Lục Diệp không rõ tu vi của Chu Thành cao bao nhiêu, nhưng chắc chắn mạnh hơn hắn rất nhiều.
Tuy Chu Thành bị thương, nhưng cũng không phải tu sĩ một khiếu như hắn có thể đối phó, sát tâm phải có thủ đoạn tương ứng mới có thể thực hiện, mà Phong Duệ chính là thủ đoạn của Lục Diệp!
Trong lúc rảnh rỗi hắn đã từng thí nghiệm, linh văn Phong Duệ này không chỉ có thể gia trì ở trên bàn tay của mình, còn có thể gia trì ở trên vũ khí, hơn nữa hiệu quả lại càng lớn.
Trong nháy mắt quang mang kia nở rộ, để Chu Thành không khỏi thất thần, hắn không ngờ Lục Diệp đã thành tu sĩ!
Song kiếm va chạm, tạo ra một tiếng răng rắc vang giòn, Chu Thành lại kinh ngạc phát hiện, trường kiếm của mình bị chặt đứt.
Điều này dọa cho gã hoảng sợ, lúc đối địch vũ khí gãy trước, đây là một loại đả kích cực lớn.
Ngay thời điểm Chu Thành chấn kinh, kiếm thứ hai của Lục Diệp đã tới.
Sau khi chặt đứt kiếm của gã, hắn lập tức vung kiếm chém tới cổ Chu Thành.
Hắn vốn không hiểu bất kỳ kiếm pháp nào, cũng không nắm giữ chiêu số huyền diệu gì, chỉ có thể dùng chiêu chém tới đơn giản này.
Chu Thành lạnh cả gáy, giờ phút này khoảng cách giữa hai bên quá gần, cho nên muốn lui đã không kịp, gã chỉ có thể toàn lực vận chuyển linh lực còn sót lại hộ thể, theo đạo lý mà nói, bằng tu vi của gã đủ để ngăn chặn công kích của tu sĩ một khiếu như Lục Diệp, coi như trên tay đối phương có vũ khí cũng không thể phá linh lực phòng hộ của gã.
Nhưng khi thanh trường kiếm kia rơi xuống, linh khí hộ thể của Chu Thành lại không có hiệu quả, trường kiếm đầu tiên phá vỡ tầng phòng hộ, sau đó trực tiếp chém trên cổ gã.
Thanh âm lợi khí đâm vào thịt vang lên, Lục Diệp cảm nhận được trên mặt mình bị mấy giọt máu nóng bắn vào.
- Khốn nạn!
Chu Thành giận dữ, nhất thời không quan sát kỹ lại bị quáng nô như Lục Diệp đả thương thành như thế, gã đưa tay bổ phía Lục Diệp một chưởng về.
Nhưng Lục Diệp đã sớm buông trường kiếm, sau đó không quay đầu lại chạy vào sâu trong hầm mỏ.
Phía sau truyền đến thanh âm truy kích của Chu Thành, hắn chạy càng nhanh hơn.
Dần dần hắn cảm giác phía sau không có tiếng động, lúc này mới dừng bước lại.
Lại chờ thêm hồi lâu, hắn mới quay người trở về, trên nửa đường đã thấy thân ảnh Chu Thành ngã ở trên mặt đất, hắn không xác định đối phương rốt cuộc đã chết hay chưa, vậy nên chỉ có thể nhặt lên mấy tảng đá đập tới, Chu Thành không có phản ứng.
Hắn cả gan tiến lên đi tới bên cạnh Chu Thành, cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy dưới người gã có rất nhiều máu tươi nhuộm đỏ mặt đất, chỗ cổ còn kẹp lấy thanh trường kiếm kia, sớm đã không còn sinh mệnh.
Kiếm thứ hai của Lục Diệp, mặc dù không trực tiếp lấy đi tính mệnh của Chu Thành, nhưng đã cắt đứt hơn phân nửa cái cổ, dưới thương thế nghiêm trọng như vậy, Chu Thành sao có thể còn sống được.
Một trận tử chiến đầy sát khí, cuối cùng lấy Lục Diệp thắng lợi mà chấm dứt!
