Xuyên Về Thập Niên, Tôi Trở Nên Cứng Cỏi!

Chương 10: Vào chùa 1

Số chữ: 524
Lâm Trường Hà nghe con gái nói còn muốn lên đỉnh Nhị Lang thì ngớ người: “Chỗ đó có gì hay mà đi, đường mòn đều bị cỏ che kín hết rồi.”

Tâm Vũ nũng nịu với Lâm Trường Hà: “Ba, đi đi mà, biết đâu lại bắt được thú rừng lớn thì sao? Con đi một mình cũng không dám, hai ba con mình cùng đi cho vui, nếu bắt được thỏ rừng thì hai cái đùi thỏ cho ba hết.”

Lâm Trường Hà lắc đầu bất lực: “Con bé này, có đùi thỏ ba cũng không dám ăn hết, phải để dành cho mẹ con nữa chứ, mẹ con cũng vất vả lắm, lấy phải người chồng như ba.”

Câu nói sau không nói ra, nhưng Tâm Vũ cũng không tiếp lời, câu này ba cô tự nói thì được, nếu cô nói ra, thì cứ chờ ba cô giáo huấn cho mà xem.

Tâm Vũ vừa đi vừa nghĩ ngợi. Cô đã viết biết bao nhiêu truyện online, truyện nào cũng có không gian riêng, vậy mà xuyên không rồi lại chẳng được chút phúc lợi nào. Nếu có không gian thì tốt biết mấy, ít nhất cũng không lo cái ăn cái mặc. Cô thầm thở dài trong lòng, số phận của mình thật khó mà nói nên lời, đúng là chẳng biết đánh giá thế nào.

Đỉnh Nhị Lang thật ra cách nhà cô không xa. Tương truyền nơi này có người tu hành được Nhị Lang Thần chỉ điểm đắc đạo thành tiên, nên ngọn núi này được hậu nhân đặt tên là đỉnh Nhị Lang. Còn ai đặt tên thì không thể khảo chứng, dù sao người xưa truyền miệng nhau, đến nay họ cũng chỉ biết vậy.

Về ngôi chùa trên núi, Lâm Trường Hà khá am hiểu.

“Đều là lời người già kể lại. Trước kia thôn chúng ta có một đại gia tộc, con biết đại gia tộc là gì không?

Đó chính là nhà giàu có. Chùa trên núi này do nhà giàu đó xây dựng, để cho những người vợ lẽ phạm lỗi lầm ở. Về sau, ngôi chùa này biến thành nơi nương náu của những người phụ nữ bất hạnh, không còn đường nào khác ngoài việc xuống tóc đi tu.

Còn chuyện này đúng hay không, ta cũng không thể khảo chứng, dù sao người già trong thôn đều kể như vậy.”

Tâm Vũ thầm nghĩ, chuyện này khó nói, biết đâu có người bịa chuyện ra cho vui, rồi sau đó truyền miệng càng lúc càng trở nên chân thật.

Hai ba con vừa đi vừa nhổ cỏ, đây là nhiệm vụ, không kiếm đủ cỏ cho lợn thì lợn sẽ đói, Lâm Trường Hà sẽ bị mắng và bị trừ công điểm.

Điều khiến Lâm Trường Hà không ngờ tới là, con gái mình nửa đường lại được dịp trổ tài. Viên đá như mọc mắt, bay thẳng về phía con gà rừng với tốc độ cực nhanh. Trừ khi là thợ săn, người bình thường khó lòng bắt được, vì gà rừng chạy rất nhanh lại còn biết bay, chỉ có thể nhìn từ xa mà thèm thuồng.
4 Bình luận