Nàng Dâu Nhà Nông: Phú Quý Lâm Môn

Chương 10: Vương Thất truyền lời mời ăn tiệc rượu

Số chữ: 1650
Thạch Đầu thôn gần huyện thành hơn nhiều so với Vương thôn, đi đi về về chỉ mười dặm đường.

Buổi chiều, Trương Đại Hổ đã đến cổng huyện thành bán hàng.

Tuy rằng cơm nắm rau xanh mà Trương Đại Hổ nặn không đẹp bằng của Lý Thanh Thanh, cũng không bỏ muối nên ăn không ngon bằng, nhưng hắn ta đã giảm giá.

Một cái cơm nắm rau xanh chỉ cần một đồng tiền. Như vậy mười đồng tiền có thể mua được mười cái cơm nắm rau xanh.

Giá cả rẻ khiến cơm nắm rau xanh của Trương Đại Hổ bán đắt như tôm tươi, không đến nửa canh giờ đã bán sạch, khiến những người buôn bán ở chợ hâm mộ đỏ cả mắt.

Có một lão già lưng còng thường đến chợ, nói với người khác: “Gã trai trẻ kia là người của thôn Thạch Đầu, hắn thật đúng là biết buôn bán, buổi sáng vừa nhìn thấy có người bán cơm nắm, buổi chiều liền học được cách làm để đem bán.”

Người khác cười hỏi: “Lão bá, sao ông không làm cơm nắm bán?”

Lão già lưng còng lắc đầu: “Tay nghề nấu nướng của ta không tốt, nấu cơm không ngon, sợ rằng làm cơm nắm bán không được lại phí phạm gạo.”

Trương Đại Hổ sợ có người bắt chước, hễ là người tới hỏi thăm hắn ta đều trả lời lấp liếm qua loa, bị hỏi gấp quá liền nói: “Ta có thể làm thành cơm nắm là vì ta xào cơm nhiều năm, hiểu rất rõ về gạo và cơm.”

Chỉ là mọi người đều không phải kẻ ngốc, rất ít người tin lời hắn ta.

Thế là mấy người buôn bán sau khi trở về nhà liền bắt đầu làm cơm nắm.

Gã hán tử bán trứng gà kia còn muốn sáng tạo cái mới, đổi rau xanh thành trứng gà, làm thành cơm nắm trứng gà, dự định ngày mai sẽ một phen vang danh trên chợ.

Hoàng hôn, thôn Vương gia khói bếp lượn lờ.

Cơm tối nhà Vương lão đầu đã nấu xong. Người một nhà ngồi vào bàn đang chuẩn bị ăn cơm, chợt nghe thấy ngoài sân truyền đến một giọng nam sang sảng: “Vương Chí, cha con có ở nhà không?”

Vương Chí cũng không đứng dậy, ngồi trên băng ghế cao giọng đáp: “Thất thúc, cha con ở nhà.”

Một lão già mặt đen dáng người không cao, gầy gò từ bên ngoài sân đi vào nhà chính, chỉ thấy tay trái lão bưng một bát cháo loãng, tay phải cầm đũa.

Người tới tên là Vương Thất, là đường đệ của Vương lão đầu, cũng là Lý chính của Vương gia thôn kiêm tộc trưởng gia tộc họ Vương.

Vương Thất nhỏ hơn Vương lão đầu một tuổi, dung mạo có ba phần tương tự, nhưng vóc dáng thấp hơn Vương lão đầu, hình thể gầy hơn Vương lão đầu, tinh thần diện mạo không tốt bằng Vương lão đầu, nhìn qua cứ tưởng lớn hơn Vương lão đầu mấy tuổi.

Vương Thất đi vào chào hỏi Lưu thị, sau đó nhìn chằm chằm đồ ăn trên bàn, chà, cơm trắng, ớt xanh xào bí đỏ, ăn ngon hơn so với nhà ông.



Mấy lần này lão đến nhà Vương lão đầu đều phát hiện việc ăn uống của nhà này cải thiện rất nhiều.

