Nàng Dâu Nhà Nông: Phú Quý Lâm Môn

Chương 11: Cải tiến cơm nắm rau cải

Số chữ: 1559
Lưu thị nói với ba đứa cháu gái: “Thất gia gia các con là Lý chính, lại là Tộc trưởng, chỉ là con cháu trong nhà còn nhiều hơn nhà chúng ta. Nhà chúng ta hiện tại bữa nào cũng được ăn cơm tẻ, nhà bọn họ cơm tối vẫn phải ăn cháo.”

Vương lão đầu có chút cảm khái nói: “Nhiều con cái thì gánh nặng lớn. Muốn sống những ngày tháng tốt đẹp cũng khó.”

Vương Chí cúi đầu không nói tiếng nào. Trong ba huynh đệ, ông bị tàn tật, lại có ba người con gái. Ông chính là vướng víu, cản trở cuộc sống tốt đẹp của cả nhà.

Lý Thanh Thanh ôn hòa nói với ba đứa cháu gái: “Hôm nay các con đã ăn kẹo bỏng gạo. Đi ăn cỗ không có kẹo bỏng gạo đâu.”

Vương Chiêu Đệ cười khanh khách nói: “Đúng vậy. Con đã được ăn kẹo bỏng gạo.”

Sáng sớm hôm sau, dưới sự yêu cầu mãnh liệt của phu thê Vương lão đầu, Lý Thanh Thanh làm hơn hai trăm nắm cơm rau cải.

Lưu thị trực tiếp hỏi: “Thanh Thanh, sao hôm nay con làm ít hơn hôm qua gần hai trăm nắm cơm?”

“Hôm qua Tương Nguyệt Trai mua một trăm nắm cơm, con không bán bí phương cho bọn họ, hôm nay bọn họ sẽ không mua cơm nắm của nhà ta nữa nên con làm ít đi.” Lý Thanh Thanh thấy Vương lão đầu mặt lộ vẻ không vui, lại nói: “Cha, nương, con sợ Trương Đại Hổ bán cơm rang cũng sẽ chuyển sang bán cơm nắm, đến lúc đó hai nhà đều bán đồ ăn giống nhau, sẽ không dễ bán như vậy nữa.”

Lý Thanh Thanh sợ xuất hiện đối thủ cạnh tranh, lần này cơm nắm rau xanh đổi rau xanh thành đậu Hà Lan và cà rốt.

Đậu Hà Lan màu xanh lục, cà rốt màu đỏ, cơm trắng, màu sắc sáng rõ.

Mặt khác, Lý Thanh Thanh thuyết phục phu thê Vương lão đầu xào chín hai lạng vừng đen duy nhất trong nhà, rắc lên từng nắm cơm rau xanh.

Thế là thành cơm nắm rau xanh hạt mè.

Vương Lượng cẩn thận cất cơm nắm vào trong giỏ trúc, nói: “Cha, nương, hôm nay cơm nắm ít, hai người đừng đi huyện thành, con và đại ca đi là được.”

Lưu thị tức giận nói: “Không được. Ta và cha ngươi phải canh chừng huynh đệ các ngươi từ chối Tương Nguyệt Trai.”

Thế là, bốn người cùng nhau xuất phát, vội vội vàng vàng đi huyện thành.

Lý Thanh Thanh, Trương thị và Vương Kết vẫn ở nhà dùng dao phay băm ớt. Hôm qua ba người băm được hơn hai trăm cân ớt, Lý Thanh Thanh đã đặt chúng vào trong vại lớn dùng muối, rượu ướp kín.

Hôm qua ướp ớt băm, hôm nay đã có thể ăn. Nhưng mà nếu thời gian cho phép, ớt băm ướp một tháng là ngon nhất.

Để làm ớt băm kiếm tiền, Lý Thanh Thanh tự bỏ tiền túi ra mua muối, rượu trắng, còn trả cho Trương thị, Vương Kết phí nhân công.

Lý Thanh Thanh còn chưa nói chuyện phí nhân công cho Trương thị, Vương Kết biết, chuẩn bị bán ớt băm kiếm được tiền xong sẽ trực tiếp thanh toán.



Dùng dao phay băm ớt, phải gạt ớt xuống dưới dao, còn phải bỏ ớt vào trong vại. Ba người chỉ băm một ngày, hai tay đã bị ớt làm cay đến sưng đỏ, da thịt đau rát âm ỉ.

Haiz, nơi này không có găng tay. Nếu đeo găng tay vào thì tay sẽ không bị nước ớt làm cay.

Ba người ở trong sân dãy nhà thứ hai băm ớt, chính là không muốn để cho người trong thôn biết.

Hung danh Thiên Sát Tinh của Vương lão đầu lan xa, trước kia Vương thôn có rất ít người đến Vương gia thăm hỏi, về sau khi Vương Kết sinh non dần dần bình an lớn lên, mọi người cảm thấy vận xấu của Vương lão đầu dường như đã qua, liền có người đến Vương gia đi lại.

Mấy ngày nay mọi người đều bận rộn thu ớt bán ớt, mấy nàng dâu nhỏ, nữ nhi Vương gia không có thời gian đến nhà họ Vương chơi.

Hôm nay vừa vặn nhà đại ca cùng thế hệ với Vương lão đầu trong tộc họ Vương bày tiệc rượu, mỗi nhà tộc nhân đều phái người tham gia, chuyện như vậy ai có thể ngồi vào bàn là có thể ăn một bữa ngon, người tham gia ai nấy đều hỉ khí dương dương.

