Nhìn hai bóng người đang lảng vảng trước cửa, Lương Cừ nhíu mày.
Hai kẻ này là ai? Nửa đêm nửa hôm không ngủ, lảng vảng trước cửa nhà ta làm gì.
Ngoài cửa, một người trung niên và một gia đinh thân hình gầy gò đang đứng, người vừa hỏi chính là gã trung niên da hơi trắng kia, y phục sạch sẽ tươm tất, nhìn thế nào cũng không giống dân thường.
Nhìn người trung niên rõ ràng có lai lịch này, Lương Cừ nhanh chóng lục tìm trong ký ức.
Bên kia, Trịnh Hướng thấy Lương Cừ không nói gì, tưởng đối phương vẫn còn đang phân vân. Y phất tay, gia đinh bên cạnh lập tức giơ một bao tải lên, mở miệng bao ra.
Trịnh Hướng xắn tay áo, thò tay vào bao, dưới ánh trăng, Lương Cừ thấy người nọ lại vốc ra một nắm gạo trắng bóng!
Lương Cừ nuốt nước bọt, cơn đau dạ dày lúc mới đến quả thực đã để lại cho hắn chút ám ảnh tâm lý.
Trịnh Hướng nữa chậm rãi đổ gạo trong tay vào lại bao:
- Thế nào, chỉ cần ngươi nhận Triệu lão gia nhà ta làm nghĩa phụ, đấu gạo tinh này chính là của ngươi, hơn sau này cũng đều được ăn loại gạo tốt thế này!
Nghĩa phụ!?
Nghe thấy từ này, đầu óc Lương Cừ như được khai thông, nhưng không phải kiểu “Công nếu không chê, Bố nguyện bái làm nghĩa phụ”, mà là toàn bộ đầu đuôi câu chuyện.
Người đàn ông trung niên trước mặt chính là Trịnh Hướng, một trong các quản gia của phủ Triệu lão gia có Hàn Đàm trồng bảo thực ở trấn bên cạnh!
Mục đích của đối phương rất đơn giản, mua nô tài!
Đã đến tận cửa, nô tài bị mua kia là ai không cần nói cũng biết.
Còn vì sao mua nô tài lại nói là nhận nghĩa phụ, ấy là vì Hoàng đế khai quốc Đại Thuận quy định thường dân cấm nuôi tư nô, nên nhiều nhà giàu dùng hình thức nhận nghĩa tử để nuôi nô bộc, chỉ cần có người làm chứng là được, cũng tương tự như cách làm ở hậu thế.
Theo lý, nguyên thân sống chật vật như vậy, bán mình cũng coi như một lối thoát, lại còn có quản gia mang gạo tinh đến tận nơi, thực sự đã rất nể mặt.
Nhưng mấu chốt vấn đề ở chỗ, nhà ai tuyển nô tài mà lại để tâm như vậy?
Triệu lão gia kia, nghe đồn có sở thích nam sắc!
Lương Cừ vừa đến đã phát hiện, thiếu niên mà hắn nhập vào không chỉ trùng tên, mà tướng mạo cũng rất giống hắn, có thể xem là bản thể song song, dù quanh năm theo cha đi thuyền đánh cá, da dẻ có hơi đen sạm, nhưng ngũ quan cực tốt, dáng vẻ thanh tú, nếu chăm chút một chút, tuyệt đối không tệ.
Kết hợp hai điều này, cái gọi là “nghe đồn”, tám chín phần là thật.
Nghĩ đến đây, Lương Cừ rùng mình, toàn thân dâng lên cảm giác ghê tởm.
- Ngươi nghĩ thế nào rồi?
Trịnh Hướng hỏi lại lần nữa.
Lần trước đến nhà, bị thoái thác là cần suy nghĩ, nhưng bây giờ, y hoàn toàn chắc chắn đối phương không thể từ chối điều kiện của mình, nếu không sợ là mấy ngày nữa sẽ chết đói ở nhà!
Trịnh Hướng thậm chí còn gọi cả người của nha phủ tới, cũng là để làm người bảo đảm, tránh cho Lương Cừ vừa bán mình xong, quay đầu lại đổi ý đến quan phủ tố cáo, nói Triệu gia ép dân lành làm nô.
Không phải Triệu gia sợ bị kiện cáo, nhưng ai lại thích rước phiền phức? Chùi mông còn tốn mấy tờ giấy nữa là.