Mấy vãn bối không hẹn mà cùng chào Vương Thất: “Chào Thất thúc.”

“Món ăn là do tức phụ Vương Hạo xào đấy, thúc nếm thử xem.” Giọng nói Vương lão đầu có chút tự hào, nhiệt tình bưng chậu gỗ đựng bí đỏ xào ớt đến trước mặt Vương Thất.

Vương Thất cũng không khách khí, dùng đũa từ trong chậu gỗ gắp mấy miếng bí đỏ, vài lát ớt, ăn một miếng bí đỏ, bí đỏ dẻo mềm, có vị mặn lại có vị ngọt tự nhiên của bí, ớt xào vừa tới không bị nát, hương vị ngon hơn nhiều so với món con dâu hắn làm.

Lưu thị hỏi: “Thúc có ăn cơm không?”

“Không ăn.” Vương Thất nhìn một bàn mười người, đã rất đông đúc, lại nhanh chóng ăn một miếng bí đỏ, lúc này mới mở miệng nói chính sự, nhìn về phía phu thê Vương lão đầu, hỏi: “Ngày mai chắt trai nhà đại ca làm tiệc rượu đầy tháng. Nhà các ngươi đi bao nhiêu tiền lễ?”

Vương tộc là đại gia tộc, thôn Vương gia có bốn mươi mấy hộ là tộc nhân Vương tộc. Trong tộc còn có mấy hộ gia đình đã chuyển lên huyện thành, trấn trên.

Nước Đại Đường quan niệm gia tộc rất mạnh, chuyện nhân tình thế thái cũng rất được coi trọng.

Chuyện vui buồn hiếu hỉ thì không cần phải nói, trẻ con làm đầy tháng, mười tuổi, thiếu nữ cập kê, thiếu niên mười bốn tuổi trưởng thành, người già mừng thọ, những dịp này đều phải tặng tiền lễ, đương nhiên cũng sẽ sang nhà người ta ăn tiệc rượu.

Hoàng hôn hôm qua Vương Thất đã tới, nhưng phu thê Vương lão đầu không có ở nhà, hôm nay ông lại tới, cố ý nhắc nhở việc này.

“Mười đồng tiền.” Lưu thị rất tự nhiên hỏi: “Nhà ngươi thì sao?”

Vương Thất liền nói: “Vậy nhà đệ cũng cho mười đồng tiền.”

Lưu thị dùng thanh âm không lớn không nhỏ nói: “Vương Hạo cùng Thanh Thanh thành thân, nhà chúng ta bày tiệc cưới, nhà đại ca cho mười đồng tiền.”

Ân tình chính là có qua có lại.

Trong điều kiện gia đình tương tự, người khác đi lễ nhà họ Vương bao nhiêu, Lưu thị sẽ đi lễ lại cho người ta bấy nhiêu.

Vương Thất lại hỏi: “Nhà huynh ai đi ăn tiệc rượu?”

Vương lão đầu lập tức cười ha hả hỏi: “Thanh Thanh, con có đi không?”

Cho dù trên bàn rượu không có thịt, cũng sẽ có trứng. Ăn tiệc rượu là chuyện tốt.

“Con sẽ không đi.” Lý Thanh Thanh dịu dàng nói: “Để muội muội đi đi ạ.”



Trước đó đã thương lượng xong, ngày mai phu thê Vương lão đầu, huynh đệ Vương Chí đi huyện thành, trong những người ở nhà, Trương thị mang thai, không nên đi nơi đông người, ba đứa nhỏ bối phận thấp không thể đại diện cho chi thứ ba, vậy cũng chỉ có Vương Kết.

Vương Kết tính cách hướng nội, hẳn là nên tham gia nhiều hoạt động trong tộc, tiếp xúc nhiều hơn với tộc nhân.

