Nàng Dâu Nhà Nông: Phú Quý Lâm Môn

Chương 7: Tương Nguyệt Trai mua cách làm

Số chữ: 1615
Trứng gà hắn bán mới sáu đồng tiền một cân, cái này chỉ dùng cơm trắng và rau xanh làm thành cơm nắm, dù là dùng gạo xay kỹ, nhưng kích cỡ cũng không lớn, hai miếng là có thể ăn hết, vậy mà bán hai đồng tiền!

Hắn thầm nghĩ: Chắc chắn là sẽ không có người mua.

Ai ngờ, lập tức có một phụ nhân trung niên mặc váy lam, dáng người vừa mập vừa cao bỏ ra hai mươi đồng tiền mua mười hai nắm cơm của đôi vợ chồng già.

Lưu thị lấy ra mấy lá bánh chưng nhanh nhẹn gói kỹ cơm nắm, đặt vào trong tay phụ nhân béo, cười ha ha: “Ăn ngon thì lại tới mua nhé.”

Có một phụ nhân trẻ tuổi mặt dài xách nửa con cá mè không đầu trong tay vừa vặn đi ngang qua, hỏi: “Lưu tỷ, tỷ vội vội vàng vàng làm gì thế?”

“Giữa trưa ta muốn đi ăn tiệc trong trấn, người già trẻ nhỏ trong nhà không ai nấu cơm. Mua chút cơm nắm rau xanh cho bọn họ ăn, đỡ phải nói ta lười, mặc kệ bọn họ. Hừ.” Phụ nhân mập hất cái cằm nọng thịt lên, sau đó nhanh chóng trở về huyện thành đưa cơm nắm.

Gia cảnh của phụ nhân trẻ tuổi mặt dài không tốt bằng phụ nhân mập, ngày nào cũng nấu cơm cũng phiền chết đi được, nhìn thấy cơm nắm rau xanh, nghĩ đến hôm nay trong nhà có khách, chỉ mỗi nửa con cá mè thì có chút keo kiệt, liền nói: “Nửa con cá mè này của ta mới mười đồng tiền. Cơm nắm rau xanh nhà các người một cái nên bán một đồng tiền mới đúng.”

Nàng ta chính là muốn mua rẻ cơm nắm rau xanh.

“Không bán được.” Lưu thị lắc đầu. Bà đã sớm nghĩ kỹ, toàn bộ huyện thành chỉ có nhà bà bán cơm nắm rau xanh, không thấy phụ nhân béo một lần mua mười hai cái cơm nắm sao, ừm, sẽ không hạ giá bán rẻ.

Phụ nhân trẻ tuổi mặt dài mang vẻ mặt oán giận, xách nửa con cá mè đi ra vài bước, không nghe thấy phu thê Lưu thị gọi nàng ta quay lại, bất đắc dĩ chỉ có thể xoay người quay về, bỏ ra sáu đồng tiền mua ba cái cơm nắm rau xanh, vừa trả tiền vừa nói: “Quá đắt, sao lại đắt như vậy chứ?”

Lưu thị miệng mồm cũng biết nói chuyện, Vương Lượng chính là giống bà, cười nói: “Ngươi không cần nấu cơm, làm xong cá rồi ăn kèm cơm nắm rau xanh là được, thơm biết bao.”

“Thế thì không đủ ăn.” Phụ nhân trẻ tuổi mặt dài thuận miệng nói thật: “Nhà ta có quý nhân tới, ta tính cái này là một món ăn.”

Ha ha, chẳng những là đồ ăn còn là món chính, khách khứa ăn cơm nắm rau xanh, bụng liền no, không cần ăn cơm, hơn nữa đây chính là món mới, nơi khác không có bán, nói ra cũng có mặt mũi.

Nàng ta thật đúng là lanh trí.



Có một hán tử trung niên dáng người cao gầy, má trái có vết sẹo dài một tấc đi tới, hỏi: “Lão bá, nhìn ông quen mặt, ông là người thôn nào?”

Hán tử trung niên mặt sẹo là người bán cơm rang, bày sạp cách đó không xa. Hắn ta nghĩ mãi không thông, cơm rang cũng làm từ gạo xay kỹ, có dầu, muối, còn bỏ thêm hành lá, một bát cơm rang to bằng bàn tay bán hai đồng tiền, sao buôn bán lại không tốt bằng cơm nắm rau xanh chứ?

Vương lão đầu biết tên mặt sẹo làm buôn bán cơm, đây chính là đối thủ cạnh tranh, trong lòng cảnh giác, mặt không đổi sắc nói: “Vương Thôn. Ngươi là thôn nào?”

“Cách đây năm dặm, thôn Thạch Đầu. Ta tên là Trương Đại Hổ.” Mặt sẹo Trương Đại Hổ thầm nghĩ: Hóa ra lão già và bà già này là người Vương Thôn, cách huyện Hòa xa hơn nhà ta nhiều. Hắn ta mỉm cười nói: “Mỗi ngày ta đến huyện thành hai chuyến sớm tối để bán cơm rang.”

Trước kia buổi sáng bán cơm rang, không đến giữa trưa đã bán hết. Hôm nay nhà họ Vương bán cơm nắm rau xanh, khách hàng đều đến mua, cướp mất mối làm ăn, không có ai mua cơm rang của Trương Đại Hổ nữa.

Vương lão đầu ậm ừ một tiếng, vội vàng gói cơm nắm rau xanh cho khách.

Có một lão già mặt đen mập mạp, mặc trường bào tơ lụa mới bảy phần, điều kiện trong nhà tốt, lại không có người nấu cơm, là khách quen của Trương Đại Hổ.

