Nhân Đạo Đại Thánh

Chương 11: Gặp trên đường

Số chữ: 1668
Dùng Khí Huyết Đan có thể lớn mạnh khí huyết, lại điều động linh lực trong linh khiếu luyện hóa khí huyết, sẽ có thêm càng nhiều linh lực.

Nhờ vào di vật của Dương quản sự, đây là phương thức tu hành duy nhất mà hiện tại Lục Diệp có thể dùng.

Trước đó hắn đã từng kiểm kê qua, tổng cộng có hai trăm năm mươi ba viên Khí Huyết Đan, số lượng cũng không ít.

Lục Diệp vốn cho rằng nhiều Khí Huyết Đan như vậy đầy đủ cho bản thân mình sử dụng, nhưng khi thật sự tu luyện mới phát hiện, dùng những Khí Huyết Đan này chỉ sợ sẽ không kiên trì được bao lâu.

Lần tu hành thứ nhất, hắn chỉ luyện hóa hai viên Khí Huyết Đan, do trước kia chưa từng làm việc này cho nên hắn lục lọi rất lâu mới lần mò ra luyện tinh hóa khí là thế nào.

Đợi đến lần thứ hai, hắn đã có thể luyện hóa bốn viên Khí Huyết Đan, hơi quen tay hay việc.

Lần thứ ba sáu viên...

Lần thứ tư mười viên...

Càng tu hành lâu, hắn phát hiện tốc độ tiêu hao Khí Huyết Đan lại càng nhanh, đây là bởi vì linh lực trong linh khiếu của hắn đang gia tăng mỗi ngày.

Linh lực càng nhiều dẫn đến hiệu suất luyện tinh hóa khí lại càng cao, Khí Huyết Đan tiêu hao đương nhiên sẽ càng lớn.

Lục Diệp đã hiểu rõ một chuyện, Khí Huyết Đan này quả nhiên không phải đồ gì quá tốt, bằng không một tu sĩ mới mở linh khiếu như hắn sẽ không tiêu hao nhiều như vậy.

Tu sĩ chân chính tu hành, phần lớn đều sẽ dùng linh đan chuyên môn, chỉ tiếc hắn không biết quá nhiều loại cho nên không dám nếm thử.

Trong hầm mỏ lờ mờ không ánh sáng, Lục Diệp cũng không biết thời gian đã qua bao lâu, khi hắn tiêu hao sạch sẽ tất cả Khí Huyết Đan, hắn biết bản thân mình cần phải ra ngoài rồi.

Cũng không phải vì không có tài nguyên tu hành, mà là không còn thức ăn.

Sức ăn của hắn lớn hơn sau khi bắt đầu luyện tinh hóa khí, Dương quản sự mang theo không ít đồ ăn, nếu tiết kiệm có thể dùng hai tháng, dù sao y tính toán tránh ở chỗ này một thời gian rất lâu, sao có thể không chuẩn bị đầy đủ.

Mặc dù không có cách nào tính toán thời gian chính xác, nhưng Lục Diệp áng chừng từ khi mình bắt đầu tu hành đến bây giờ, có vẻ cũng đã trôi qua hơn mười ngày.

Trong khoảng thời gian tu hành này, Lục Diệp thu hoạch không tính lớn, nhưng cũng không hề nhỏ.

Linh lực trong linh khiếu đã tràn đầy rồi, nói cách khác, hắn đã có tư cách mở ra linh khiếu kế tiếp, tu hành Kim Thiền Tiêu Dao Quyết.

Thế nhưng khi hắn dựa theo chỉ dẫn của quyển Kim Thiền Tiêu Dao Quyết mở ra linh khiếu thứ hai, lại không thể tìm ra vị trí, chẳng những tu hành không thành công, ngược lại tiêu phí rất nhiều linh lực vô ích.

Không trách trước kia nghe người ta nói chuyện tu hành còn cần trưởng bối dạy bảo, mình tự tìm tòi không biết phải đi bao nhiêu đường quanh co.