“Tam tẩu đi đi.” Vương Kết cho rằng Lý Thanh Thanh sẽ thích loại chuyện có thể lộ mặt trước mặt toàn tộc nhân lại được ăn ngon này, không ngờ nàng lại không đi. Phải biết rằng tiệc rượu là vào giữa trưa, như vậy tương đương với ngày mai có thể ăn ba bữa cơm, tiệc rượu giữa trưa còn có thức ăn mặn có thể giải thèm.

Lý Thanh Thanh dịu dàng nói: “Muội đi đi.”

Vương Kết ngẩng đầu vui vẻ nói: “Cảm ơn Tam tẩu.”

Vương Thất vốn tưởng rằng nữ nhân trong nhà Vương lão đầu sẽ cãi nhau vì chuyện này giống như nữ nhân nhà ông, ai ngờ lại nhường nhịn nhau. Ồ, cùng là nữ nhân, sao nữ nhân trong nhà Vương lão đầu lại hiểu chuyện như vậy?

“Ngươi gắp mấy miếng thức ăn nữa rồi hẵng về.” Vương lão đầu lại bưng chậu gỗ tới.

Lúc Vương Thất từ trong nhà Vương lão đầu đi ra, trong chén đựng ớt xào bí đỏ thơm ngào ngạt, ừ, không phải ông thèm ăn, mà là bưng về để nữ nhân trong nhà nếm thử, để các nàng xấu hổ xem trù nghệ kém bao nhiêu, còn phải dạy dỗ các nàng, chuyện tốt thì tranh, chuyện xấu thì trốn, cái thói này phải sửa!

Người nhà họ Vương tiếp tục ăn cơm, Vương Lượng cười nói: “Muội muội con ăn ít, muội ấy đi ăn tiệc rượu, mười đồng tiền không thể gỡ lại vốn được.”

“Con cho rằng con đi là có thể gỡ vốn sao?” Ánh mắt Lưu thị có chút khinh thường: “Nếu Tam ca con ở nhà, nó ăn thỏa thích thì may ra mới gỡ vốn được.”

Lý Thanh Thanh nhiều lần nghe người nhà họ Vương nói Vương Hạo ăn rất khỏe, thầm nghĩ: “Không biết Vương Hạo ở quân đội có thể ăn no hay không?”

Vương Chiêu Đệ tò mò hỏi: “Tiệc rượu có gì ngon ạ?”

Trương thị là con dâu cả, Lưu thị đối đãi với nàng ấy không tệ, trước kia khi nàng ấy chưa mang thai, thường xuyên đi ăn cỗ, thuận miệng nói: “Thịt.”

Vương Chiêu Đệ liền nói: “Con muốn ăn thịt.” Đừng nhìn cô bé có chút nhát gan, nhưng vừa nghe đến thịt, gan liền lớn hẳn.

Vương Cầu Đệ cũng ngây ngô nói: “Ăn thịt.”

Trương thị thở phì phò mắng: “Ăn cái gì mà ăn, mỗi ngày ăn cơm trắng và thức ăn đều không đủ cho mấy nha đầu chết tiệt các con ăn sao? Các con không nhìn thấy trong bát của tộc trưởng thất gia gia đều là cháo loãng à. Nhà chúng ta sống tốt như vậy các con còn không biết đủ, còn muốn sống cuộc sống thế nào nữa?”

Trương thị khẩu xà tâm Phật, hay mắng ba đứa con gái, nhưng rất ít đánh các nàng, mang thai còn mỗi ngày chăm lo cho các nàng sạch sẽ gọn gàng.

So sánh với những nữ nhân trong thôn coi con gái như gia súc nuôi dưỡng, động một chút là đánh, đi lạc cũng chẳng quan tâm, Trương thị xem như là người mẹ tốt rồi.

“Người trong thôn hay nói gái ham ăn trai lười làm.” Vương Lượng ha ha cười nói: “Lúc còn bé con vừa lười vừa ham ăn.”

Lý Thanh Thanh thầm nghĩ: Cuộc sống nghèo khổ, mấy tháng không có nổi một bữa thịt, đừng nói trẻ con thèm thịt, người lớn như ta cũng thèm.
4 Bình luận