Vạn Cổ Thần Đế

Chương 10: Long Tượng Bàn Nhược Chưởng (2)

Số chữ: 883
Chín ngày trong Thời Không Tinh Thạch, bên ngoài cũng chỉ hơn ba ngày mà thôi.

- Cũng không biết tu vi hiện giờ của ta đánh ra chiêu đầu tiên này sẽ có uy lực như thế nào?

Trương Nhược Trần đi ra khỏi Thời Không Tinh Thạch, bước vào hậu viện, vận chuyển chân khí trong cơ thể.

- Man Tượng Trì Địa.

Tốc độ của hắn tăng nhanh, một chưởng lưu loát đánh ra ngoài.

Một lực lượng mạnh mẽ từ hai chân hắn xông lên, vượt qua eo, sống lưng, tản ra hai vai, truyền xuống hai tay đánh ra ngoài.

Tuy chỉ là một chiêu thức nhưng lại điều động sức mạnh toàn thân, lực của chiêu thức đánh ra cũng khá kinh người.

Rầm!

Hai chưởng đánh vào một tảng đá lớn nặng ngàn cân, sau đó Trương Nhược Trần nhanh chóng lùi về sau.

Trương Nhược Trần nhìn tảng đá lớn kia, thấy bên trên có hai vết lõm mờ nhạt, độ sâu khoảng hai phân.

Uy lực của chưởng này khiến Trương Nhược Trần có chút hài lòng.

Tuy hiện tại chỉ sánh bằng võ kỹ Nhân cấp hạ phẩm, nhưng lại mạnh hơn võ kỹ Nhân cấp hạ phẩm khác, lực lượng cũng cường đại hơn.

- Võ kỹ phẩm cấp càng cao, tu luyện càng khó. Nếu hiện giờ ta tu luyện võ kỹ Linh cấp thì không thể tu luyện thành trong chín ngày được, ít nhất cũng mất nửa năm. Hơn nữa dựa vào lượng chân khí trong cơ thể, ta cũng không thể thi triển được võ kỹ Linh cấp.

Tu luyện võ kỹ và tu luyện công pháp nhất định phải sắp xếp thỏa đáng.



Nếu thiên về tu luyện võ kỹ mà xem nhẹ công pháp thì tu vi sẽ tăng chậm.

Nếu thiên về tu luyện công pháp, xem nhẹ võ kỹ thì khi giao thủ cùng người khác sẽ chịu thiệt thòi.

Cho dù nói như thế nào thì tu luyện thành công chưởng đầu tiên trong Long Tượng Bàn Nhược Chưởng cũng khiến Trương Nhược Trần khá hài lòng, cuối cùng hắn cũng có được năng lực tự vệ.

Chín ngày này, tu vi của Trương Nhược Trần cũng tiến bộ rất nhanh, chân khí trong Khí Trì đã đầy đủ, có thể bắt đầu khai thông kinh mạch thứ hai.

Nhưng muốn khai thông kinh mạch thì cần phải có Tẩy Tủy Dịch, vương hậu lại chỉ cho Trương Nhược Trần một phần Tẩy Tủy Dịch, hắn đã sử dụng hết rồi.

Làm sao mới có thể có nhiều Tẩy Tủy Dịch hơn nữa đây?

- Cửu vương tử, nương nương đang tìm người khắp nơi, người ở đây làm gì vậy?

Vân Nhi nhìn thấy Trương Nhược Trần đứng ở trong sân, lập tức đi tới.

Vân Nhi là thị nữ duy nhất bên cạnh Trương Nhược Trần và Lâm phi, khoảng mười bảy, mười tám tuổi, dung mạo xinh đẹp, ánh mắt sáng ngời, cằm nhỏ thanh tú.

Trương Nhược Trần đi đến đối diện Vân Nhi, ngăn chặn tầm mắt của nàng, không muốn nàng nhìn thấy hai dấu tay trên tảng đá:

- Vân Nhi tỷ tỷ, thương thế trên tay ngươi sao rồi?

Vân Nhi nhẹ nhàng lắc đầu nói:

- Tổn thương gân cốt, có lẽ phải hai ba tháng mới khỏi được.

Cánh tay nàng bị thương bởi vì mấy ngày trước bị Bát vương tử đánh một chưởng. Đối với tỳ nữ, đừng nói đánh gãy xương, cho dù đánh chết nàng thì Bát vương tử cũng không cần chịu trách nhiệm.

Ở thế giới cường giả vi tôn như vậy, kẻ yếu vốn dĩ không có địa vị gì.



Trương Nhược Trần hỏi:

- Vì sao không mua Đoạn Tục cao để gân cốt mau lành?

Vân Nhi chua xót cười một tiếng:

- Đoạn Tục cao kém nhất cũng có giá hai trăm lượng bạc, người hạ đẳng như chúng ta không có nhiều tiền như vậy. Cửu vương tử, người quan tâm đến nô tỳ như ta làm gì, mau đi gặp nương nương đi, hôm nay nương nương muốn xuất cung.

Trương Nhược Trần đi ở sau lưng Vân Nhi, hiếu kỳ hỏi:

- Xuất cung sao? Đi đâu vậy?

- Đi gặp Lâm Ninh San! Rất lâu không gặp nàng, có lẽ Cửu vương điện hạ sẽ rất vui vẻ.

Trên mặt Vân Nhi lộ ra nụ cười rực rỡ, nhìn chằm chằm Trương Nhược Trần.

Mỗi lần nói đến Lâm Ninh San, hắn lập tức đỏ mặt ngượng ngùng như đại cô nương.

- Lâm Ninh San là ai?

Trương Nhược Trần vừa định hỏi ra câu này thì lập tức nghẹn lại.

Trương Nhược Trần trước khi bệnh chết chắc chắn sẽ biết nữ tử tên Lâm Ninh San kia, hơn nữa nghe ngữ khí của Vân Nhi thì có lẽ quan hệ giữa bọn họ rất không bình thường.

Nếu Trương Nhược Trần hỏi ra câu đó thì nhất định sẽ lộ tẩy, trong lúc này giữ im lặng thì tốt hơn.

May là gần đây Trương Nhược Trần luôn ốm yếu nhiều bệnh, trừ Lâm phi ra thì hắn rất ít tiếp xúc với người khác, nếu không thì có lẽ hắn đã sớm bị người ta nghi ngờ rồi.

Vân Nhi thấy dáng vẻ bình tĩnh của Trương Nhược Trần, trong lòng hơi kinh ngạc, nhưng cũng không nghĩ ngợi nhiều, nhanh chóng đi về chỗ của Lâm phi.
22 Bình luận