Hắn thở phào một hơi, càng cảm nhận được thế giới này hiểm ác.
Hắn đi lên trước, nắm lấy chuôi trường kiếm kia, đang muốn rút nó ra, khóe mắt liếc qua lại phát giác được khác thường, khi giương mắt nhìn lên, cả người không khỏi lạnh lẽo.
Chỉ vì trước mặt chẳng biết lúc nào đã xuất hiện một người, nhưng Lục Diệp lại không hề phát giác.
Chênh lệch tu vi giữa hắn và người kia rất lớn!
Chẳng biết tại sao, trong lòng Lục Diệp lại sinh ra ý nghĩ như vậy, nếu người kia muốn giết mình, chỉ sợ là chuyện động ngón tay, cho dù bản thân mình có Phong Duệ gia trì cũng không làm nên chuyện gì.
Hắn cắn răng, ngăn chặn khủng hoảng trong lòng, rồi dùng một tay rút trường kiếm ra đưa ngang trước người, bày ra tư thái phòng ngự, thân thể bởi vì khẩn trương mà run rẩy.
Người tới cảm nhận được địch ý của hắn, không nhịn được bật cười:
- Ta phát giác được bên này có linh lực ba động, nên tới điều tra một chút, ngươi không cần khẩn trương.
Y nói xong những lời này rồi tiến lên, đi tới trước mặt Chu Thành, cúi đầu nhìn thoáng qua, khẽ vuốt cằm:
- Dư nghiệt Tà Nguyệt Cốc.
Lại ngẩng đầu nhìn Lục Diệp:
- Ngươi là đệ tử của thế lực nào?
Cách nhau không quá một trượng, Lục Diệp cũng đã thấy rõ dung mạo người tới, là một lão giả không quá già, sắc mặt hồng nhuận, thân hình cao lớn, thanh âm lại hơi trầm thấp khàn khàn, cho người ta một loại cảm giác dễ gần.
Nghe lão giả này tra hỏi, trong lòng Lục Diệp lập tức có suy đoán, vội trả lời:
- Huyền Thiên Tông!
- Huyền Thiên Tông?
Lão giả hơi kinh ngạc.
- Là Huyền Thiên Tông một năm trước bị diệt môn?
- Vâng!
Lục Diệp cho ra đáp án khẳng định.
Lão giả không nhịn được nhìn hắn từ trên xuống dưới:
- Nói như vậy, ngươi là quáng nô bị bắt tới nơi đây?
- Vâng.
Lục Diệp gật đầu.
Lão giả ngạc nhiên, một quáng nô lại có thể giết tu sĩ Tà Nguyệt Cốc, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, chỉ sợ không ai dám tin.
- Tu vi của ngươi là gì?
Lão giả lại hỏi.
- Mở một khiếu.
Lục Diệp trả lời, hắn ý thức được nghi ngờ trong lời nói của lão giả, liền chủ động giải thích:
- Hắn bị thương nên ta đánh lén hắn.
Lão giả cười mỉm nhìn hắn:
- Còn rất dũng cảm.
- Lão trượng, xin hỏi ngài là người của Hạo Thiên Minh sao?
Tuy trong lòng Lục Diệp đã có suy đoán, nhưng loại chuyện này còn phải xác nhận mới được.
Lão giả đưa tay vuốt râu:
- Không sai, lão phu là người của Hạo Thiên Minh.
Lục Diệp vui mừng, xem ra đúng như Dương quản sự lo lắng, Hạo Thiên Minh đã đánh tới, mà Tà Nguyệt Cốc không giữ được mỏ khoáng mạch này, từ chuyện lão giả này đã giết vào hầm mỏ là biết.
Hiện tại mỏ khoáng mạch đã do Hạo Thiên Minh quản lý.
Về phần có phải lão giả này đang gạt hắn hay không thì căn bản không cần thiết, thực lực giữa hai bên khác biệt quá lớn, nếu người ta thật muốn gây bất lợi cho mình, chỉ cần đưa tay giết là được.
- Xin lão trượng cứu ta rời khỏi bể khổ!
Lục Diệp vội vàng nói.
