Kiếm Khiếu Linh Tiêu

Chương 2: Bái Sư

Số chữ: 1676
Tôn Yến Vãn lập tức kinh hãi, thầm nghĩ: “Trên lưỡi kiếm có thể phát ra ánh sáng xanh, chẳng lẽ ta xuyên không đến thế giới tiên hiệp, không phải võ hiệp?”

Thiếu niên phản ứng cực nhanh, ném mạnh thanh đao gãy trong tay, thân hình vọt lên, nhảy ngược về phía sau hơn ba trượng, ra khỏi cửa khách điếm bị hắn đánh vỡ, đáp xuống mặt tuyết bên ngoài nhẹ tựa lá cây, khinh công triển khai, trong nháy mắt đã biến mất.

Đại hán họ Hồ nghiêng người tránh thanh đao gãy bay tới, quát lớn một tiếng, hai chân đạp mạnh, cũng từ cửa khách điếm bị phá xông ra, vác kiếm đuổi theo.

Những đại hán còn lại cũng nhao nhao xông ra khỏi khách điếm, kẻ tay không thì lấy binh khí từ trên mình những con ngựa nằm trong vũng máu, theo sát hai người đuổi theo.

Nhân sĩ giang hồ cực kỳ nguy hiểm, những tiểu nhị lớn tuổi có kinh nghiệm trong điếm đã sớm trốn mất dạng, đầu bếp bị gọi dậy nấu cơm căn bản không hề đi ra, chỉ có Tôn Yến Vãn không có kinh nghiệm, vẫn đứng nguyên tại chỗ, lúc này muốn trốn lại không được nữa.

Hắn thò đầu ra ngoài cửa nhìn quanh, chỉ thấy ngựa chết la liệt, thiếu niên ra tay cực độc, hai ba mươi con ngựa khỏe đã chết hơn mười con, những con ngựa bị chém ngã trên mặt đất, vết thương đều bị đông cứng, không có nhiều vết máu, mấy con ngựa còn sống không ngừng hí vang sợ hãi, còn thi thể hai gã đại hán thì nằm rạp trên mặt tuyết, nhìn mà kinh hãi. Hiển nhiên là thiếu niên kia vừa ra tay chém ngựa, tiện thể cũng hạ thủ với hai gã xui xẻo này.

Trong lòng hắn bỗng nhiên khẽ động, thầm nghĩ: “Đây chẳng phải là phần thưởng bất ngờ hay sao? Những đại hán này bất luận võ công cao thấp, nhất định có tiền hơn tiểu nhị trong khách điếm, trên người họ hẳn là có chút của cải, nếu có thể moi ra chút tiền bạc tất nhiên có ích lợi vô cùng cho cuộc sống tương lai, cơ hội này có lẽ mấy năm cũng chưa chắc có một lần, ta không thể bỏ qua.”

Lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng này, chân Tôn Yến Vãn đã mềm nhũn, tuy vậy hắn vẫn lấy hết dũng khí chạy tới, đưa tay vào trong ngực một đại hán, lục lọi một hồi, quả thật tìm được một túi tiền khá nặng, hiển nhiên là không ít.

Lòng vui sướng, hắn vội vàng đổ hết mọi thứ trong túi ra, chỉ lấy bạc vụn và tiền đồng, còn lại những vật linh tinh lại nhét vào túi tiền và đặt lại chỗ cũ.

Tôn Yến Vãn dù sao cũng là người xuyên không tới, biết suy nghĩ thấu đáo, nếu hắn lấy đi túi tiền, những đại hán kia trở về, tất nhiên sẽ phát hiện đồng bạn mất đồ, nhưng chắc chắn những người này không biết rõ túi tiền của bạn có bao nhiêu tiền.

Tôn Yến Vãn cũng không có thời gian để đếm kỹ số tiền lấy được, thay vào đó lại đi lục soát trên người một người khác, cũng tìm được một túi tiền, liền làm theo cách cũ. Hắn không bỏ số bạc và tiền đồng này vào trong ngực, vì chủ tiệm đề phòng tiểu nhị trộm tiền thường định kỳ lục soát người, nếu phát hiện số tiền này tất nhiên sẽ đoạt đi, một xu cũng không để lại. Vì thế, hắn tìm một cây đại thụ, đem số tiền tài này giấu vào trong đống tuyết dưới gốc cây.

Giấu xong khoản tiền bất ngờ có được này, trên đường về khách điếm, Tôn Yến Vãn vừa cắn răng chống lại hàn khí, vừa hưng phấn nghĩ: “Có số tiền này, đợi sang năm xuân đến, ta sẽ đi về phía nam tìm một nghề nghiệp tốt, không ở lại đây chịu khổ nữa, nếu có thể bái sư phụ, học chút võ nghệ thì càng tốt.”

Đang tha hồ tưởng tượng tương lai, hắn nhìn thấy một thiếu niên mặc áo bông vải thô, đầu đội mũ nỉ dày ngồi trên một chiếc ghế trong đại sảnh, một tay chống cằm, trên mặt như cười như không, nhất thời như rơi vào hầm băng, thân lạnh như băng.

Thiếu niên chậm rãi nói:

- Ngươi thật có tâm cơ!

Trên người thiếu niên sát khí tràn đầy, khiến Tôn Yến Vãn rùng mình một cái, không chút nghĩ ngợi quỳ sụp xuống đất, kêu lên:



- Đồ nhi Tôn Yến Vãn, khẩn cầu sư phụ thu nhận.

Thiếu niên vẻ mặt kinh ngạc, một lúc lâu sau mới bật cười, nói:

- Ngươi muốn bái ta làm thầy ư?

