Chuyện Lạ Bắc Tề

Chương 6: Ăn cá, ăn cá, ăn cá (2)

Số chữ: 1104
“Ta đã giết người.”

“Ba kỵ sĩ Tiên Ti, cả người lẫn ngựa.”

Lưu Đại sa sầm mặt, trên gương mặt sắt đá không có chút biến đổi, hắn gần như nghiến răng nghiến lợi phun ra từng chữ.

“Nếu không muốn cả nhà chôn cùng, thì ngậm cái miệng thối của ngươi lại! Vĩnh viễn quên chuyện này đi!”

“Rốt cuộc ngươi là ai?”

“Ta là cha ngươi!!”

Lưu Đại đứng phắt dậy, cả người bắt đầu đỏ ửng lên như sắt nung, hắn thô bạo xé toạc cổ áo, để lộ ra những vết sẹo chằng chịt.

“Chuyện chết tiệt! Chuyện thối tha! Chuyện khốn nạn!!”

“Một khắc cũng không để người ta yên!”

“Khốn kiếp! Khốn kiếp!!”

Hắn như một ngọn núi lửa sắp phun trào, cơn giận dữ tột cùng dồn nén trong lồng ngực, lúc gầm thét hai tay vung vẩy, như đang đấm vào ai đó.

Lại tự xé rách lồng ngực mình, như muốn moi hết cơn phẫn nộ đó ra.

Lưu Trương thị chạy tới.

“Sao thế? Sao thế?”

Nàng hoảng hốt che cho Đào Tử cao hơn mình một cái đầu ở sau lưng, dúi bọc đồ trong tay vào tay Đào Tử, “Mang đi giúp ta, mau đi, mau đi.”

Nàng gắng sức đẩy mấy cái, Đào Tử xoay người rời đi.

Vừa ra khỏi cửa, tiếng gầm thét trong sân dần nhỏ lại.

Lưu Đào Tử vác bọc đồ, sải bước trên con đường nhỏ dẫn vào làng.

Hai bên đường là những ngôi mộ san sát, cỏ dại mọc um tùm.

Trên nấm mồ có một cái lỗ thủng, lờ mờ thấy được dấu vết chuột bò.

Phía trước là một ngôi làng trơ trọi, cô độc.

Hai viện lạc phía trước nhất nay chỉ còn lại tường xiêu mái đổ, toàn thân cháy đen, tấm cửa bị đốt gãy dựa vào vách tường, đi qua giữa hai viện, lũ chuột trong sân réo lên rồi chạy tán loạn.

Một con đường nhỏ uốn lượn về phía trước, các viện lạc phân bố ở hai bên đường.

Phần lớn đều là phế tích, cũng có một số ít còn nguyên vẹn, có thể nhìn thấy khói bếp lượn lờ bay lên.



Thôn làng tĩnh lặng đến lạ, phóng tầm mắt nhìn ra xa, trên con đường nhỏ chẳng thấy một bóng người.

Lưu Đào Tử dừng bước trước viện lạc thứ tư.

“Bộp, bộp.”

Lưu Đào Tử vỗ vào cửa gỗ, cánh cửa phát ra tiếng kêu kẽo kẹt.

Một lão phụ nhân bước ra.

Lão phụ nhân mặc bộ y phục rách nát đã không nhìn ra màu sắc ban đầu, mái tóc bạc trắng rối bời dính bết trên trán, lưng bà ta cong gập thành một góc độ rất đáng sợ, Lưu Đào Tử có thể thấy rõ mảng da đầu không được tóc che phủ của bà.

“Là Đào Tử đến đấy à!”

“Mẹ bảo ta mang đến.”

Lưu Đào Tử đặt bọc đồ xuống, từ bên trong lấy ra một khúc xương bọc thịt, đưa cho lão phụ nhân trước mặt.

Lão phụ nhân run rẩy nhận lấy khúc xương.

“Ngươi có thấy tam ca của ngươi không? Nó nói muốn đi tu sửa Phật tháp… đã xong chưa?”

“Ta không biết.”

Lão phụ nhân ngẩn người một lúc, “Được… ngươi chờ ta một lát.”

Lão phụ nhân run rẩy quay vào trong, rất nhanh, bà ta lại trở ra trước mặt Lưu Đào Tử.

