Xuyên Về Dân Quốc, Cô Gái Yểu Điệu Mở Xưởng Kiếm Tiền Trúng Lớn

Chương 1: Cô xuyên không rồi 1

Số chữ: 499
Đường Bảo Châu, tỉnh táo lại đi! Cái tên Chu Dịch Tín đó chỉ là một gã nuôi tằm, có đáng để cậu làm ầm ĩ với bác trai, bác gái đến mức này không?

Giọng nói lải nhải vang lên bên tai, Đường Bảo Châu chậm rãi mở mắt. Phong cách trang trí màu xanh lục đậm, khung cửa sổ bằng gỗ, kính màu sặc sỡ, cửa sổ mở to, thấp thoáng thấy tường trắng, ngói đen, gạch xanh.

Căn phòng cổ kính này là đâu?

Rõ ràng giây trước cô còn đang thảo luận cốt truyện tiểu thuyết với cô bạn thân Địch Tĩnh, bỗng một tia chớp lóe lên, cô đã bất tỉnh.

Đường Bảo Châu chớp đôi mắt cay xè, một dòng ký ức xa lạ ồ ạt tràn vào trong đầu. Cô bật dậy, vậy mà cô xuyên không rồi!

Lại còn xuyên vào cuốn tiểu thuyết nam chính thời Dân Quốc mà cô và bạn thân vừa bàn luận. Cuốn sách này là một câu chuyện quần tượng (*), miêu tả những ân oán tình thù của các ông trùm Thượng Hải xưa.

(*) Tác phẩm quần tượng (tiểu thuyết tập trung vào nhiều nhân vật, không chỉ xoay quanh một nhân vật chính duy nhất).

Lúc đó cô còn phàn nàn rằng nữ phụ trùng tên trùng họ với cô trong sách đúng là một kẻ ngốc si tình.

Nguyên chủ là tiểu thư cành vàng lá ngọc của xưởng dệt lụa Tô Hà, vừa ngốc vừa khờ, bị tên bạn trai đểu cáng và anh trai nuôi cấu kết hãm hại khiến gia đình tan cửa nát nhà.

Sau đó bị bán cho quân Nhật, được đào tạo thành vũ nữ nổi tiếng khắp Thượng Hải tại vũ trường Bách Lạc Môn, trở thành gián điệp được cài cắm bên cạnh ngài Ninh, một nhân vật lừng lẫy ở Thượng Hải.

Kết cục bị ngài Ninh phát hiện thân phận, bị băm thành thịt nát cho chó ăn, thật là vô cùng thảm khốc.

Tầm nhìn dần dần tập trung, Đường Bảo Châu nhìn người con gái đang nói chuyện.

Một chiếc áo khoác màu lam nước viền vàng, tóc tết hai bím, trên bím tóc dùng những bông hoa cài buộc lại, đôi mắt to long lanh, đáng yêu lanh lợi, đây hẳn là Tần Nhược Dung, người bạn thanh mai trúc mã của nguyên chủ.

Cô nhìn quanh bốn phía, đây là nhà họ Đường ở Tô Hà. Trong sách, xưởng dệt lụa nhà họ Đường phá sản, nợ nần chồng chất, gia đình tan cửa nát nhà, nhà họ Đường bị thiêu rụi. May mà những chuyện này vẫn chưa xảy ra.

“Nhược Dung, bây giờ là năm nào?”

Tần Nhược Dung thấy cô tỉnh lại, còn chưa kịp vui mừng thì đã nghe thấy câu hỏi ngớ ngẩn của Đường Bảo Châu.

“Năm Dân Quốc thứ mười bảy, cậu làm sao vậy? Không phải là bị sốt đến hồ đồ rồi chứ?”

Đường Bảo Châu mím môi, đôi mắt hẹp dài khẽ nhắm lại.
0 Bình luận