Tôn Yến Vãn đáp:

- Đệ tử xuất thân hàn vi, nếu không có người như ân sư dìu dắt, cả đời cũng chỉ là tiểu nhị của một khách điếm, cô quạnh khốn khổ đến già, hóa thành một nắm xương khô, cuộc đời không khỏi quá mức vô vị.

Thiếu niên nhìn Tôn Yến Vãn một lúc, sát khí đột nhiên tan biến, bỗng nhiên cười nói:

- Ngươi làm giúp ta một việc trước, nếu làm tốt, ta sẽ nhận ngươi làm đồ đệ.

Tôn Yến Vãn vừa muốn hỏi là muốn làm gì? Chỉ thấy thiếu niên bỗng nhiên làm ra tư thế nghiêng tai lắng nghe, vội vàng nói:

- Ngươi cứ làm việc bình thường, đừng nhìn ta!

Hắn nhảy lên xà nhà, nằm áp sát xuống. Thiếu niên thân thể nhỏ bé, xà nhà của khách điếm này lại rất to lớn, nên có thể trốn kỹ mà không lộ một dấu vết.

Tôn Yến Vãn co cẳng chạy ra ngoài, dùng hết sức lực kéo một thi thể trở về, rồi tháo thanh đơn đao trên thi thể ra và ném lên xà nhà, thiếu niên đưa tay bắt lấy và nhanh chóng rụt lại.

Gió lốc cuốn tuyết xào xạc, bảy tám đại hán xông vào, vừa lúc nhìn thấy Tôn Yến Vãn đưa ngón tay ra đặt dưới cánh mũi một đồng bạn thăm dò, một đại hán trên mặt có vết sẹo quát:

- Này tiểu nhị, ngươi đang làm gì đó?

Tôn Yến Vãn rụt rè nói:

- Ta vừa thấy vị đại gia này cử động một chút, hình như còn chưa chết, sợ ở bên ngoài bị lạnh cóng, nên đã mang về, đang thử xem có còn hơi thở hay không, có thể cứu được không!

Vẻ mặt tên đại hán kia vui mừng, đang muốn tới xem xét, lại nghe được một thanh âm trầm ổn quát:



- Tránh ra!

Đại hán họ Hồ không biết từ khi nào xuất hiện ở đại sảnh khách điếm, bước nhanh tới, đưa tay đẩy Tôn Yến Vãn ra, cúi người xuống, đang muốn xem xét.

Đúng lúc này, một đạo hàn quang lóe lên, một thanh đơn đao từ trên xà nhà phóng xuống như điện xẹt xuyên thủng thân thể đại hán họ Hồ từ phía sau lưng.

Đại hán họ Hồ đột nhiên bị trọng thương, gầm lên một tiếng như sấm rền, nhảy lên thật cao, tung ra một chưởng vào xà nhà khiến xà nhà to như thân gấu gãy vụn, cả sảnh đường rung chuyển, mái nhà bỗng chốc sụp xuống một nửa.

Đại hán họ Hồ đánh một chưởng xong liền ngã xuống từ giữa không trung, cổ họng khò khè, thân thể vặn vẹo trên mặt đất, mấy lần muốn đưa tay rút thanh đơn đao ra nhưng không thể, bỗng nhiên thân thể run lên, từ miệng vết thương máu tươi ồ ồ chảy ra, rồi không động đậy nữa.

Thiếu niên đánh lén bất ngờ, một kích hạ gục đại hán họ Hồ, cười tủm tỉm thản nhiên đáp xuống đất, không hề để ý đến mái nhà bị sụp đổ, nhìn đại hán họ Hồ khí tuyệt bỏ mình, nói:

- Hồ Phượng Uy đã chết, các ngươi còn ai là đối thủ của ta?

Bảy tám gã đại hán còn lại đều lộ vẻ kinh hãi, cùng nhau gào thét, xông vào trong gió tuyết, không dám quay đầu lại.

Tôn Yến Vãn đang cho rằng thiếu niên sẽ đuổi theo giết hết những người này, lại thấy thiếu niên bịch một tiếng ngã ngồi xuống đất, không ngừng nôn ra máu, chưởng vừa rồi của đại hán họ Hồ uy mãnh như vậy, dù cách xà nhà nhưng vẫn làm hắn bị thương nặng.

Tôn Yến Vãn kinh hãi, vội hỏi:

- Sư phụ bị thương ở đâu, có chỗ nào cần đồ nhi không?

Thiếu niên liếc mắt nhìn, bỗng nhiên mỉm cười, nói:

- Tiểu nhị! Vận may của ngươi thật tốt, nếu không phải vì bị thương, chắc chắn ta đã bỏ đi, nhưng bây giờ ta lại cần ngươi chăm sóc.

Thiếu niên vốn không nghĩ tới có thể ám toán được đại hán họ Hồ, người này võ công quả thật cao hơn hắn, chỉ muốn đánh lén bất ngờ và tiêu diệt mấy thủ hạ của hắn để hả giận chuyện bị truy sát, nhưng nhờ Tôn Yến Vãn gan dạ và cẩn thận, bày ra một cái bẫy thô sơ, không những cung cấp cho hắn một thanh đao mà còn lừa Hồ Phượng Uy đến trước mặt, lộ ra sơ hở lớn, nhờ vậy hắn mới có thể ra tay bất ngờ và hạ được kẻ thù.

Thiếu niên liếc nhìn thi thể Hồ Phượng Uy, trong lòng hơi đắc ý, nhịn cười không được nên động đến vết thương, phun ra non nửa ngụm máu. Nhưng hắn hoàn toàn không để ý, nói:

- Ngươi đỡ ta ra ngoài chọn hai con ngựa, chúng ta phải rời khỏi đây ngay, nếu không đợi thủ hạ của Hồ Phượng Uy trở về, hai sư đồ chúng ta chắc chắn phải chết.
9 Bình luận