Nàng Dâu Nhà Nông: Phú Quý Lâm Môn

Chương 8: Chia nhau ăn kẹo bỏng gạo

Số chữ: 1641
Vương Chí trầm ổn, nhìn thấy giỏ trúc của cha mẹ trống không, nói: “Cơm nắm đều bán hết rồi, chúng ta về nhà.”

“Về nhà thôi!” Vương Lượng căn bản không muốn nói chuyện Tương Nguyệt Trai trước mặt bao người, nhận lấy giỏ trúc trên tay Vương lão đầu đeo lên, sải bước rời đi.

Phu thê Vương lão đầu trong lòng sốt ruột muốn hỏi xảy ra chuyện gì, vội theo sát phía sau, vẫn là Vương Chí khẽ gật đầu chào tạm biệt Trương Đại Hổ.

Trương Đại Hổ nhìn bóng lưng của gia đình đối thủ cạnh tranh đi xa, trên mặt hiện lên nụ cười nhất định phải có được.

Buổi chiều đầu thu, mặt trời chói chang, không những không lạnh mà còn có chút nóng, đặc biệt là khi đi đường dưới ánh nắng, chốc lát là trán đã toát mồ hôi.

Lý Thanh Thanh đang cùng Trương thị, Vương Kết dùng dao thái rau băm ớt trong sân viện thứ hai thì tiền viện vang lên tiếng của bốn người nhóm Vương lão đầu.

Vương Phán Đệ cầm một miếng kẹo bỏng gạo trong tay, chạy tới như một cơn gió, vui vẻ kêu lên: “Ông bà nội, cha, tiểu thúc đã trở về. Tiểu thúc mang kẹo bỏng gạo về, là kẹo bỏng gạo của Tương Trai gì ấy, cho mỗi người chúng ta một miếng. Là kẹo bỏng gạo đó.”

Kẹo bỏng gạo là một loại đồ ăn vặt địa phương dùng gạo, dầu, đường làm thành, gạo nổ bung được rang với dầu, lại bọc một lớp nước đường cực mỏng, vị ngọt nhàn nhạt, còn có mùi thơm của dầu.

Giá của nó so với đường, thậm chí so với kẹo mạch nha còn rẻ hơn nhiều.

Đường là ba mươi mấy đồng tiền một cân. Kẹo mạch nha hai mươi mấy đồng tiền một cân. Kẹo bỏng gạo một cân là mười ba, mười bốn đồng tiền.

Người bán hàng rong đi khắp hang cùng ngõ hẻm sẽ bán kẹo bỏng gạo.

Giá cả món ăn vặt xa xỉ như vậy ngang ngửa thịt heo rồi, người trong Vương Thôn ai có điều kiện tốt, ngày lễ ngày tết sẽ mua một ít cho trẻ con ăn.

Vương gia đã rất lâu rồi chưa được ăn kẹo bỏng gạo. Lần trước là Vương Hạo kiếm được tiền mua về trước khi đi lính.

Trương thị dở khóc dở cười nói với Lý Thanh Thanh: “Đệ muội, muội xem kìa, hôm qua muội cho tứ đệ tiền, hôm nay hắn mua hết kẹo bỏng gạo rồi.”

“Đại tẩu, đệ không có tiêu tiền. Kẹo bỏng gạo là chưởng quầy Tương Nguyệt Trai tặng.” Giọng Vương Lượng từ tiền viện truyền tới.

Rất nhanh, hắn đã đi tới sân viện thứ hai, nhìn thấy ba nữ nhân lớn nhỏ trong nhà đang dùng dao thái rau băm ớt đỏ vang tiếng cộp cộp, mấy chậu gỗ bên cạnh đã chứa đầy ớt đỏ băm nhỏ, cảnh tượng có chút chấn động.



Vương gia chỉ có một con dao thái rau. Hai con dao còn lại là Trương thị mượn từ trong nhà người cùng tộc.