Gia đinh bên cạnh cũng phụ họa:
- Đúng vậy đúng vậy, tiểu lang quân, được đến Triệu phủ là phúc khí mấy đời người thường chúng ta tu không được đó, cần gì phải dãi gió dầm mưa như bây giờ, một năm còn chẳng được ăn mấy bữa no?
“Bà nội ngươi chứ, phúc khí này ai muốn hưởng thì hưởng, coi chừng đi cầu không chùi sạch đít.”
Lương Cừ thầm mắng một câu, nhưng mặt ngoài vẫn bình tĩnh từ chối, Triệu gia thế lực lớn, thực sự không phải là kẻ hắn có thể đắc tội lúc này:
- Thật xin lỗi, Trịnh quản gia, tiểu nhân mệnh bạc, không hưởng nổi phúc khí ngút trời đó, làm ngài mất công đến đây một chuyến, hay là ngài mang con Hoàng Ngư này về, xem như chút lễ mọn tạ lỗi của ta.
Gia đinh của nha phủ trợn mắt há mồm.
Trịnh Hướng biến sắc, hoàn toàn không ngờ Lương Cừ lại từ chối. Y ép sát tới, bức Lương Cừ lùi lại hai bước, nhưng khoảng cách vẫn rút ngắn không ít, khiến y lập tức nhận ra điều khác thường.
Khí sắc của Lương Cừ sao lại tốt thế này? Hoàn toàn không giống người đã nhịn đói mấy ngày! Con Hoàng Ngư này từ đâu ra, là hắn bắt được sao?
Trịnh Hướng trăm mối suy tư, không hiểu vì sao một thiếu niên không nơi nương tựa lại có thể chuyển vận chỉ trong vài ngày ngắn ngủi?
Lương Cừ giật mình, đang định nói gì đó để cứu cái mạng nhỏ của mình thì Trịnh Hướng ngược lại đã bình tĩnh trước:
- Không sao, vốn là chuyện mua bán đôi bên cùng thuận, tạ lỗi thì không cần, bắt được Hoàng Ngư vốn không dễ, tiểu lang quân cứ giữ lấy đi. Trời đã tối, ta không ở lại lâu, cáo từ!
Nói xong, Trịnh Hướng đã dẫn gia đinh của nha phủ rời đi, chỉ còn lại Lương Cừ xách con Hoàng Ngư đứng trước cửa.
Rốt cuộc mình có đắc tội với y không đây?
Sắc mặt Lương Cừ âm tình bất định, theo lý thì đồng ý hay không là tự do của hắn, nhưng kẻ yếu từ chối kẻ mạnh, bản thân điều đó đã là một sai lầm.
Quan trọng nhất là, toàn bộ sự việc lộ ra nhiều điểm không hợp lý, nghi vấn trùng trùng.
Hai kẻ này là ai? Nửa đêm nửa hôm không ngủ, lảng vảng trước cửa nhà ta làm gì.
Ngoài cửa, một người trung niên và một gia đinh thân hình gầy gò đang đứng, người vừa hỏi chính là gã trung niên da hơi trắng kia, y phục sạch sẽ tươm tất, nhìn thế nào cũng không giống dân thường.
Nhìn người trung niên rõ ràng có lai lịch này, Lương Cừ nhanh chóng lục tìm trong ký ức.
Bên kia, Trịnh Hướng thấy Lương Cừ không nói gì, tưởng đối phương vẫn còn đang phân vân. Y phất tay, gia đinh bên cạnh lập tức giơ một bao tải lên, mở miệng bao ra.
Trịnh Hướng xắn tay áo, thò tay vào bao, dưới ánh trăng, Lương Cừ thấy người nọ lại vốc ra một nắm gạo trắng bóng!
Lương Cừ nuốt nước bọt, cơn đau dạ dày lúc mới đến quả thực đã để lại cho hắn chút ám ảnh tâm lý.
Trịnh Hướng nữa chậm rãi đổ gạo trong tay vào lại bao:
- Thế nào, chỉ cần ngươi nhận Triệu lão gia nhà ta làm nghĩa phụ, đấu gạo tinh này chính là của ngươi, hơn sau này cũng đều được ăn loại gạo tốt thế này!
Nghĩa phụ!?
