chị thì cả đại đội trưởng cũng đến rồi.”
Lý Tiểu Bằng thực sự lo lắng, nếu ba mẹ ly hôn vì chuyện này thì sao? Vậy thì chị em họ sẽ thành trẻ mồ côi mất.
“Biết rồi, em lo gì chứ, tay chân bé tí thế này, giờ qua đó làm được gì? Ăn hết mâm xôi rồi hẵng qua.” Bây giờ mà qua đó thì chỉ có nước làm bia đỡ đạn.
Lý Miểu Miểu hái không nhiều mâm xôi, chị em hai người chẳng mấy chốc đã ăn hết. Lý Miểu Miểu phủi đất dính trên quần, đeo lại giỏ cỏ heo chưa đầy lên lưng, dắt tay Lý Tiểu Bằng hùng hổ đi về phía ruộng.
Lúc này, ở ngoài ruộng, một thân hình gầy gò đang đuổi theo một người đàn ông cao lớn, miệng không ngừng mắng nhiếc: “Lý Kiến Thiết, đứng lại cho tôi, bảo anh làm chút việc thì anh lại lề mề, anh có còn là đàn ông không?”
“Quan Xuân Yến, cô đừng quá đáng, tôi nể cô là phụ nữ nên mới nhường nhịn, đừng được đằng chân lân đằng đầu!” Người thanh niên tên Lý Kiến Thiết vừa chạy vừa cãi lại.
Đùa sao, nếu bị người phụ nữ này đuổi kịp thì mặt mũi anh ấy còn biết để đâu?
“Tôi được đằng chân lân đằng đầu? Anh làm việc còn thua cả con nít, còn dám nói tôi được đằng chân lân đằng đầu, mau đứng lại cho tôi...”
Những người xung quanh xôn xao bàn tán: “Chuyện gì thế nhỉ, hai vợ chồng nhà Lý Kiến Thiết lại cãi nhau nữa rồi à? Lần này là lần thứ mấy rồi?”
“Tôi nghe vợ Kiến Thiết nói là thấy Kiến Thiết làm việc lười biếng nên hai người mới cãi nhau.”
“Chuyện đó mà bà cũng tin? Vợ Kiến Thiết cũng chẳng làm được bao nhiêu việc, còn không bằng cả em dâu cô ta.”
“Tôi thấy hai vợ chồng nhà này chỉ muốn lười biếng thôi.”
...
Lý Miểu Miểu chỉ ậm ừ, vắt chéo chân, ung dung nhấm nháp quả mâm xôi. Phải nói là mâm xôi hôm nay cô bé hái được ngọt lịm.
Lý Tiểu Bằng gần như phát điên: “Chị, em nói ba mẹ đánh nhau, sao chị không lo lắng gì hết vậy?”
Lý Miểu Miểu nhét ngay quả mâm xôi vào miệng cậu bé: “Ngọt không?”
Lý Tiểu Bằng ậm ừ gật đầu: “Ngọt.”
Nhận ra mình vừa phun nước miếng, Lý Tiểu Bằng vội lấy tay che miệng, mãi đến khi nuốt xong quả mâm xôi mới lí nhí: “Chị, em nói thật đấy, bên kia đang ầm ĩ lắm, lúc em chạy qua gọi chị thì cả đại đội trưởng cũng đến rồi.”
Lý Tiểu Bằng thực sự lo lắng, nếu ba mẹ ly hôn vì chuyện này thì sao? Vậy thì chị em họ sẽ thành trẻ mồ côi mất.
“Biết rồi, em lo gì chứ, tay chân bé tí thế này, giờ qua đó làm được gì? Ăn hết mâm xôi rồi hẵng qua.” Bây giờ mà qua đó thì chỉ có nước làm bia đỡ đạn.
Lý Miểu Miểu hái không nhiều mâm xôi, chị em hai người chẳng mấy chốc đã ăn hết. Lý Miểu Miểu phủi đất dính trên quần, đeo lại giỏ cỏ heo chưa đầy lên lưng, dắt tay Lý Tiểu Bằng hùng hổ đi về phía ruộng.
Lúc này, ở ngoài ruộng, một thân hình gầy gò đang đuổi theo một người đàn ông cao lớn, miệng không ngừng mắng nhiếc: “Lý Kiến Thiết, đứng lại cho tôi, bảo anh làm chút việc thì anh lại lề mề, anh có còn là đàn ông không?”
“Quan Xuân Yến, cô đừng quá đáng, tôi nể cô là phụ nữ nên mới nhường nhịn, đừng được đằng chân lân đằng đầu!” Người thanh niên tên Lý Kiến Thiết vừa chạy vừa cãi lại.
Đùa sao, nếu bị người phụ nữ này đuổi kịp thì mặt mũi anh ấy còn biết để đâu?
“Tôi được đằng chân lân đằng đầu? Anh làm việc còn thua cả con nít, còn dám nói tôi được đằng chân lân đằng đầu, mau đứng lại cho tôi...”
Những người xung quanh xôn xao bàn tán: “Chuyện gì thế nhỉ, hai vợ chồng nhà Lý Kiến Thiết lại cãi nhau nữa rồi à? Lần này là lần thứ mấy rồi?”
“Tôi nghe vợ Kiến Thiết nói là thấy Kiến Thiết làm việc lười biếng nên hai người mới cãi nhau.”
“Chuyện đó mà bà cũng tin? Vợ Kiến Thiết cũng chẳng làm được bao nhiêu việc, còn không bằng cả em dâu cô ta.”
“Tôi thấy hai vợ chồng nhà này chỉ muốn lười biếng thôi.”
...