Trương thị kinh ngạc hỏi: “Không lấy tiền mà tặng không, còn có chuyện tốt bực này sao?”

“Chưởng quầy Tương Nguyệt Trai muốn mua cách làm trứng muối của tam tẩu, để moi tin tức, đã tặng cho đệ một túi kẹo bỏng gạo lớn.” Vương Lượng đi đến trước mặt Lý Thanh Thanh đầu tiên, xòe hai bàn tay ra, sau đó trên bàn tay như làm ảo thuật xuất hiện mấy miếng kẹo bỏng gạo: “Tam tẩu, mau ăn kẹo đi. Tẩu yên tâm, đệ không bán đứng tẩu, cũng không thay tẩu bán rẻ cách làm trứng muối đâu.”

Lý Thanh Thanh mới đến nước Đại Đường hơn hai tháng, đã nghe nói đến Tương Nguyệt Trai từ miệng của bạn bè thân thích. Nghe nói Tương Nguyệt Trai muốn mua cách làm trứng muối, đôi mắt to sáng lên, buông dao xuống, đứng dậy, cầm một miếng kẹo bỏng gạo bỏ vào miệng, vừa ăn vừa hỏi: “Rốt cuộc là chuyện như thế nào?”

Vương Lượng vừa kích động trả lời vừa đưa cho Trương thị ăn một miếng kẹo, cuối cùng còn thừa lại ba miếng hắn đưa hết cho Vương Kết.

Thì ra, hôm nay hắn và Vương Chí vừa đến cổng thành, còn chưa bắt đầu bán cơm nắm rau xanh đã được tiểu nhị Tương Nguyệt Trai chờ sẵn ở đó mời đến chi nhánh Tương Nguyệt Trai trong huyện thành.

Chưởng quầy của chi nhánh cùng một thanh niên áo lam có ria mép anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng tiếp kiến bọn họ.

Chưởng quầy thấy Vương Lượng còn nhỏ tuổi, bèn bảo tiểu nhị cầm một gói kẹo bỏng gạo lớn nhét cứng cho Vương Lượng, sau đó đi thẳng vào vấn đề, muốn mua cách làm trứng muối.

Vương Chí phản ứng không kịp, không hé răng.

Vẫn là Vương Lượng mở miệng nói chuyện, hỏi Tương Nguyệt Trai có thể ra bao nhiêu lượng bạc.

Chưởng quầy giơ năm ngón tay phải ra.

Vương Lượng tưởng rằng chưởng quầy chỉ đưa năm lượng bạc, lắc đầu quầy quậy nói quá ít, lại nói thẳng cách làm này là của họ hàng nhà hắn, không phải của nhà hắn, còn nói mấy bận này buôn bán trứng muối rất tốt, cho dù họ hàng đồng ý bán, cũng không có khả năng bán rẻ.

Chưởng quầy đang định nói chuyện, gã ria mép liền giơ năm ngón tay phải ra, sau đó lật qua lật lại một chút.

Vương Lượng tưởng rằng gã ria mép trả mười lượng bạc, ha ha, một phát tăng gấp đôi đã đủ mua hai mẫu rưỡi ruộng tốt, kích động đến thiếu chút nữa đồng ý thay Lý Thanh Thanh, cũng may vẫn nhịn được, trả lời là về nhà bẩm báo với thân thích, ngày mai sẽ hồi âm.

Gã ria mép gật đầu, tán gẫu với huynh đệ Vương Chí một lúc, còn hứng thú nhìn cơm nắm rau xanh, thậm chí tiêu một trăm đồng tiền mua sáu mươi cái.

Huynh đệ Vương Chí ra khỏi Tương Nguyệt Trai.



Vương Lượng cho rằng dù sao cũng đã vào thành, dứt khoát bán cơm nắm rau xanh ở đầu phố cách Tương Nguyệt Trai không xa, không ngờ nha dịch lại đến xua đuổi, nói là huyện thành không thể bày quán tùy tiện, còn phải thu thuế thương nghiệp, cuối cùng là chưởng quỹ Tương Nguyệt Trai đi ra nói đỡ, nha dịch lúc này mới đi.

