Lý Ngu xách chiếc gùi lên, đi mở cửa chính, chỉ thấy bên trong trống hoác.
Lý Ngu vào nhà chính, mở cửa hai gian buồng ngủ hai bên, đứng ở cửa nhìn vào, bên trong chỉ còn trơ lại một chiếc giường khung, mạng nhện giăng đầy, thêm cả giấy dán cửa sổ rách nát, trông có chút giống cảnh tượng trong phim ma.
Lý Ngu đặt chiếc gùi vào buồng ngủ, khóa cửa lại đi ra nhà bếp. Đến nơi, Lý Ngu không khỏi sững sờ, bếp lò chỉ còn trơ lại hai cái lỗ, nồi niêu cũng chẳng thấy đâu, trong nhà bếp chỉ còn một cái vại nước, một chiếc bàn gỗ thấp và mấy cái ghế trúc cũ kỹ.
Lý Ngu thầm nghĩ: Phải lên trấn mua hai cái nồi, chăn đệm và đồ dùng mang về.
Lý Ngu về buồng ngủ lấy ít bạc ra, đưa chìa khóa cho Lý Thanh nhỏ giọng nói với cậu bé: “A Thanh, tỷ lên trấn mua nồi niêu xoong chảo và dầu mỡ về, ngươi ở nhà trông coi cẩn thận, tiền tỷ để trong phòng.”
“Đệ biết rồi, tỷ đi đường cẩn thận.”
Lý Ngu chào Lưu Trường Dân một tiếng, vội vã lên trấn.
Phu thê Trần Diệu Huy về nhà, lấy hai cái cuốc, sọt và giỏ tre, định sang Lý gia giúp đỡ. Trưởng thôn Trần Trường Tông gọi hắn lại, nói: “Các ngươi không làm việc còn định chạy đi đâu, thật không biết nặng nhẹ.”
Trần Diệu Huy đáp: “Chúng ta đi làm việc đây, ngươi còn không vừa ý sao?” Nói xong gánh sọt bỏ đi.
Trần Trường Tông nhìn bóng lưng hai phu thê, thở dài một tiếng, chắp tay sau lưng đi vào nhà.
Lý Ngu vừa đi đến khúc quanh thì gặp phu thê Trần Diệu Huy. Lý thị nhìn Lý Ngu, hỏi: “Tiểu Ngư, cháu tất tả đi đâu vậy?”
“Thẩm, bếp nhà cháu không còn một cái nồi nào, cháu lên trấn mua hai cái, tiện thể mua thêm chút tương giấm.”
“Ồ, vậy cháu đi cẩn thận, về sớm nhé.”
Lý Ngu nhớ ra mái nhà bị dột, dừng bước, nói với Trần Diệu Huy: “Thúc, trong thôn mình có ai biết sửa nhà không?”
“Có, để ta đi gọi giúp các ngươi, nhân lúc trời còn sớm, sửa lại nhà bếp, nhà kho và tường rào.”
“Vâng, vậy làm phiền thúc. Nhà chúng ta không lo cơm nước, tiền công nhờ thúc xem xét rồi trả giúp!”
“Được, ngươi mau đi đi! Chợ giờ này chắc cũng tan rồi.”
Lý Ngu rảo bước lên trấn. Khi đến nơi, phiên chợ đã tan, trên đường chỉ còn lác đác vài người qua lại, các cửa tiệm hai bên cũng vắng hoe, khác hẳn cảnh náo nhiệt lúc mới tới.
Lý Ngu vừa đi vừa ngó nghiêng các cửa tiệm hai bên, thấy mặc dù trấn nhỏ nhưng hàng quán khá đủ loại, trước cửa tiệm nào cũng treo đủ kiểu dáng biển hiệu.
Lý Ngu thấy một tiệm bán vải, bèn vào mua ba mươi cân bông, một cây vải mịn màu thiên thanh và một cây màu xanh biếc, một cây vải thô màu trắng ngà, cùng mười mấy thước vải sa và vải bông trắng, hai chiếc màn, một bộ kim chỉ, tất cả bốn lượng bạc. Bà chủ còn tặng thêm một cuộn chỉ và một túi vải vụn.
