Xuyên Về Dân Quốc, Cô Gái Yểu Điệu Mở Xưởng Kiếm Tiền Trúng Lớn

Chương 9: Để chu dịch tín mắc câu 2

Số chữ: 550
Đường Bảo Châu men theo ký ức, tìm được nhà của Chu Dịch Tín. Đó là một dãy nhà gỗ cũ nát, giấy dán tường đã bong tróc, tường lồi lõm không bằng phẳng.

Chu Dịch Tín đang ôm nia phơi tằm ngoài sân, trông nho nhã lịch sự, đội mũ phớt đen, mặc áo dài xanh, tướng mạo bình thường, không nổi bật cũng không tệ, miệng còn huýt sáo.

Thật sự Đường Bảo Châu không hiểu nổi vì sao nguyên chủ lại si mê anh ta như vậy.

Trong nhà truyền ra giọng nói của một người phụ nữ.

“Anh Dịch Tín, em đã giặt sạch quần áo và chăn màn cho anh rồi, tối nhớ cất chăn màn ở sân sau nhé. Cơm canh cũng đã nấu xong, để trên bàn, em đậy lồng bàn rồi. Còn có, em mang từ nhà đến một ít thịt khô để trên giường đấy.”

Vừa nói một người phụ nữ dáng người nhỏ nhắn vừa bước ra khỏi phòng, nước da ngả vàng, trông thanh tú, có vẻ đẹp dịu dàng của con gái nhà lành.

Chu Dịch Tín quay đầu nhìn người phụ nữ, cười toe toét.

“Vẫn là Tiểu Hoa tốt nhất, vừa dịu dàng vừa đảm đang.”

Tống Tiểu Hoa cúi đầu, hốc mắt đỏ hoe.

“Anh Dịch Tín, anh sắp kết hôn rồi, sau này em không thể đến đây thường xuyên nữa, anh nhất định phải tự chăm sóc mình thật tốt.”

Chu Dịch Tín đặt nia xuống, cúi người lau nước mắt cho Tiểu Hoa.

“Tiểu Hoa, anh cũng bị ép buộc, nhà họ Đường coi trọng anh làm con rể, anh không có cách nào từ chối. Anh không thích Đường Bảo Châu đó, tiểu thư nhà giàu kiêu căng, ngang ngược, sao có thể sánh bằng em được.”

Chu Dịch Tín nói chắc nịch, ánh mắt Đường Bảo Châu đứng ngoài sân, lạnh đi vài phần.

Ồ, vậy mà lại thành ra cô ép hôn anh ta.

Tống Tiểu Hoa ngẩng đầu lên, vẻ mặt buồn bã.

“Thật sao? Anh thật sự không thích Đường Bảo Châu sao?”

“Thiệt tình, lần trước cây cầu đầu thôn bị gãy, anh thấy Đường Bảo Châu rơi xuống mương, nên mới ra tay cứu giúp, lại còn bị gãy chân. Vì vậy Đường Bảo Châu mới thầm mến anh, nhất quyết muốn gả cho anh, anh cũng là không còn cách nào khác. Tiểu Hoa, em tốt với anh như vậy, em yên tâm, anh sẽ không phụ em.”

Tống Tiểu Hoa nhào vào lòng Chu Dịch Tín, khóc nức nở.

“Nghe nói, nhị tiểu thư nhà họ Đường là đại mỹ nhân nổi tiếng khắp nơi, hơn nữa còn đi học ở trường tư, vừa có tài vừa có sắc, sao anh có thể không động lòng.”

Chu Dịch Tín ôm chặt Tiểu Hoa.

“Tiểu Hoa, em yên tâm, anh cưới cô ta cũng là vì hạnh phúc tương lai của chúng ta, nhà họ Đường chỉ có hai con trai, con cả là con nuôi, con thứ ba lại lêu lổng, sớm muộn gì xưởng dệt lụa cũng rơi vào tay cô ta. Đến lúc đó anh nắm được xưởng dệt lụa rồi sẽ cưới em làm vợ bé, chúng ta có thể mãi mãi bên nhau, chỉ là bây giờ phải để em chịu ấm ức rồi.”

Tống Tiểu Hoa lau nước mắt.
0 Bình luận