Huynh đệ Vương Chí sợ bóng sợ gió một hồi, bán hết cơm nắm rau xanh rồi ra khỏi thành hội hợp với phu thê Vương lão đầu, sau đó hỏa tốc về nhà báo tin cho Lý Thanh Thanh.

Ở nhà chính uống nước giải khát xong, Lưu thị như đạn pháo lao đến sân viện thứ hai, chỉ vào hai đứa con trai rồi nói với Lý Thanh Thanh bằng giọng tức tối: “Hai đứa nó ăn gan hùm mật gấu rồi, dám tiến vào gian trong hậu viện Tương Nguyệt Trai. Nếu chưởng quầy Tương Nguyệt Trai kia có tâm địa xấu xa, tùy tiện tìm một cái cớ là có thể giữ hai đứa nó lại rồi ép nhà chúng ta giao ra cách làm trứng muối.”

Vương Chí cảm thán nói: “Chúng con bị nha dịch để mắt tới, phát hiện nha dịch rất quen thuộc với chưởng quỹ, chúng con mới biết sợ.”

Vương Lượng lại nói: “Nương, người nghĩ nhiều rồi. Tiểu nhị Tương Nguyệt Trai mời chúng con vào cửa hàng huyện thành, lúc ấy người bày quầy bán hàng hai bên đường quan đều thấy được. Nếu chúng con xảy ra chuyện gì ở Tương Nguyệt Trai, về sau ai dám vào Tương Nguyệt Trai nữa?”

“Thằng ngốc này, không sợ nhất chỉ sợ vạn nhất. Cách làm trứng muối giá trị mười lượng bạc, Tương Nguyệt Trai lỡ như không nỡ bỏ tiền ra, sẽ hại huynh đệ các con, huynh đệ các con nếu như phải lên công đường, sẽ bị đánh gậy, cả đời này liền bị hủy.” Lưu thị cuống lên muốn nhéo tai trái của Vương Lượng, thấy Vương Lượng chạy nhanh như thỏ, tức giận gầm lên: “Ngươi nhớ kỹ cho lão nương, không được liều lĩnh tiến vào gian trong hậu viện nhà người khác, có chuyện gì thì ở đại sảnh đường đường chính chính mà nói.”

Vương Chí nghe lời Lưu thị nhất, gật đầu lia lịa.

Vương Lượng vẫn vô tâm vô phế cười ha ha.

Đừng thấy Vương Lượng vừa cho Vương Kết ba miếng kẹo bỏng gạo, Vương Kết nên “bán đứng” Vương Lượng thì vẫn bán đứng, con bé túm lấy cánh tay Vương Lượng, nói với Lưu thị: “Bà nội, mau tới đây.”

Lưu thị xông tới véo cả hai tai Vương Lượng, còn đánh vào vai hắn hai cái.

Vương Lượng phát ra tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết: “Con sai rồi. Lời của nương con nhớ kỹ rồi.”

Lý Thanh Thanh dặn dò: “Cẩn thận vẫn hơn.”

Kiếp trước nàng buôn bán, hạng người gì cũng từng gặp qua. Có ít người vì lợi ích mà không từ thủ đoạn.

Cái gọi là, tâm hại người không thể có, tâm phòng người không thể không.

Vương gia là chân lấm tay bùn không quyền không thế, đối đầu với Tương Nguyệt Trai có tiền có thế, tất nhiên là phải phòng bị.

Giọng Lưu thị vừa cao vừa vang, tiếp tục mắng: “Ngươi còn lấy kẹo bỏng gạo của người ta, ăn của người thì há miệng mắc quai, cầm của người thì rụt tay. Ngươi chưa từng ăn kẹo bỏng gạo sao, ngươi là đứa trẻ lên ba không hiểu chuyện nhìn thấy kẹo liền đi không nổi à?”
4 Bình luận