Lý Ngu gửi đồ ở tiệm vải, đi đến cuối phố mới tìm thấy tiệm rèn. Thợ rèn đang tựa vào chiếc ghế tre ngoài cửa, ngủ say sưa, ngáy vang như sấm.
Lý Ngu thấy thợ rèn là một nam tử trung niên, mặt mày sạm nắng đỏ gay, bèn cất tiếng gọi lớn: “Đại thúc, mau dậy, ta muốn mua đồ.”
Thợ rèn bất ngờ bị gọi tỉnh, giật nảy mình, mở mắt ra thấy một tiểu cô nương, vỗ ngực nói: “Ôi chao! Thiếu chút nữa bị ngươi dọa chết khiếp.”
Vẻ mặt Lý Ngu vô tội nhìn hắn ta: “Đại thúc, ngài không thể trách ta được, ta đâu thể tự tiện vào lấy đồ!”
Thợ rèn cười nói: “Phải, phải, cô nương muốn mua gì nào?”
Lý Ngu vào tiệm xem một lượt, chọn hai cái nồi sắt, mấy bộ khóa, hai cái cuốc, một cái xẻng, một cái ấm nước, hai cái liềm, thêm kẹp lửa và xẻng xúc bếp. Cuối cùng, Lý Ngu thấy một con dao găm, cầm lên ngắm nghía rồi hỏi: “Đại thúc, con dao găm này giá bao nhiêu?”
Thợ rèn nhìn những thứ Lý Ngu chọn, nói: “Nồi sắt 600 văn, ấm đồng 30 văn… tổng cộng 4910 văn.”
Lý Ngu nhẩm tính một lát nói: “Đại thúc xem thế này được không, bốn lạng chín bạc, ngài tặng thêm cho ta một ít đinh sắt, được chứ?”
Thợ rèn tính qua, gật đầu: “Tiểu cô nương, bán cho ngươi đó. Hai cái nồi sắt lớn thế này, ngươi mang nổi không?”
Lý Ngu vào nhà chính, mở cửa hai gian buồng ngủ hai bên, đứng ở cửa nhìn vào, bên trong chỉ còn trơ lại một chiếc giường khung, mạng nhện giăng đầy, thêm cả giấy dán cửa sổ rách nát, trông có chút giống cảnh tượng trong phim ma.
Lý Ngu đặt chiếc gùi vào buồng ngủ, khóa cửa lại đi ra nhà bếp. Đến nơi, Lý Ngu không khỏi sững sờ, bếp lò chỉ còn trơ lại hai cái lỗ, nồi niêu cũng chẳng thấy đâu, trong nhà bếp chỉ còn một cái vại nước, một chiếc bàn gỗ thấp và mấy cái ghế trúc cũ kỹ.
Lý Ngu thầm nghĩ: Phải lên trấn mua hai cái nồi, chăn đệm và đồ dùng mang về.
Lý Ngu về buồng ngủ lấy ít bạc ra, đưa chìa khóa cho Lý Thanh nhỏ giọng nói với cậu bé: “A Thanh, tỷ lên trấn mua nồi niêu xoong chảo và dầu mỡ về, ngươi ở nhà trông coi cẩn thận, tiền tỷ để trong phòng.”
“Đệ biết rồi, tỷ đi đường cẩn thận.”
Lý Ngu chào Lưu Trường Dân một tiếng, vội vã lên trấn.
Phu thê Trần Diệu Huy về nhà, lấy hai cái cuốc, sọt và giỏ tre, định sang Lý gia giúp đỡ. Trưởng thôn Trần Trường Tông gọi hắn lại, nói: “Các ngươi không làm việc còn định chạy đi đâu, thật không biết nặng nhẹ.”
Trần Diệu Huy đáp: “Chúng ta đi làm việc đây, ngươi còn không vừa ý sao?” Nói xong gánh sọt bỏ đi.
Trần Trường Tông nhìn bóng lưng hai phu thê, thở dài một tiếng, chắp tay sau lưng đi vào nhà.
