Nữ Đặc Công Trùng Sinh Làm Ruộng

Chương 13: Cô mẫu lý mai

Số chữ: 781
“Mọi người coi này! Đây chính là con súc sinh mà đệ đệ ta liều mạng cứu về đấy! Đây mới thực là một con sói đội lốt cừu! Trương Đắc Phát, lão nương nói cho ngươi biết, hai đứa cháu ta mà có mệnh hệ gì, chính là do nhà ngươi làm!”

“Lão tử không thèm chấp con mụ chua ngoa nhà ngươi!” mặt mày Trương Đắc Phát âm trầm, kéo Trương Đắc Tài đi về phía chiếc xe bò.

Trương Đắc Tài ngoái đầu nhìn Lý Ngu, nhỏ giọng hỏi: “Ca, sao con nha đầu này lại thay đổi lớn như vậy? Trước kia nó hiền lành lắm mà?”

“Ta cũng thấy lạ! Vốn là một đứa ngoan ngoãn thật thà, qua một đêm mà thay đổi hẳn. Vẫn phải trách Quý Hương, không dưng đẩy nó làm gì! Hại ta mất toi bao nhiêu bạc, đến tiền trả nợ mua hàng cũng bay sạch.”

“Ca, không phải ta nói chứ, Quý Hương nhà huynh thật sự phải dạy dỗ lại thôi.”

Trương Đắc Phát gật đầu, cởi dây buộc bò. Sau khi hai huynh đệ lên xe, Trương Đắc Phát dặn Trương Đắc Tài: “Ngươi ở lại thôn để mắt đến tỷ đệ Lý gia, không thể để chúng nó hưởng lợi không như vậy được.”

Trương Đắc Tài lĩnh hội ý: “Vâng, Lý Sơn không còn nữa, trị hai đứa nhóc con còn không dễ sao! Huynh về trước lo liệu hôn sự của Quý Sinh đi, kẻo Chu tiên sinh nghe được tin đồn gì, mấy kẻ đọc sách ấy đều coi trọng thể diện lắm.”



Lý Ngu nhìn huynh đệ Trương gia vội vã đánh xe bò đi xa, thầm nghĩ: Xem bộ dạng của Trương Đắc Phát, hắn ta sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy, xem ra sau này phải cẩn thận hơn mới được.

Đám đông xem náo nhiệt cũng dần tản đi. Trần Diệu Huy đến bên Lý Ngu, đưa bạc cùng hôn thư canh thiếp cho nàng, nói: “Tiểu Ngư, cháu cất kỹ số bạc này đi. Thúc về nhà lấy hai cái cuốc qua đây, sân nhà cháu phải sửa sang lại một chút mới ở được.”

Lý Ngu nhận bạc và canh thiếp, xé nát hôn thư, kéo Lý Thanh cúi mình hành lễ: “Trần thúc, Lý thẩm, đa tạ hai người.”

Lý Mai cũng bước tới, khẽ cúi mình hành lễ với phu thê Trần Diệu Huy: “Diệu Huy huynh đệ, đệ muội, cảm ơn hai người đã báo tin cho ta.”

Trần Diệu Huy xua tay, cười nói: “Có gì đâu mà cảm ơn! Chẳng qua chỉ là đưa tin thôi mà!”

“Đại tỷ, may mà tỷ đến kịp, huynh đệ Trương gia này thật chẳng ra làm sao.” Lý thị nhìn Lý Mai cười nói.

Lý Mai nhìn tỷ đệ Lý Ngu, đoạn nói với phu thê Trần Diệu Huy: “Hoàn toàn nhờ hai vị trượng nghĩa giúp đỡ, bằng không những thứ đó đã bị Trương Đắc Phát biển thủ mất rồi. Hai vị xem, hôm nay những người đứng xem náo nhiệt ở đây, không ít kẻ từng chịu ơn A Sơn giúp đỡ, vậy mà cũng chỉ có phu thê hai vị đứng ra tương trợ, tỷ thay mặt A Sơn cảm tạ hai vị.”



Chồng của Lý Mai là Lưu Trường Dân, đến bên nói với nàng ấy: “A Mai, chúng ta sửa sang nhà cửa cho tỷ đệ Ngư Nhi trước đi, kẻo trời tối, chúng nó biết ở đâu?”

“Phải đó, chúng ta cũng về trước lấy ít đồ nghề qua đây.” Trần Diệu Huy cùng Lý thị đi về nhà.

Trên đường, Lý thị lo lắng nói với Trần Diệu Huy: “A Huy, lát nữa về nhà, cha sẽ không trách mắng chúng ta chứ?”

“Mặc kệ ông ấy! Trương gia đối xử với người ta như thế, ông ấy còn bênh vực cho nhà đó, chẳng phải vì thấy Trương Quý Sinh đỗ tú tài, sợ sau này nó có tiền đồ sẽ trả thù chúng ta sao? Nhưng làm người cũng không thể không có lương tâm! Đường đời còn dài mà!”

“Theo ta thấy, đều do kế mẫu của chàng xúi giục cả. Ta thật không hiểu, bà ta chỉ sinh được hai đứa con gái, lẽ nào sau này không muốn chúng ta phụng dưỡng tuổi già hay sao?”

Hai phu thê vừa đi vừa nói chuyện, hướng về Trần gia ở giữa thôn.

Lý Mai nhìn tỷ đệ Lý Ngu, lại nhìn khoảng sân tiêu điều, vành mắt không khỏi hoe đỏ. Khi đệ đệ, đệ muội còn tại thế, sân viện này được chăm chút gọn gàng biết bao! Mới có vài năm mà đã hoang tàn đến thế này.
46 Bình luận