Tiền viện truyền đến tiếng gầm rú của hai nữ nhân: “Nhà các ngươi ai đi nhà đại bá ăn tiệc?”

“Mau đi chiếm một chỗ tốt!”

Hai người này là cháu dâu họ và cháu gái họ của Vương lão đầu.

Cháu gái họ là con gái đã gả ra ngoài, hôm qua về nhà mẹ đẻ thăm cha mẹ, vừa vặn đụng phải hôm nay có tiệc ăn, liền yêu cầu đi ăn tiệc, làm hai chị dâu của nàng ta tức giận đến méo cả mũi.

Nữ nhân ở vùng nông thôn Tương Thành rất ít người tính tình dịu dàng, đa số nói chuyện đều rất bốp chát, nếu là người không biết, thoạt nghe còn tưởng rằng bọn họ đang cãi nhau.

Lý Thanh Thanh thấy vẻ mặt mong chờ của cô em chồng Vương Kết, cười nói: “Muội muội mau đi đi.”

Trương thị còn cố ý đứng dậy đi ra tiền viện nói với hai phụ nhân: “Vương Kết nhà ta đi. Các ngươi chiếu cố nàng một chút. Đừng để nàng ăn không đủ no bụng trở về!”

Hai phụ nhân cười ha ha, nói: “Yên tâm. Tuyệt đối để cho nàng được ăn ngon!” “Khẳng định để Vương Kết ăn đến no căng!”

Vương Kết rửa sạch tay, còn thay một bộ váy áo khác, tuy rằng váy áo cũ nát đầy mụn vá nhưng rất sạch sẽ.

Trương thị vội vàng chải cho Vương Kết một kiểu tóc song nha, còn cắm một cây trâm ngắn đầu hình hoa đào bằng thiếc của mình lên búi tóc của Vương Kết.

Trương thị không biết chữ, nhưng tâm linh khéo léo, nhìn kiểu tóc phụ nhân khác vài lần là về nhà có thể chải cho người nhà mình.

Vương Kết đổi kiểu tóc, còn đeo trang sức, nhìn rất có tinh thần.

“Hôm nay Kết muội muội thật xinh đẹp!”



“Đi mau, chúng ta đi ăn sung mặc sướng.”

Hai phụ nhân và Vương Kết rời đi. Ba tỷ muội Vương gia đứng ở cửa hàng rào, vẻ mặt hâm mộ.

Trời trong nắng ấm, ngày thu đi thông tới Tương Thành, quan đạo chưa từng mưa, đường không có bùn lầy không trơn trượt, vô cùng dễ đi.

Trên quan đạo người đến người đi, Lưu thị nhìn thấy người bán rau dọc đường này một nửa đều là bán ớt, không khỏi nói với Vương lão đầu: “Thanh Thanh làm ớt băm có thể bán được giá tốt không?”

“Không biết.” Vương lão đầu nói thì nói như vậy, nhưng trong lòng lại vô cùng mong chờ ớt băm bán chạy như trứng muối, thậm chí còn dẫn tới Tương Nguyệt Trai mua cách làm.

Không biết đi bao lâu, Lưu thị sợ chân Vương Chí tàn tật sẽ mệt mỏi, liền để mọi người ngồi ở trên tảng đá lớn dưới gốc cây to hai bên quan đạo nghỉ ngơi.

Chỉ nghỉ ngơi một lát, bốn người lại vội vàng lên đường, chờ đi đến huyện thành huyện Hòa, đã là hơn tám giờ.

Hai bên cửa thành đều là thôn dân bày quầy bán hàng, người bán hàng rong, tiểu thương cùng dân chúng phụ cận huyện thành, vô cùng náo nhiệt.

Hán tử hôm qua bán trứng gà đứng ở bên cạnh chợ nhỏ, lớn tiếng rao hàng: “Cơm nắm trứng gà, hai đồng tiền một cái!”

Giỏ tre trước kia dùng để đựng trứng gà, hôm nay đã đựng đầy cơm nắm trứng gà.

Cơm nắm trứng gà hắn ta làm, trứng gà là luộc chín sau đó cắt thành miếng vụn, rồi cùng cơm nắm thành đoàn.

Trứng gà luộc ra lòng trắng màu trắng, chỉ có lòng đỏ là màu vàng, mà trứng gà ít, cơm nhiều, dẫn đến một nắm cơm chỉ có thể nhìn thấy ba, bốn chấm vàng lòng đỏ trứng lấm tấm như sao.

Nhìn màu sắc thì không hấp dẫn.

Nhưng một cân trứng gà sáu đồng tiền, thoạt nghe thấy, cơm nắm bỏ trứng gà rõ ràng hấp dẫn hơn so với bỏ rau xanh.

Ở bên cạnh hắn ta có mấy người đang xem cơm nắm trứng gà.

Bốn người Vương lão đầu vừa đi vào chợ nhỏ đã thấy một màn như vậy, tâm tình thoáng cái phiền muộn.

Ngay sau đó cách đó không xa lại truyền đến tiếng rao hàng của mấy nam tử: “Cơm nắm rau xanh, một nắm cơm một đồng tiền!”

“Cơm nắm rau xanh không cần nhóm lửa cũng có thể ăn, mau tới mua!”

Đó là Trương Đại Hổ và hai thôn dân đang bán cơm nắm rau xanh.

Chiều hôm qua, Trương Đại Hổ đã bán một lần, kiếm được tiền, hôm nay chiếm ưu thế nhà cách huyện thành gần, cố ý tới thật sớm bán cơm nắm rau xanh, chính là vì giành trước người Vương gia.
4 Bình luận