Hắn muốn rời khỏi hầm mỏ này, ven đường không biết còn gặp nguy hiểm gì hay không, nếu đụng phải một vị tiền bối như vậy, đương nhiên phải tranh thủ thời gian ôm đùi.
Lão giả gật đầu nói:
- Vậy đi theo ta, lão phu cũng đang muốn ra ngoài.
- Đa tạ lão trượng!
Lục Diệp cảm kích.
Sau khi lão giả nói xong liền đi ở phía trước dẫn đường, Lục Diệp lại không đuổi theo ngay, mà ngồi xổm người xuống lục lọi ở trên người Chu Thành.
Rất nhanh đã tìm thấy một cái Túi Trữ Vật.
Trên cơ bản mỗi tu sĩ đều có Túi Trữ Vật, giống như không phải thứ gì quá quý giá.
Lục Diệp đắc ý, chạy chậm đuổi theo lão giả kia.
Lão giả ngoảnh đầu liếc hắn, cười mỉm vươn tay:
- Đưa đây!
Lục Diệp cảm thấy khó chịu như ăn phải con ruồi, nhưng cân nhắc đến tình cảnh của mình, hắn vẫn ngoan ngoãn dâng Túi Trữ Vật lên.
Lão giả nhận lấy Túi Trữ Vật, đưa tay vẽ một cái ở trên miệng túi, quang mang hiện lên.
Thời điểm Lục Diệp đang oán thầm, lão giả kia lại ném Túi Trữ Vật về:
- Lão phu thu bình Long Hổ Đan này, thứ kia đại bổ nên tiểu tử ngươi không dùng được, coi như ngươi hiếu kính ta!
Lục Diệp nâng Túi Trữ Vật bị ném trở về, giờ mới hiểu được không phải người ta muốn cướp chiến lợi phẩm của hắn, mà vì biết tu vi của hắn yếu, không có cách nào mở cấm chế của Túi Trữ Vật, cho nên mới tiện tay giúp.
Lão đầu này làm người không tệ!
Trong lòng Lục Diệp nghĩ như vậy, miệng vội nói tạ ơn:
- Đa tạ.
Trong lòng lại rất đắc ý...
Tuy Chu Thành bị thương, nhưng cũng không phải tu sĩ một khiếu như hắn có thể đối phó, sát tâm phải có thủ đoạn tương ứng mới có thể thực hiện, mà Phong Duệ chính là thủ đoạn của Lục Diệp!
Trong lúc rảnh rỗi hắn đã từng thí nghiệm, linh văn Phong Duệ này không chỉ có thể gia trì ở trên bàn tay của mình, còn có thể gia trì ở trên vũ khí, hơn nữa hiệu quả lại càng lớn.
Trong nháy mắt quang mang kia nở rộ, để Chu Thành không khỏi thất thần, hắn không ngờ Lục Diệp đã thành tu sĩ!
Song kiếm va chạm, tạo ra một tiếng răng rắc vang giòn, Chu Thành lại kinh ngạc phát hiện, trường kiếm của mình bị chặt đứt.
Điều này dọa cho gã hoảng sợ, lúc đối địch vũ khí gãy trước, đây là một loại đả kích cực lớn.
Ngay thời điểm Chu Thành chấn kinh, kiếm thứ hai của Lục Diệp đã tới.
Sau khi chặt đứt kiếm của gã, hắn lập tức vung kiếm chém tới cổ Chu Thành.
Hắn vốn không hiểu bất kỳ kiếm pháp nào, cũng không nắm giữ chiêu số huyền diệu gì, chỉ có thể dùng chiêu chém tới đơn giản này.
Chu Thành lạnh cả gáy, giờ phút này khoảng cách giữa hai bên quá gần, cho nên muốn lui đã không kịp, gã chỉ có thể toàn lực vận chuyển linh lực còn sót lại hộ thể, theo đạo lý mà nói, bằng tu vi của gã đủ để ngăn chặn công kích của tu sĩ một khiếu như Lục Diệp, coi như trên tay đối phương có vũ khí cũng không thể phá linh lực phòng hộ của gã.