“Hai quả trứng gà này, ngươi mang về cho mẹ ngươi.”

“Trưa nay nấu cơm xong, ta sẽ bảo tam ca ngươi mang sang nhà ngươi.”

Lưu Đào Tử gật đầu, nhận lấy đồ rồi xoay người rời đi.

Lão phụ nhân đứng ở cửa, nhìn bóng lưng Lưu Đào Tử, mãi đến khi hắn đi xa vẫn không hề nhúc nhích.

Lưu Đào Tử đi đến viện lạc tiếp theo.

Một phụ nhân nhiệt tình mời Lưu Đào Tử vào trong sân.

“Có phải Đào ca nhi không?”

“Để nó vào đi!”

Tiếng nói vọng ra từ nhà trong.

Lưu Đào Tử xách thịt đi vào gian nhà trong tối tăm, một nam nhân lôi thôi toát ra mùi hôi thối nồng nặc đang nằm trên giường, hắn gắng gượng ngồi dậy, chỉ là dưới đầu gối lại không có cẳng chân, chẳng biết tư thế này có được tính là ngồi không nữa.



Sắc mặt nam nhân rối bời, trong mắt là nỗi áy náy khôn tả.

“Haiz, bao năm qua, may nhờ các ngươi cứu tế, ta càng ngày càng không xuống giường được nữa rồi...”

“Mẹ ta nói, hàng xóm láng giềng, vốn nên như vậy.”

“Huống hồ ngài cũng dạy ta tiếng Tiên Ti, rất hữu dụng.”

Vẻ mặt nam nhân đanh lại, “Gặp người Tiên Ti rồi sao?”

“Đừng đến gần bọn chúng… bọn chúng hung hãn lắm, lấy đầu của ngươi đi lĩnh quân công cũng không phải là không có.”

Nam nhân đột nhiên nhìn sang thê tử bên cạnh, thần sắc trở nên cáu kỉnh, “Ngươi còn ngẩn ra đó làm gì?! Cơm đâu? Trễ thế này rồi còn chưa nấu cơm xong, để Đào ca nhi chờ suông à?”

“Nếu không phải đồ Đào ca nhi mang đến, nhà ta đã chẳng có gì bỏ vào nồi rồi, ngươi bảo ta nấu cơm thế nào đây?!”

Hai người bắt đầu quát tháo nhau.

“Ta không ăn đâu, còn phải đi đưa cho mấy nhà nữa.”

“Ăn một bữa rồi hãy đi!!”

“Lần sau vậy.”

“Đứa nhỏ này….. đưa cho nó chút… lấy chút…”

Nam nhân nhìn quanh quất, hai tay luống cuống tìm kiếm, cuối cùng hắn tuyệt vọng cười, “Trên đường cẩn thận nhé.”

Lưu Đào Tử lại bước đi trên con đường nhỏ.

Lúc này cuối cùng cũng thấy được vài người, có phụ nữ, người già, trẻ con, và những người đàn ông tàn tật.

Họ vác đủ loại nông cụ, nhiệt tình chào hỏi Lưu Đào Tử.

Lưu Đào Tử cũng không cần đến nhà họ nữa, hắn chặn họ lại, chia thức ăn cho từng người.

Mãi đến khi đi tới nơi xa nhất của thôn làng, Lưu Đào Tử bỗng dừng bước, hắn chậm rãi nhìn sang bên trái.

Cửa lớn của viện lạc đóng chặt, bên trong vọng ra tiếng khóc nức nở lúc có lúc không.

Tiếng khóc nghe rất ai oán.

Lưu Đào Tử nhẹ nhàng tiến lại gần viện lạc, rồi bất thình lình tung một cước, cánh cửa gỗ không chịu nổi cú đá thô bạo như vậy, vỡ nát đổ sập xuống.

Bên trong sân, một đứa trẻ chừng bốn năm tuổi đang ngồi xổm trước cửa nhà, lúc này ngơ ngác ngẩng đầu lên, gương mặt là một mớ hỗn độn dơ bẩn của nước mắt và nước mũi.

Nó khoác một chiếc áo cực lớn, trùm kín cả người, chỉ để lộ ra cái đầu.

Hai mắt nó đã khóc đến sưng húp, toàn thân run lẩy bẩy.
2 Bình luận