Chuyện Lạ Bắc Tề

Chương 7: Trư, Cẩu, Lại

Số chữ: 1112
Lưu Đào Tử nhìn quanh, “Cha ngươi đâu?”

“Đào… Đào Tử ca!”

Thấy người quen, đứa nhỏ lại oà khóc.

“Cha ta hôm qua trời chưa sáng đã ra ngoài, nói là đi nhặt chút đồ ăn, trời tối sẽ về.”

“Nhưng ông ấy, ông ấy, bây giờ vẫn chưa về… một mình ta sợ lắm…”

Nó nói rồi lại khóc nấc lên.

“Nín ngay!”

Đứa bé sợ đến mức vội vàng bịt miệng, không dám phát ra tiếng, chỉ lặng lẽ thút thít.

Lưu Đào Tử ném bọc đồ trong tay xuống, “Cầm lấy, theo ta, nếu còn dám khóc thêm tiếng nữa, ta vứt ngươi cho cá ăn.”

Đứa bé níu lấy vạt áo, tay chân luống cuống nhặt bọc đồ lên, lẽo đẽo đi theo sau Lưu Đào Tử.

Lần này Lưu Đào Tử đi ngược trở lại, sau lưng lại có thêm một cái đuôi nhỏ.

“Ngươi đi đi, ngươi cút đi cho ta!!”

Phía trước vọng đến một tiếng quát mắng.

Một thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi, gầy trơ xương, chân trần, hai cẳng chân như hai cây sào trúc cắm trong bùn lầy.

Nàng cõng một cái sọt tre, sọt tre rất nặng, bên trong chứa đầy củ mài, đè nặng đến mức nàng không thẳng nổi lưng, người lấm lem bùn đất.

Đứng giữa là một gã béo nung núc, toàn thân là thịt mỡ, tai to như quạt hương bồ, cổ ngấn từng lớp thịt thừa, bên cạnh hắn đứng hai tên tay sai to khỏe.

Hai tên đó thân hình cao lớn, bụng tròn vo, một trái một phải, ưỡn ngực ngẩng đầu, mặt mày hung tợn.

“Ngươi nổi giận cái gì? Ta chỉ muốn mua củ mài của ngươi thôi mà.”

“Chẳng lẽ ngươi không bán?”

“Ngươi cũng lanh lợi đấy, tối qua mưa, sáng nay ngươi đã lên núi hái thuốc, thứ này đều ngấm nước cả rồi…”

Hắn vừa nói, vừa đưa tay định lấy củ mài, nhưng bàn tay kia lại như muốn chạm vào mặt đối phương.

Một tên hộ vệ vội vàng kéo gã béo lại, chỉ về phía Lưu Đào Tử ở đằng xa.

Khi ba người chúng nhìn về phía Lưu Đào Tử, thiếu nữ đã nhanh chân chuồn đi từ bên cạnh, gã béo kia đưa tay định cản, nhưng rồi lại từ từ thu về.

Hắn nhìn Lưu Đào Tử, cười toe toét, để lộ hàm răng đen kịt, thối nát.

“Đào ca nhi… cha ngươi vẫn khỏe chứ?”

Lưu Đào Tử không đáp, đi thẳng về phía hắn, cũng không giảm tốc độ, cứ thế đâm sầm vào.



Gã đàn ông hoảng hốt, vội vàng né tránh, Lưu Đào Tử sượt qua người hắn, dắt theo cái đuôi nhỏ, hoàn toàn biến mất ở phía xa.

Tên bên trái tức giận gào lên: “Con của một tên thợ săn mà kiêu ngạo như vậy? Ta phải làm thịt nó!”

Tên còn lại phụ họa: “Thằng chó chết này, bây giờ ta đi đâm chết nó.”

Giọng của hai tên như sấm động, vang rền.

Gã béo hừ hừ, ngay cả khi không nói gì, trong khoang mũi hắn vẫn luôn phát ra tiếng hừ hừ như có như không.

“Còn có lần sau, ta nhất định phải...”

Lời còn chưa nói hết, bóng dáng Lưu Đào Tử lại xuất hiện trước mặt chúng, Lưu Đào Tử đang bước nhanh về phía này.

Gã béo im bặt, hai tên trái phải mặt trắng bệch, lùi lại một bước.

Gã béo lại nhe ra hàm răng thối nát.