Cho nên mặc dù tiêu hao tất cả Khí Huyết Đan, bây giờ hắn vẫn chỉ là tu sĩ mở một khiếu.



Vết thương trên người đã khỏi, không còn ảnh hưởng hành động.

Nhưng có điều để cho Lục Diệp xoắn xuýt, đó là nên xử lý Túi Trữ Vật của Dương quản sự như thế nào.

Hắn không cam lòng khi phải để vật này lại đây.

Đây là đồ vật Dương quản sự dùng cả đời tích góp, bên trong có không ít đồ tốt, không nói những thứ khác, chỉ những khoáng vật trân quý kia đã có giá trị không nhỏ, hắn tứ cố vô thân ở thế giới này, không có bất kỳ trưởng bối nào trợ giúp, cho nên về sau tu hành nhất định sẽ tiêu hao rất nhiều tài nguyên, nếu có di vật của Dương quản sự, tối thiểu hắn không cần phát sầu vì tài nguyên tu hành ở giai đoạn đầu tiên.

Nhưng nếu mang ở trên người cũng không thỏa đáng, đây là thế giới tu hành, chuyện thấy hơi tiền nổi máu tham, giết người đoạt mệnh gặp không ít, một tu sĩ yếu ớt như hắn lại mang theo một Túi Trữ Vật trân quý, khó đảm bảo người ta gặp được sẽ không nổi lên lòng xấu xa gì.

Sau khi suy nghĩ thật lâu, Lục Diệp vẫn quyết định mang theo Túi Trữ Vật, cầu phú quý trong nguy hiểm, bỏ lỡ cơ hội này, hắn chưa hẳn có cơ hội phát tài như thế.

Sau khi hạ quyết tâm, Lục Diệp lại trở về chỗ trước đó giết chết Dương quản sự, nhặt cái cuốc chim bị chém đứt của mình lên.

Nếu đã quyết định mang Túi Trữ Vật đi, vậy đương nhiên không thể bỏ qua khoáng thạch nguyên từ, khoáng vật này vẫn rất trân quý.

Lục Diệp vung cuốc chim lên, mồ hôi đổ như mưa.

Một năm qua hắn làm chuyện lấy quặng, đã sớm xe nhẹ đường quen, bây giờ còn có linh lực làm cơ sở, hiệu suất nhanh hơn trước kia không biết bao nhiêu lần.

Một viên lại một viên khoáng thạch nguyên từ bị hắn khai thác ra, cất vào trong Túi Trữ Vật.

Mãi đến khi tất cả khoáng thạch nguyên từ đều bị khai thác sạch sẽ, Lục Diệp mới vứt cuốc chim xuống.

Nếu mọi chuyện thuận lợi, vậy sau này mình sẽ không cần đến thứ này! Hắn cởi quần áo, cất kỹ Túi Trữ Vật vào trong người, lại cầm miếng vải quấn chặt, kể từ đó chỉ cần không bị lột sạch kiểm tra, thì sẽ không lộ Túi Trữ Vật.

Thế nhưng hắn đã sớm lấy thanh trường kiếm của Dương quản sự ra, trên đoạn đường đi ra cũng chưa hẳn an toàn, nếu trên tay có mang theo vũ khí thì có thể ứng phó được biến cố phát sinh.

Sau khi chuẩn bị đầy đủ, Lục Diệp hít sâu một hơi, lần theo trí nhớ bước ra bên ngoài.

Hắn cẩn thận từng li từng tí, lo sợ bỗng nhiên đụng phải tu sĩ Tà Nguyệt Cốc ở chỗ tối, đồng thời vì không muốn bại lộ hành tung nên hắn cũng không dám đi quá nhanh.

Nhưng sợ cái gì thì gặp cái đó, khi hắn vượt qua ngã rẽ, tiến vào một đường hầm mỏ, thân hình đột nhiên cứng đờ.

