Kiếm Khiếu Linh Tiêu

Chương 1: Phong Tuyết Cừu Sát

Số chữ: 1873
Tôn Yến Vãn nghe ngóng tiếng gió tuyết ngoài cửa, khom vai tiến gần đến bếp lò một chút.

Hắn đã xuyên không tới đây được năm ngày và vẫn chưa hiểu rõ thế giới này như thế nào, cũng như chưa thích nghi được với thân phận hiện tại của mình.

Thân thể này chỉ mới mười một mười hai tuổi, phụ thân là tú tài, cho nên không giống như những đứa trẻ bình thường được đặt tên hạ tiện như Mao Nhi, Cẩu Nhi cho dễ nuôi, cái tên của hắn rất ra dáng người trí thức, gọi là Tô Nam Kiều, lấy từ một bài thơ cổ lục ngôn ở thế giới này: “Gió ấm là chốn hoa bay, du khách tranh độ nam kiều.”

Phụ thân lên đường đi thi cử đã lâu, một đi không trở về, mẫu thân lại bị bệnh qua đời, không chốn nương tựa. Hắn được các trưởng bối trong gia tộc gửi đến làm tiểu nhị trong một khách điếm lớn ở phía bắc để kiếm sống, coi như là có cái nghề để có cơm ăn qua ngày. Cho tới giờ hắn vẫn chỉ là một học đồ không lương, một lòng phục vụ đồ ăn và chào mời khách, làm việc mệt mỏi cả ngày nhưng động một chút là bị mắng nhiếc thậm tệ, cuộc sống rất khó khăn.

Bây giờ là giữa mùa đông, khách vãng lai rất ít, khách điếm đã đóng cửa. Chủ quán cùng đồng bằng hữu đều đã đi nghỉ, chỉ còn lại một mình hắn trông nom. Chỉ cần có khách đến hắn phải mở cửa đón tiếp để không bỏ lỡ cơ hội. Đây đúng là một công việc cực khổ!

Tôn Yến Vãn cúi thấp đầu, cảm thấy hơi buồn ngủ. Hắn vừa cố gắng chống lại cơn buồn ngủ, vừa thầm nghĩ: “Chờ sang năm, xuân về hoa nở ta nhất định sẽ đến phương Nam thử vận may. Chẳng nhẽ ta cứ ở một nơi như thế này và làm tiểu nhị cả đời hay sao? Cũng không thể xuyên không vô ích, ta nhất định phải tạo dựng tên tuổi cho bản thân.”

Vừa nghĩ tới đó bỗng có tiếng vó ngựa vang dội từ phía nam truyền đến, hỗn loạn mà dày đặc, ít nhất cũng phải hai ba mươi con ngựa đang chạy nhanh lại gần, sau đó dừng lại ở cửa khách điếm, và cuối cùng là tiếng gõ cửa.

Tôn Yến Vãn khẽ giật mình, hắn lắc đầu thật mạnh để xua đi cơn buồn ngủ rồi đứng dậy đi ra mở cửa. Cửa vừa mở ra liền cuốn theo một cơn gió tuyết bay vào trong, phả vào mặt hắn, phía đối diện có hai ba mươi đại hán đang xuống ngựa trong gió tuyết, trong đó có người mang theo kiếm, có người thì treo vũ khí trên lưng ngựa.

Cầm đầu là một đại hán, dáng người vừa cao vừa gầy, biểu cảm điềm tĩnh, lưng đeo một thanh trường kiếm, mặc một chiếc áo bông, ánh mắt lạnh lẽo, sắc bén đến không thể tưởng tượng nổi. Hắn ta chỉ liếc nhìn một cái cũng đủ khiến Tôn Yến Vãn rùng mình.

Tôn Yến Vãn cười ngượng ngùng hỏi:

- Các vị khách quý, xin mời vào trong trước, kẻo ở ngoài nhiễm phong hàn. Ta sẽ đi chuẩn bị nước nóng để cho ấm bụng trước!

Đại hán có khuôn mặt lạnh lùng khẽ gật đầu, cũng không phí lời với một tiểu nhị trẻ tuổi như hắn làm gì, chỉ dẫn theo người vào quán trọ.

