Xuyên Về Thập Niên, Tôi Trở Nên Cứng Cỏi!

Chương 14: Gặp ma 2

Số chữ: 557
Nghĩ thông suốt rồi, tự nhiên cũng không còn sợ hãi nữa, cô chậm rãi bước tới, bên dưới pho tượng thật sự có thứ gì đó, một đống vàng và một phong thư đã ố vàng.

Vàng, Tâm Vũ không động vào, tuy nhà cô thiếu tiền, nhưng thứ này không thuộc về cô, hơn nữa số tiền này là thế nào còn chưa biết, biết đâu là tiền riêng mà các sư thầy tích cóp được?

“Chậc chậc, ai mà giàu thế, không giấu ở đâu lại giấu ở chỗ này, rốt cuộc là muốn làm gì?”

Cô cầm lấy tờ giấy ố vàng mở ra xem, chữ này cô thật sự đọc được.

“Có thể mở được bệ đỡ này, chứng tỏ con có lòng thành, còn có thể nhìn thấy bức thư này, chứng tỏ con không phải là người tham lam, nếu không con đã mất mạng rồi, bởi những thỏi vàng đó không phải là vàng thật, mà là thuốc độc. Nếu con không phải là người hữu duyên mà ta muốn tìm, con có thể lấy thỏi vàng dưới tờ giấy này rồi rời đi.”



Tâm Vũ giật mình bởi hai chữ “thuốc độc”, khẽ đặt tay lên ngực thở phào, may mà mình không động vào những thỏi vàng đó trước, chắc cũng không phải là vàng thật, tám chín phần mười là giả.

Lại ngẩng đầu nhìn pho tượng: “Đây là ai vậy, rốt cuộc đang giở trò gì, lão nhân gia ngài không phải là lão ngoan đồng đùa giỡn con đấy chứ?”

Đương nhiên pho tượng sẽ không trả lời câu hỏi của cô.

Tâm Vũ nhìn vào bên trong, quả nhiên có một thỏi vàng, dù sao cô cũng không phải là người hữu duyên mà đối phương tìm kiếm, nên thoải mái lấy thỏi vàng đó, có thứ này, ít nhất có thể giảm bớt tình trạng hiện tại của gia đình cô.

Nhưng vấn đề là, cô không thể nào đặt lại pho tượng như cũ, để trống như vậy cũng không được.



Cô tiếp tục quỳ xuống, dập đầu với pho tượng: “Tiền bối, con cũng không biết làm sao để khôi phục lại nguyên trạng cho ngài, vàng con đã lấy rồi, con không phải là người hữu duyên của ngài, khiến ngài thất vọng rồi, nhưng con vẫn rất cảm ơn ngài đã để lại cho con một thỏi vàng.”

Vừa dứt lời, bệ đỡ lại phát ra tiếng động, đống vàng biến mất, thay vào đó là một cái hộp nổi lên.

Lâm Tâm Vũ đứng dậy kiểm tra, cái hộp không có khóa, cô lấy ra mở hộp xem, phát hiện bên trong có một tờ giấy và một cuốn sổ, trên giấy viết “Có thể mở được cái hộp này, chứng tỏ con chính là người hữu duyên của ta.”

Lâm Tâm Vũ lúc này thật sự không biết nói gì, ai có thể ngờ được dập đầu một cái, lại tự tìm việc cho mình, không biết trong cuốn sổ này rốt cuộc viết gì, chẳng lẽ là bí kíp võ công cái thế gì đó?

Trong lòng nghĩ vậy, nhưng tay cô cũng không rảnh rỗi, cầm lấy cuốn sổ, mở trang đầu tiên, đọc lướt qua, nói là sổ thì không hắn, đúng hơn đó là lời tự thuật và lời khẩn cầu của một người đàn ông.
4 Bình luận