Lý Ngu vừa đi đến khúc quanh thì gặp phu thê Trần Diệu Huy. Lý thị nhìn Lý Ngu, hỏi: “Tiểu Ngư, cháu tất tả đi đâu vậy?”
“Thẩm, bếp nhà cháu không còn một cái nồi nào, cháu lên trấn mua hai cái, tiện thể mua thêm chút tương giấm.”
“Ồ, vậy cháu đi cẩn thận, về sớm nhé.”
Lý Ngu nhớ ra mái nhà bị dột, dừng bước, nói với Trần Diệu Huy: “Thúc, trong thôn mình có ai biết sửa nhà không?”
“Có, để ta đi gọi giúp các ngươi, nhân lúc trời còn sớm, sửa lại nhà bếp, nhà kho và tường rào.”
“Vâng, vậy làm phiền thúc. Nhà chúng ta không lo cơm nước, tiền công nhờ thúc xem xét rồi trả giúp!”
“Được, ngươi mau đi đi! Chợ giờ này chắc cũng tan rồi.”
Lý Ngu rảo bước lên trấn. Khi đến nơi, phiên chợ đã tan, trên đường chỉ còn lác đác vài người qua lại, các cửa tiệm hai bên cũng vắng hoe, khác hẳn cảnh náo nhiệt lúc mới tới.
Lý Ngu vừa đi vừa ngó nghiêng các cửa tiệm hai bên, thấy mặc dù trấn nhỏ nhưng hàng quán khá đủ loại, trước cửa tiệm nào cũng treo đủ kiểu dáng biển hiệu.
Lý Ngu thấy một tiệm bán vải, bèn vào mua ba mươi cân bông, một cây vải mịn màu thiên thanh và một cây màu xanh biếc, một cây vải thô màu trắng ngà, cùng mười mấy thước vải sa và vải bông trắng, hai chiếc màn, một bộ kim chỉ, tất cả bốn lượng bạc. Bà chủ còn tặng thêm một cuộn chỉ và một túi vải vụn.
Lý Ngu gửi đồ ở tiệm vải, đi đến cuối phố mới tìm thấy tiệm rèn. Thợ rèn đang tựa vào chiếc ghế tre ngoài cửa, ngủ say sưa, ngáy vang như sấm.
Lý Ngu thấy thợ rèn là một nam tử trung niên, mặt mày sạm nắng đỏ gay, bèn cất tiếng gọi lớn: “Đại thúc, mau dậy, ta muốn mua đồ.”
Thợ rèn bất ngờ bị gọi tỉnh, giật nảy mình, mở mắt ra thấy một tiểu cô nương, vỗ ngực nói: “Ôi chao! Thiếu chút nữa bị ngươi dọa chết khiếp.”
Vẻ mặt Lý Ngu vô tội nhìn hắn ta: “Đại thúc, ngài không thể trách ta được, ta đâu thể tự tiện vào lấy đồ!”
Thợ rèn cười nói: “Phải, phải, cô nương muốn mua gì nào?”
Lý Ngu vào tiệm xem một lượt, chọn hai cái nồi sắt, mấy bộ khóa, hai cái cuốc, một cái xẻng, một cái ấm nước, hai cái liềm, thêm kẹp lửa và xẻng xúc bếp. Cuối cùng, Lý Ngu thấy một con dao găm, cầm lên ngắm nghía rồi hỏi: “Đại thúc, con dao găm này giá bao nhiêu?”
Thợ rèn nhìn những thứ Lý Ngu chọn, nói: “Nồi sắt 600 văn, ấm đồng 30 văn… tổng cộng 4910 văn.”
Lý Ngu nhẩm tính một lát nói: “Đại thúc xem thế này được không, bốn lạng chín bạc, ngài tặng thêm cho ta một ít đinh sắt, được chứ?”
Thợ rèn tính qua, gật đầu: “Tiểu cô nương, bán cho ngươi đó. Hai cái nồi sắt lớn thế này, ngươi mang nổi không?”