Phía trước cách đó không xa, có một bóng người dựa lưng vào vách đá, nhẹ nhàng thở dốc.

Trong không khí còn tràn ngập mùi máu tanh nhàn nhạt...

Lục Diệp đang muốn lui về, nhưng đã không còn kịp rồi, người kia quay đầu nhìn về phía Lục Diệp, chợt ngạc nhiên hô:

- Lục Diệp?

Lục Diệp căng thẳng, trong bóng tối như thế vẫn bị thấy rõ dung mạo, điều này nói rõ người nọ là tu sĩ, đồng thời còn quen biết mình, kia là tu sĩ Tà Nguyệt Cốc.



Quả nhiên, nếu Dương quản sự nghĩ tới vào hầm mỏ tị nạn, thì những tu sĩ Tà Nguyệt Cốc khác cũng có thể nghĩ đến, bây giờ trong hầm mỏ này không biết ẩn giấu bao nhiêu người Tà Nguyệt Cốc.

Tâm tư nhanh chóng thay đổi, Lục Diệp tụ linh lực ở trên ánh mắt, rốt cuộc thấy rõ dung mạo của đối phương.

Là tu sĩ tên Chu Thành, cấp dưới của Dương quản sự, đồng thời tu vi có lẽ cũng không bằng.

Lúc này dường như gã đã bị thương, mùi máu tanh chính là từ trên người hắn truyền lại.

- Ngươi tới đây!

Chu Thành thấp giọng bắt chuyện với hắn.

- Vâng!

Lục Diệp lên tiếng, cất bước đi về phía Chu Thành, càng đi càng nhanh.

Chu Thành lập tức phát giác được không đúng, nguyên nhân là do Lục Diệp lại cầm theo một thanh kiếm, gã không khỏi cau mày nói:

- Kiếm này người tìm thấy ở đâu?

Kiếm này là bội kiếm của tu sĩ Tà Nguyệt Cốc, nếu bị Lục Diệp cầm trên tay thì rất có vấn đề.

Lục Diệp không hề đáp lại, cách Chu Thành chỉ còn ba trượng.

Chu Thành rốt cục cảm nhận được sát ý của Lục Diệp, vội vàng đứng lên, cắn răng quát khẽ:

- Ta làm thịt tiểu súc sinh ngươi!

Sau khi nói xong gã rút kiếm đâm về phía Lục Diệp, trên trường kiếm được rót linh lực vào, mặc dù trong bóng tối nhưng lại có hào quang nhàn nhạt nở rộ.

Một kiếm này không có gì quá đặc biệt, chỉ là rót linh lực vào trường kiếm, tăng lên sát thương, bởi vì Chu Thành cảm thấy mình có thể nắm quyền sinh sát với phàm nhân như Lục Diệp.

Trước kia Dương quản sự cũng nghĩ như vậy, cho nên thi cốt đã bắt đầu mục nát.

Kiếm quang nhanh chóng phóng đại trong mắt Lục Diệp, hắn toàn lực vận chuyển linh lực của bản thân, tụ ở trên ánh mắt, toàn bộ thế giới dường như trở nên chậm chạp hơn rất nhiều.

Không giống với lúc mượn nhờ Nguyên Từ Lực Trường đánh lén Dương quản sự, đây là lần đầu tiên Lục Diệp chính diện chém giết với tu sĩ, không cho phép hắn do dự cùng lùi bước.

Cũng may tu vi của tu sĩ này không cao, còn bị thương, đây mới là nguyên nhân chủ yếu khiến Lục Diệp dám động sát tâm.

Khi trường kiếm kia sắp vọt tới, Lục Diệp nghiêng người tránh được, sau đó trường kiếm trong tay vung ngược lên, cùng lúc đó trên trường kiếm có một đồ án huyền ảo phức tạp xuất hiện.

Phong Duệ gia trì!
4 Bình luận