Mặc dù bên ngoài gió tuyết rất lớn, nhưng nhóm người này vẫn để lại hai người trông ngựa, không đi theo vào trong quán, rõ ràng cũng đều là cao thủ võ lâm.

Trong quán trọ có nhóm lửa, mặc dù ngọn lửa hơi yếu nhưng vẫn ấm hơn bên ngoài rất nhiều.

Tôn Yến Vãn dẫn những đại hán này vào quán trọ, rót trà nóng rồi hỏi:



- Các vị cần mấy gian phòng trọ? Chút nữa muốn đem cơm nóng canh ngọt lên tận phòng chư vị hay dùng cơm luôn ở đây?

Vừa dứt lời thì một hán tử cường tráng để râu quai nón hét lên:

- Đừng dài dòng nữa, có cơm canh gì thì đem lên cho chúng ta trước, ăn xong chúng ta còn phải nhanh chóng lên đường.

Tôn Yến Vãn lấy làm kinh hãi, thầm nghĩ: “Thời tiết tuyết rơi dày đặc như thế này mà lại gấp rút lên đường vào ban đêm, chỉ cần không cẩn thận một chút thôi rất có thể sẽ ngã ngựa. Cho dù bọn hắn có thân thủ nhanh nhẹn, chỉ e cũng bị ngã cho sống dở chết dở.”

Những người này nhìn là biết khó gần, cho nên hắn đương nhiên không dám nói ra những lời xúi quẩy như vậy. Hắn mỉm cười đồng ý rồi lui về sau, mình hắn không thể tự nấu canh làm cơm, cho nên phải gọi đầu bếp và những tiểu nhị khác dậy phụ giúp.

Người đầu bếp đột ngột bị quấy rầy giấc mơ đẹp lớn tiếng chửi thề, nhưng những tiểu nhị còn lại không dám nói câu gì, trong phút chốc quán liền trở nên náo nhiệt vì có một nhóm khách nhân kéo đến.

Tôn Yến Vãn chạy trước chạy sau, bận rộn tới lui, nhưng không quên âm thầm quan sát nhóm người đó, thầm nghĩ trong lòng: “Những người này hình như có võ công, chẳng lẽ mình đã xuyên không đến thế giới võ đạo? Không biết có cơ hội học võ không đây?”

Nhưng mà, hắn hiện tại chỉ là một tên tiểu nhị có địa vị thấp kém, cho dù hắn có đi cầu xin những giang hồ hào khách kia giúp đỡ, người ta cũng sẽ không thu hắn làm đồ đệ, ngược lại còn có thể mắng mỏ hắn vài câu, nói hắn cóc ghẻ lại muốn ăn thịt thiên nga. Tôn Yến Vãn thở dài trong lòng, có phần không vui.

Khách điếm này đã kinh doanh ở phía bắc trong nhiều thập kỷ, đầu bếp và tiểu nhị tay nghề đều thuần thục. Chẳng mất nhiều thời gian canh nóng cơm ngọt đã được dâng lên. Mặc dù thời tiết hiện giờ giá rét vô cùng, và không có nhiều rau tươi, nhưng không khó để nấu được một nồi canh thịt nóng hổi, có đủ trà và cơm.

Những đại hán này đang đói lắm rồi, cũng không kén cá chọn canh, chỉ cắm đầu miệt mài ăn. Sau khi ăn uống no nê, tinh thần trở nên thoải mái hơn hẳn. Gã đại hán thân hình to lớn với bộ râu quai nón thì thầm:

- Hồ đại ca! Chúng ta đi thôi, nếu không tên tiểu tử kia sẽ trốn xa mất.

Đại hán có gương mặt lạnh lùng khẽ gật đầu, tiện tay ném ra một thỏi bạc và nói:

- Phần còn lại là của ngươi!

Nói xong hắn liền đứng dậy và dẫn đám người đi ra ngoài.

Tôn Yến Vãn cầm lấy bạc, thầm nghĩ: “Trong tiểu thuyết đến đoạn này, tiểu nhị sẽ mặt mày hớn hở, cơ mà ông chủ làm sao có thể để cho ta lấy nhiều tiền thưởng như vậy? Bạc chắc chắn sẽ bị tịch thu mất, ông chủ nếu có thể cho ta dăm ba đồng cũng đã coi là không tệ rồi.”



