Vạn Cổ Thần Đế

Chương 17: Chân tướng ba năm trước (2)

Số chữ: 1121
Đối với người “tài đại khí thô” như Trương Nhược Trần bây giờ thì chỉ cần có thể nhanh chóng tăng cao tu vi, bao nhiêu tiền cũng đáng giá. Vì vậy hắn đã dùng năm Linh Tinh để mua năm phần Luyện Thể tán, mười Linh Tinh để mua mười viên Tụ Khí đan.

Cuối cùng, hắn tiêu thêm hai trăm lượng bạc để mua Đoạn Tục cao cho Vân Nhi, ngoại trừ số tiền gửi trong tiền trang thì trên người hắn chỉ còn năm Linh Tinh và hai nghìn năm trăm lượng bạc.

Trương Nhược Trần bỏ toàn bộ đan dược vừa mua vào Thời Không Tinh Thạch, sau đó mới trở về vương cung.

- Vân Nhi tỷ tỷ, đây là Đoạn Tục cao ta mua cho ngươi, nhất định có thể giúp cánh tay ngươi mau lành.

Trương Nhược Trần lấy một hộp gỗ tinh xảo ra đưa cho Vân Nhi.

Vân Nhi kinh ngạc, chậm rãi nhận lấy hộp gỗ, sau đó mở ra.

Vừa mở ra, mùi thuốc dịu nhẹ lập tức tản ra ngoài.

Trong lòng Vân Nhi vô cùng cảm kích, nhưng vẫn tỉnh táo hỏi:

- Cửu vương điện hạ, người... người lấy đâu ra bạc để mua Đoạn Tục cao?

Nàng biết, Đoạn Tục cao rẻ nhất cũng phải hai trăm lượng bạc, đắt hơn thì có lẽ phải năm trăm lượng.

Trương Nhược Trần cười nói:

- Vân Nhi tỷ, ta có một bí mật, tạm thời chưa nói cho ngươi biết được, hi vọng ngươi có thể giữ bí mật giúp ta.

Vân Nhi nhìn chằm chằm Trương Nhược Trần, khẽ gật đầu, sau đó thấp giọng hỏi:

- Ta có thể nói cho Lâm phi nương nương được không?

- Tạm thời đừng nói.



Trương Nhược Trần đáp.

- Được rồi! Ta đồng ý với người.

Vân Nhi nắm chặt hộp gỗ trong tay, vô cùng vui vẻ. Cửu vương điện hạ có thể tốn mấy trăm lượng bạc để mua Đoạn Tục cao cho nàng chữa thương thì nhất định là có cơ duyên đặc biệt.

Không chừng sau này Cửu vương điện hạ có thể trở thành cường giả võ đạo nữa!

Trương Nhược Trần hỏi:

- Có một việc ta vẫn luôn không hiểu, hi vọng Vân Nhi tỷ tỷ có thể nói cho ta biết chân tướng. Vì sao mẫu thân là muội muội ruột thịt của gia chủ Lâm gia mà lại cùng Lâm gia đoạn tuyệt quan hệ? Ba năm trước đây đã xảy ra chuyện gì?

Vân Nhi khẽ than một tiếng:

- Bởi vì Cửu vương điện hạ luôn yếu ớt nhiều bệnh, không chịu nổi kích thích cho nên Lâm phi nương nương mới giấu người. Hiện giờ Cửu vương điện hạ đã mở được Thần Võ ấn ký, không còn yếu ớt như trước, ta cũng có thể nói cho người biết mọi chuyện...

- Hẳn là người còn nhớ rõ đệ nhất thiên tài Lâm gia, Lâm Thần Dụ. Hắn là biểu ca của người, cũng là con trai trưởng của gia chủ Lâm gia, chưa tới mười bảy tuổi đã tu luyện tới Hoàng Cực cảnh đại viên mãn...

- Nhưng ba năm trước, Lâm Thần Dụ đắc tội một vị thiên tài khác, bị vị thiên tài kia nhốt vào thiên lao, hơn nữa còn đánh gãy hai chân Lâm Thần Dụ.