Nhưng khi thanh trường kiếm kia rơi xuống, linh khí hộ thể của Chu Thành lại không có hiệu quả, trường kiếm đầu tiên phá vỡ tầng phòng hộ, sau đó trực tiếp chém trên cổ gã.
Thanh âm lợi khí đâm vào thịt vang lên, Lục Diệp cảm nhận được trên mặt mình bị mấy giọt máu nóng bắn vào.
- Khốn nạn!
Chu Thành giận dữ, nhất thời không quan sát kỹ lại bị quáng nô như Lục Diệp đả thương thành như thế, gã đưa tay bổ phía Lục Diệp một chưởng về.
Nhưng Lục Diệp đã sớm buông trường kiếm, sau đó không quay đầu lại chạy vào sâu trong hầm mỏ.
Phía sau truyền đến thanh âm truy kích của Chu Thành, hắn chạy càng nhanh hơn.
Dần dần hắn cảm giác phía sau không có tiếng động, lúc này mới dừng bước lại.
Lại chờ thêm hồi lâu, hắn mới quay người trở về, trên nửa đường đã thấy thân ảnh Chu Thành ngã ở trên mặt đất, hắn không xác định đối phương rốt cuộc đã chết hay chưa, vậy nên chỉ có thể nhặt lên mấy tảng đá đập tới, Chu Thành không có phản ứng.
Hắn cả gan tiến lên đi tới bên cạnh Chu Thành, cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy dưới người gã có rất nhiều máu tươi nhuộm đỏ mặt đất, chỗ cổ còn kẹp lấy thanh trường kiếm kia, sớm đã không còn sinh mệnh.
Kiếm thứ hai của Lục Diệp, mặc dù không trực tiếp lấy đi tính mệnh của Chu Thành, nhưng đã cắt đứt hơn phân nửa cái cổ, dưới thương thế nghiêm trọng như vậy, Chu Thành sao có thể còn sống được.
Một trận tử chiến đầy sát khí, cuối cùng lấy Lục Diệp thắng lợi mà chấm dứt!
Hắn thở phào một hơi, càng cảm nhận được thế giới này hiểm ác.
Hắn đi lên trước, nắm lấy chuôi trường kiếm kia, đang muốn rút nó ra, khóe mắt liếc qua lại phát giác được khác thường, khi giương mắt nhìn lên, cả người không khỏi lạnh lẽo.
Chỉ vì trước mặt chẳng biết lúc nào đã xuất hiện một người, nhưng Lục Diệp lại không hề phát giác.
Chênh lệch tu vi giữa hắn và người kia rất lớn!
Chẳng biết tại sao, trong lòng Lục Diệp lại sinh ra ý nghĩ như vậy, nếu người kia muốn giết mình, chỉ sợ là chuyện động ngón tay, cho dù bản thân mình có Phong Duệ gia trì cũng không làm nên chuyện gì.
Hắn cắn răng, ngăn chặn khủng hoảng trong lòng, rồi dùng một tay rút trường kiếm ra đưa ngang trước người, bày ra tư thái phòng ngự, thân thể bởi vì khẩn trương mà run rẩy.
Người tới cảm nhận được địch ý của hắn, không nhịn được bật cười:
- Ta phát giác được bên này có linh lực ba động, nên tới điều tra một chút, ngươi không cần khẩn trương.
Y nói xong những lời này rồi tiến lên, đi tới trước mặt Chu Thành, cúi đầu nhìn thoáng qua, khẽ vuốt cằm:
- Dư nghiệt Tà Nguyệt Cốc.
Lại ngẩng đầu nhìn Lục Diệp:
- Ngươi là đệ tử của thế lực nào?
Cách nhau không quá một trượng, Lục Diệp cũng đã thấy rõ dung mạo người tới, là một lão giả không quá già, sắc mặt hồng nhuận, thân hình cao lớn, thanh âm lại hơi trầm thấp khàn khàn, cho người ta một loại cảm giác dễ gần.
Nghe lão giả này tra hỏi, trong lòng Lục Diệp lập tức có suy đoán, vội trả lời:
- Huyền Thiên Tông!
- Huyền Thiên Tông?
Lão giả hơi kinh ngạc.