Hôm nay lão già mặt đen mập mạp không mua cơm rang, mà mua cơm nắm rau xanh của phu thê Vương lão đầu, còn cố ý giải thích với Trương Đại Hổ đang đứng một bên: “Ta ăn mãi cơm rang của ngươi cũng chán rồi, hôm nay đổi khẩu vị chút.”

“Lão bá vui vẻ là được rồi.” Trương Đại Hổ cho dù trong lòng tức anh ách, nhưng trên mặt cũng không biểu lộ ra.

Vóc dáng Lưu thị cao hơn Trương Đại Hổ, ánh mắt có chút nhìn xuống hắn ta, hỏi: “Hai đứa con trai của ta hôm qua ở chỗ này bán trứng muối, sáng sớm hôm nay đã ở chỗ này bán cơm nắm rau xanh, ngươi có nhìn thấy bọn nó hay không?”

“Ồ, thì ra nhà các người chính là nhà bán trứng muối đó. Ta đã nói sao nhìn các người quen mặt thế.” Trương Đại Hổ nghĩ đến cái gì đó, nhịn không được hỏi: “Nhà các người bán trứng muối kiếm tiền như vậy, sao lại chuyển sang bán cơm nắm rau xanh rồi?”

Nghe vậy, hán tử bán trứng gà bên cạnh sắc mặt không vui. Thầm nghĩ: Ngươi sợ nhà bọn họ cướp mối làm ăn, chúng ta bán trứng thì không sợ chắc? Thật đáng ghét!

Vương lão đầu có chút đắc ý nói: “Trứng muối bán, cơm nắm rau xanh cũng bán.”

“Ngày mai nhà các người vẫn nên bán trứng muối đi.” Trương Đại Hổ cũng đứng nhìn một hồi, cảm thấy cơm nắm rau xanh không khó làm, ngay cả dầu cũng không có, chi phí còn thấp hơn cơm rang. Trong lòng thầm nghĩ: Hừ, cứ chờ xem.

Hán tử bán trứng gà trừng Trương Đại Hổ một cái.



Lưu thị không biết Trương Đại Hổ đang hùng tâm tráng chí chuẩn bị ngày mai đánh bại việc buôn bán của nhà họ Vương, hỏi: “Rốt cuộc ngươi có nhìn thấy con trai ta hay không?”

“Thấy rồi. Bọn họ đi theo tiểu nhị Tương Nguyệt Trai vào huyện thành.” Trương Đại Hổ bỏ lại một câu, liền xoay người rời đi. Hắn ta phải tranh thủ bán cho xong cơm rang, bán xong thì về nhà làm...

“Thật sự là tiểu nhị Tương Nguyệt Trai, ngươi không nhìn lầm chứ?” Cho dù Lưu thị chỉ là thôn phụ, cũng từng nghe nói qua đại danh Tương Nguyệt Trai. Cửa hàng chính của Tương Nguyệt Trai ở Tương Thành, chi nhánh ở huyện Hòa, trấn Xương đều có.

Giọng nói của Trương Đại Hổ từ phía trước vọng lại: “Mắt ta tinh lắm, không nhìn lầm đâu.”

Phu thê Vương lão đầu nhìn nhau, trong ký ức chưa từng giao thiệp với Tương Nguyệt Trai, trứng muối cũng không bán cho người Tương Nguyệt Trai, không hẹn mà cùng nói: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Vương lão đầu định đi Tương Nguyệt Trai xem thử, nhưng mà việc buôn bán cơm nắm rau xanh rất tốt, khách khứa nối liền không dứt, một mình Lưu thị bận không xuể, chỉ có thể bán cho hết cơm nắm rau xanh trước rồi tính sau.

Bán một mạch hết một canh giờ, đã gần trưa.

Toàn bộ cơm nắm rau xanh trong giỏ trúc đã được bán sạch, phu thê Vương lão đầu đang muốn vào huyện thành đi Tương Nguyệt Trai, đã nhìn thấy Vương Chí, Vương Lượng từ cửa thành huyện Hòa lắc lư đi tới.

Cơm rang của Trương Đại Hổ còn chưa bán xong, tâm tình đang phiền muộn, nhìn thấy huynh đệ Vương Chí, lập tức bước nhanh tranh trước đến trước mặt phu thê Vương lão đầu, nói: “Ông hỏi bọn họ một chút, có phải đi theo tiểu nhị Tương Nguyệt Trai vào huyện thành hay không.”

Không đợi phu thê Vương lão đầu hỏi chuyện, Vương Lượng đã nói hết một lèo như trút ống đậu: “Cha, nương, cơm nắm rau xanh của chúng con bán hết rồi. Chúng con đã đi Tương Nguyệt Trai. Chưởng quầy Tương Nguyệt Trai đã gặp chúng con.”

Nghe vậy, Trương Đại Hổ vẻ mặt khẩn trương, vội vàng hỏi: “Chưởng quầy Tương Nguyệt Trai gặp các ngươi làm gì, là muốn mua cách làm cơm nắm rau xanh sao?”

Mọi người đều biết, Tương Nguyệt Trai thu mua cách làm mỹ thực.

Trương Đại Hổ lòng tràn đầy cơm nắm rau xanh. Thầm nghĩ: Một nhà họ Vương là đủ rồi, lại thêm một Tương Nguyệt Trai cũng bán cơm nắm rau xanh, về sau mối làm ăn của ta đừng mong làm được nữa.

Trời xanh chứng giám, ta còn trông cậy vào làm cơm ăn kiếm tiền cưới vợ cho con trai, kiếm tiền hồi môn cho con gái đây.

“Không phải cơm nắm rau xanh.” Vương Lượng lắc đầu, đánh giá Trương Đại Hổ, thầm nghĩ: Đây không phải là đại ca bán cơm rang sao, làm sao lại quan tâm đến chuyện nhà chúng ta?
4 Bình luận