- Sao lại như vậy?

Trương Nhược Trần nói:

- Lâm gia ở Vân Vũ quận quốc cũng là đại gia tộc, ai dám đem thiên tài đệ nhất Lâm gia nhốt vào thiên lao? Chẳng lẽ thiên tài đó Lâm gia cũng không đắc tội nổi?

Vân Nhi gật đầu:

- Đúng vậy, người Lâm Thần Dụ đắc tội chính là thiên chi kiêu tử của Vân Vũ quận quốc, Thất vương tử điện hạ. Cho dù là thiên tài cỡ nào thì đứng trước mặt Thất vương tử điện hạ cũng chỉ là một hạt bụi mà thôi.



- Thì ra thế!

Ánh mắt Trương Nhược Trần lóe sáng.

Vân Nhi tiếp tục nói:

- Sau khi Lâm Thần Dụ bị giam vào thiên lao, gia chủ Lâm gia đã chạy đến vương cung tìm Lâm phi nương nương, hắn hi vọng Lâm phi nương nương có thể ra mặt, cầu tình với quận vương. Chỉ cần Thất vương tử có thể tha cho Lâm Thần Dụ một mạng, Lâm gia chấp nhận trả bất cứ giá nào.

- Lâm phi nương nương lúc đó đã lập tức cầu kiến quận vương, nhưng lại bị vương hậu cản lại. Cũng bởi vì chuyện này nên Lâm phi nương nương và vương hậu mới phát sinh tranh chấp, vương hậu trong lúc nóng giận đã sai người đánh Lâm phi nương nương ba mươi trượng. Sau khi đánh xong, Lâm phi nương nương thương tích đầy người, suýt chút nữa thì bỏ mạng...

Rầm!

Trương Nhược Trần đánh một chưởng vào cây cột, cắn chặt răng nói:

- Vân Vũ quận vương không nói gì sao?

Vân Nhi nói:

- Thất vương tử chính là người có tư chất cao nhất trong chín vị vương tử của quận vương, là người quận vương cưng chiều nhất, ý của Thất vương tử không ai dám cãi lại. Sau khi Vân Vũ quận vương biết chuyện thì đã sai người đi điều tra, xác định được tất cả mọi chuyện đều do Lâm Thần Dụ làm sai, Thất vương tử suýt nữa đã bị Lâm Thần Dụ hại chết.

- Vì vậy, Vân Vũ quận vương nổi trận lôi đình. Ngài ấy cảm thấy Lâm Thần Dụ đã phạm phải sai lầm lớn, Lâm phi nương nương còn muốn xin tha cho hắn, đúng là không biết tốt xấu...

- Trước đây Vân Vũ quận vương rất yêu thương Lâm phi nương nương, nhưng sau khi xảy ra chuyện này thì đã lạnh nhạt với nương nương...

Vân Nhi tiếp tục nói:

- Lâm phi nương nương chịu oan ức, người của Lâm gia lại không chịu thông cảm. Bọn họ không dám đắc tội với vương hậu và Thất vương tử nên đã đổ hết mọi sai lầm lên đầu Lâm phi nương nương. Bọn họ cảm thấy bởi vì Lâm phi nương nương không chịu đi cầu xin quận vương nên mới khiến cho Lâm gia tổn thất một thiên tài tuyệt đỉnh. Từ đó về sau, Lâm gia và Lâm phi nương nương đã ân đoạn nghĩa tuyệt, không ai nhận Lâm phi nương nương là người Lâm gia nữa.

Trương Nhược Trần hít sâu một hơi, trong lòng có chút khó chịu, cảm thấy bất công thay cho Lâm phi, vì vậy hắn nắm chặt hai tay thành quyền, đánh vào trên cây cột, trầm giọng nói:

- Sức mạnh! Ở thế giới này, không có sức mạnh cường đại thì không có địa vị gì cả, không thể được đối xử công bằng!
22 Bình luận