Xuyên Thành Thanh Niên Trí Thức Về Quê, Tinh Tế Đại Lão Cạnh Tranh Phát Điên

Chương 28: Không thấy quan tài không đổ lệ 3

Số chữ: 502
“Không phải vậy, là có người, có người đã đẩy tôi xuống hố xí.” Nói đến đây, Thẩm Phượng Lan giơ cái bao tải trong tay lên, suy sụp nói: “Không biết là tên khốn nào, lại dám chơi xấu sau lưng tôi, làm ra chuyện tồi tệ như vậy.”

“Quá đáng, thật sự quá đáng! Tôi phải đi tìm bí thư để ông ấy đòi lại công bằng cho tôi.” Vừa nói, cô ta vừa khóc nức nở.

Ba người Quý Tri Vi ung dung tự tại. Dù sao thì khi họ ra tay, đã quan sát xung quanh, không có ai nhìn thấy. Nếu nói bằng chứng duy nhất còn sót lại thì chỉ có cái bao tải này.

Còn cái bao tải này, nông trường đâu đâu cũng có, thì có thể chứng minh được gì?

Mã Xuân Hồng thấy Thẩm Phượng Lan mất lý trí, vừa nói vừa định mang cả đống phân và nước tiểu đó đi tìm bí thư, vội vàng tiến lên khuyên nhủ: “Phượng Lan, hay là cô đi tắm rửa trước đi. Cô đến tìm bí thư như vậy, thật là bất lịch sự.”



“Không, tôi cứ phải đến tìm ông ấy như vậy, để ông ấy xem tôi bị bắt nạt thành cái dạng gì rồi.”

Vừa nói, cô ta vừa xông ra ngoài, không ai cản nổi. Thực tế thì cũng không ai dám cản, lỡ phân và nước tiểu văng vào người mình thì thật kinh tởm.

“Được rồi, bây giờ chúng ta tiếp tục chủ đề vừa rồi.”

Đúng lúc Mã Xuân Hồng đang hoang mang, Tô Lạc Lạc lại không định bỏ qua cho cô ta, nhắc lại chuyện cũ.

Mã Xuân Hồng nghe vậy, trong lòng giật thót, thầm hối hận tại sao lại quên mất chuyện này. Đáng lẽ cô ta nên đuổi theo Thẩm Phượng Lan mới phải. Nhưng bây giờ, đã quá muộn rồi.



Cô ta hít sâu một hơi, lớn tiếng nói: “Tô Lạc Lạc, chẳng phải chỉ ăn một quả cà chua của cô thôi sao? Vì một quả cà chua nhỏ mà làm ầm ĩ, còn coi tôi là kẻ trộm. Cô nói xem, sao cô lại nhỏ mọn như vậy?!”

“Không chịu nhận lỗi phải không?” Quý Tri Vi nhìn Mã Xuân Hồng cứ lấp liếm quanh co, giọng nói lạnh lùng.

Ánh mắt sắc bén của cô hướng về phía Mã Xuân Hồng khiến cô ta bất giác rùng mình, giọng nói cũng yếu đi, cố gắng biện minh: “Chỉ ăn có hai quả cà chua của cô, cần gì phải làm ầm ĩ lên thế?”

“Tốt lắm, chúng ta đi tìm bí thư phân xử.”

“Ấy, đừng, đừng mà. Chỉ vì chuyện nhỏ này mà phải tìm bí thư sao?” Mã Xuân Hồng vừa nghe đến chuyện tìm bí thư thì hoảng hốt, vội vàng dùng tài ăn nói của mình: “Chẳng lẽ bí thư không cần nghỉ ngơi, suốt ngày phải giải quyết mấy chuyện cỏn con này của các người sao?” Đến nước này vẫn không có chút hối cải.
5 Bình luận