Hắn cung kính đứng dậy, đang muốn tiễn đám người kia ra ngoài, lại nghe thấy một âm thanh non nớt quát lớn:

- Các ngươi truy sát tiểu gia một đường, hôm nay để ta giết mấy con ngựa cho thỏa cơn giận đã?

Liền sau đó nghe thấy tiếng ngựa hí vang cùng tiếng vật nặng rơi xuống đất, sắc mặt của hai ba mươi đại hán biến sắc. Trước khi bọn hắn kịp động đậy, cánh cửa đóng chặt bỗng phát ra tiếng nổ lớn, chậm rãi đổ vào bên trong. Một thiếu niên mặc áo bông thô, đội nón nỉ dày, trên tay cầm một thanh đao, máu trên kiếm đã hóa thành băng, hàn ý lẫm liệt.

Đối phương tuy chỉ là một người, lại là thiếu niên tuổi đời còn trẻ, nhưng từ tư thế cầm đao đều hiển lộ ra khí thế của một người giữ ải vạn người.

Hai ba mươi đại hán kia đã đứng dậy, những người có mang vũ khí đều lấy ra chuẩn bị chiến đấu, những người không có vũ khí thì muốn lấy vũ khí trên lưng ngựa, nhưng không dám ra ngoài vì cánh cửa đã bị người thiếu niên kia chặn lại, sắc mặt lộ sự sợ hãi.

Tôn Yến Vãn cực kỳ hâm mộ, thầm nhủ trong lòng: “Thiếu niên này chắc hẳn là một nhân vật quan trọng. Không biết tên tuổi và lai lịch của hắn ta thế nào?”

Gã đại hán có sắc mặt mặt lùng khẽ đảo cổ tay, thanh trường kiếm trên lưng đã nằm trong tay, kéo ra sáu bảy kiếm hoa, ba thước trước mặt đều bao phủ bởi hàn quang, hắn quát lên:

- Tiểu tặc, chết đi!

Thiếu niên kia một mình đi tới, kéo theo thanh đao trong tay, lắc thân một cái, giống như một con cá du tẩu kiếm quang, thân pháp nhanh nhẹn khó bề tưởng tượng. Đoạn hắn đến gần tên đại hán họ Hồ, liên tiếp chém ba nhát. Kiếm pháp của đại hán họ Hồ nặng như núi, bao phủ bốn phương tám hướng. Hắn vung thanh trường kiếm đẩy lui hết thảy ba nhát đao kia. Hai người trong khoảnh khắc giao thủ mấy chiêu, kiếm pháp mau lẹ như gió, động tác lên xuống như thiểm điện.

Tôn Yến Vãn kinh ngạc, ánh mắt chăm chú dõi theo, thầm nghĩ trong lòng: “Quả nhiên là thế giới võ đạo! Thủ lĩnh là cao thủ, loại kiếm pháp này ở thế giới ta không có.”

Biểu hiện của đại hán có râu quai nón khá bắt mắt, trên thân hắn mang theo một chiếc túi da dài, lúc này đã sớm lôi binh khí giấu trong đó ra ngoài, là hai cây đoản thương. Tên đại hán râu quai nón nhanh nhẹn nối hai cây đoản thương lại với nhau tạo thành một cây giáo hai đầu, vung nó thật mạnh, lao vào địch nhân dũng mãnh như một con hổ.

Thiếu niên thấy bọn họ đông người liền cười lớn một tràng, lui về phía sau nửa bước và quát lên:

- Hồ gia các người lúc nào cũng ỷ vào số lượng đông đảo.

Khi gã đại hán râu quai nón họ Hồ thấy thiếu niên kia có ý chạy trốn, lập tức huýt một hơi sáo dài, sau đó cũng không nhìn rõ làm như thế nào mà một luồng sáng xanh dài nửa thước đột nhiên lóe lên từ lưỡi kiếm của hắn ta, nhanh nhẹn như một con rắn dài, chỉ bằng một nhát kiếm, hắn liền chém thanh trường kiếm trong tay thiếu niên thành hai đoạn.

Ánh sáng xanh này sắc bén vô song, thậm chí còn không thua thần khí, nó có thể chém sắt như cắt bùn, quả thực là phi thường.
9 Bình luận