“Đào ca nhi…”

Lưu Đào Tử mở miệng, “Da hoẵng, có thu không?”

“Thu, thu, ngày mai ta sẽ cho người… ta sẽ đích thân đến cửa lấy.”

“Ừm.”

Lưu Đào Tử lại xoay người rời đi.

Đợi đến khi bóng hắn lại biến mất ở phía xa, gã đàn ông bên trái mắng: “Ngài xem, gặp trưởng bối mà không chào hỏi? Cái thằng nhãi con trời đánh này…”

“Câm miệng, cút cho ta!!”

...............

Trong sân, Lưu Trương thị nhìn đứa bé trước mặt đang ăn như hổ đói, trong mắt tràn đầy đau lòng.

“Ăn chậm một chút, ăn chậm một chút...”

Nàng nhẹ nhàng vuốt đầu đứa bé, rồi nhìn sang Lưu Đào Tử bên cạnh.

“Nhà nó thì sao?”

“Trương lão trượng hôm qua ra ngoài, đến nay vẫn chưa về.”

“Con thấy mẹ nhóm lửa nấu cơm cũng mệt, hay là để nó làm việc vặt, mỗi ngày cho chút đồ ăn không để chết đói là được.”

Lưu Trương thị cười khổ, bà chậm rãi nhìn về phía Lưu Đại cách đó không xa.

Lưu Đại lúc này đang cầm búa sửa lại đồ đạc hư hỏng.

Lưu Đại không ngẩng đầu lên mà quát:



“Ngươi nhìn ta làm gì?! Lưu công đã hạ lệnh, ta còn có thể làm thế nào?!”

Lưu Trương thị lại vuốt đầu đứa bé, thở dài một tiếng.

Trời dần tối sầm.

Ráng chiều nhuốm máu bị màn đêm nuốt chửng, chim chóc trên mái nhà cũng không còn hót nữa.

Đêm nay không có trăng.

Trong căn nhà tối om là một màu đen kịt tuyệt đối.

Bên tai loáng thoáng truyền đến những tiếng sột soạt, tạp âm ngày càng lớn hơn, đột nhiên, từ phía xa vọng đến tiếng khóc la.

Lưu Đào Tử bật người ngồi dậy, lần mò đi ra từ nhà trong.

Lưu Đại đã sớm đứng trong sân, hắn đứng im không nhúc nhích, đang lắng nghe điều gì đó.

Lưu Trương thị căng thẳng đứng ở cửa nhà, tay nắm chặt cánh cửa, đứa bé thì ngồi sau lưng bà.

Tiếng khóc la, tiếng vó ngựa, tiếng gầm thét hòa vào nhau, phía xa lập lòe ánh lửa chói mắt.

Hướng đó chính là thôn làng.

Trong rừng đào cũng truyền đến tiếng vó ngựa, ngày một gần hơn, Lưu Đào Tử vừa định đi vào kho thì Lưu Đại đã gọi hắn lại.

“Không sao… mở cửa lớn đi.”

Lưu Đào Tử mở cửa sân, Lưu Trương thị dặn đứa bé không được ra ngoài, rồi bước ra đóng kỹ cửa nhà lại.

Rất nhanh, mấy người đã dừng lại trước cửa nhà, hai tên lính cầm đao cưỡi ngựa, gã béo gặp ban ngày thì đứng giữa, mồ hôi nhễ nhại.

Hắn nặn ra một nụ cười.

“Lưu Đại, người trong huyện đến rồi… tất cả mọi người đều phải đi.”

“Ừm.”

Trương Thành cầm lấy tờ giấy cũ nát, nhìn về phía tên lính bên cạnh.

“Nhà Lưu Đại ba người, vợ Lưu Trương thị, con trai Lưu Đào Tử, đều ở đây rồi…”

“Đi thôi.”

Thôn làng về đêm sáng rực lạ thường, khắp nơi đều là đuốc lửa thắp sáng.

Mấy tên quan binh tay cầm nỏ lớn canh giữ ở lối vào.

Có kẻ cưỡi ngựa đang phi nước đại qua lại khắp thôn làng.

Người mặc quan phục thì la hét inh ỏi, chỉ vào những cánh cửa đóng chặt, quan binh lôi người ra ngoài, mặc kệ tiếng khóc than của họ.
2 Bình luận