- Là Huyền Thiên Tông một năm trước bị diệt môn?
- Vâng!
Lục Diệp cho ra đáp án khẳng định.
Lão giả không nhịn được nhìn hắn từ trên xuống dưới:
- Nói như vậy, ngươi là quáng nô bị bắt tới nơi đây?
- Vâng.
Lục Diệp gật đầu.
Lão giả ngạc nhiên, một quáng nô lại có thể giết tu sĩ Tà Nguyệt Cốc, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, chỉ sợ không ai dám tin.
- Tu vi của ngươi là gì?
Lão giả lại hỏi.
- Mở một khiếu.
Lục Diệp trả lời, hắn ý thức được nghi ngờ trong lời nói của lão giả, liền chủ động giải thích:
- Hắn bị thương nên ta đánh lén hắn.
Lão giả cười mỉm nhìn hắn:
- Còn rất dũng cảm.
- Lão trượng, xin hỏi ngài là người của Hạo Thiên Minh sao?
Tuy trong lòng Lục Diệp đã có suy đoán, nhưng loại chuyện này còn phải xác nhận mới được.
Lão giả đưa tay vuốt râu:
- Không sai, lão phu là người của Hạo Thiên Minh.
Lục Diệp vui mừng, xem ra đúng như Dương quản sự lo lắng, Hạo Thiên Minh đã đánh tới, mà Tà Nguyệt Cốc không giữ được mỏ khoáng mạch này, từ chuyện lão giả này đã giết vào hầm mỏ là biết.
Hiện tại mỏ khoáng mạch đã do Hạo Thiên Minh quản lý.
Về phần có phải lão giả này đang gạt hắn hay không thì căn bản không cần thiết, thực lực giữa hai bên khác biệt quá lớn, nếu người ta thật muốn gây bất lợi cho mình, chỉ cần đưa tay giết là được.
- Xin lão trượng cứu ta rời khỏi bể khổ!
Lục Diệp vội vàng nói.
Hắn muốn rời khỏi hầm mỏ này, ven đường không biết còn gặp nguy hiểm gì hay không, nếu đụng phải một vị tiền bối như vậy, đương nhiên phải tranh thủ thời gian ôm đùi.
Lão giả gật đầu nói:
- Vậy đi theo ta, lão phu cũng đang muốn ra ngoài.
- Đa tạ lão trượng!
Lục Diệp cảm kích.
Sau khi lão giả nói xong liền đi ở phía trước dẫn đường, Lục Diệp lại không đuổi theo ngay, mà ngồi xổm người xuống lục lọi ở trên người Chu Thành.
Rất nhanh đã tìm thấy một cái Túi Trữ Vật.
Trên cơ bản mỗi tu sĩ đều có Túi Trữ Vật, giống như không phải thứ gì quá quý giá.
Lục Diệp đắc ý, chạy chậm đuổi theo lão giả kia.
Lão giả ngoảnh đầu liếc hắn, cười mỉm vươn tay:
- Đưa đây!
Lục Diệp cảm thấy khó chịu như ăn phải con ruồi, nhưng cân nhắc đến tình cảnh của mình, hắn vẫn ngoan ngoãn dâng Túi Trữ Vật lên.
Lão giả nhận lấy Túi Trữ Vật, đưa tay vẽ một cái ở trên miệng túi, quang mang hiện lên.
Thời điểm Lục Diệp đang oán thầm, lão giả kia lại ném Túi Trữ Vật về:
- Lão phu thu bình Long Hổ Đan này, thứ kia đại bổ nên tiểu tử ngươi không dùng được, coi như ngươi hiếu kính ta!
Lục Diệp nâng Túi Trữ Vật bị ném trở về, giờ mới hiểu được không phải người ta muốn cướp chiến lợi phẩm của hắn, mà vì biết tu vi của hắn yếu, không có cách nào mở cấm chế của Túi Trữ Vật, cho nên mới tiện tay giúp.
Lão đầu này làm người không tệ!
Trong lòng Lục Diệp nghĩ như vậy, miệng vội nói tạ ơn:
- Đa tạ.
Trong lòng lại rất đắc ý...