Nghe thấy từ này, đầu óc Lương Cừ như được khai thông, nhưng không phải kiểu “Công nếu không chê, Bố nguyện bái làm nghĩa phụ”, mà là toàn bộ đầu đuôi câu chuyện.
Người đàn ông trung niên trước mặt chính là Trịnh Hướng, một trong các quản gia của phủ Triệu lão gia có Hàn Đàm trồng bảo thực ở trấn bên cạnh!
Mục đích của đối phương rất đơn giản, mua nô tài!
Đã đến tận cửa, nô tài bị mua kia là ai không cần nói cũng biết.
Còn vì sao mua nô tài lại nói là nhận nghĩa phụ, ấy là vì Hoàng đế khai quốc Đại Thuận quy định thường dân cấm nuôi tư nô, nên nhiều nhà giàu dùng hình thức nhận nghĩa tử để nuôi nô bộc, chỉ cần có người làm chứng là được, cũng tương tự như cách làm ở hậu thế.
Theo lý, nguyên thân sống chật vật như vậy, bán mình cũng coi như một lối thoát, lại còn có quản gia mang gạo tinh đến tận nơi, thực sự đã rất nể mặt.
Nhưng mấu chốt vấn đề ở chỗ, nhà ai tuyển nô tài mà lại để tâm như vậy?
Triệu lão gia kia, nghe đồn có sở thích nam sắc!
Lương Cừ vừa đến đã phát hiện, thiếu niên mà hắn nhập vào không chỉ trùng tên, mà tướng mạo cũng rất giống hắn, có thể xem là bản thể song song, dù quanh năm theo cha đi thuyền đánh cá, da dẻ có hơi đen sạm, nhưng ngũ quan cực tốt, dáng vẻ thanh tú, nếu chăm chút một chút, tuyệt đối không tệ.
Kết hợp hai điều này, cái gọi là “nghe đồn”, tám chín phần là thật.
Nghĩ đến đây, Lương Cừ rùng mình, toàn thân dâng lên cảm giác ghê tởm.
- Ngươi nghĩ thế nào rồi?
Trịnh Hướng hỏi lại lần nữa.
Lần trước đến nhà, bị thoái thác là cần suy nghĩ, nhưng bây giờ, y hoàn toàn chắc chắn đối phương không thể từ chối điều kiện của mình, nếu không sợ là mấy ngày nữa sẽ chết đói ở nhà!
Trịnh Hướng thậm chí còn gọi cả người của nha phủ tới, cũng là để làm người bảo đảm, tránh cho Lương Cừ vừa bán mình xong, quay đầu lại đổi ý đến quan phủ tố cáo, nói Triệu gia ép dân lành làm nô.
Không phải Triệu gia sợ bị kiện cáo, nhưng ai lại thích rước phiền phức? Chùi mông còn tốn mấy tờ giấy nữa là.
Gia đinh bên cạnh cũng phụ họa:
- Đúng vậy đúng vậy, tiểu lang quân, được đến Triệu phủ là phúc khí mấy đời người thường chúng ta tu không được đó, cần gì phải dãi gió dầm mưa như bây giờ, một năm còn chẳng được ăn mấy bữa no?
“Bà nội ngươi chứ, phúc khí này ai muốn hưởng thì hưởng, coi chừng đi cầu không chùi sạch đít.”
Lương Cừ thầm mắng một câu, nhưng mặt ngoài vẫn bình tĩnh từ chối, Triệu gia thế lực lớn, thực sự không phải là kẻ hắn có thể đắc tội lúc này:
- Thật xin lỗi, Trịnh quản gia, tiểu nhân mệnh bạc, không hưởng nổi phúc khí ngút trời đó, làm ngài mất công đến đây một chuyến, hay là ngài mang con Hoàng Ngư này về, xem như chút lễ mọn tạ lỗi của ta.
Gia đinh của nha phủ trợn mắt há mồm.
Trịnh Hướng biến sắc, hoàn toàn không ngờ Lương Cừ lại từ chối. Y ép sát tới, bức Lương Cừ lùi lại hai bước, nhưng khoảng cách vẫn rút ngắn không ít, khiến y lập tức nhận ra điều khác thường.
Khí sắc của Lương Cừ sao lại tốt thế này? Hoàn toàn không giống người đã nhịn đói mấy ngày! Con Hoàng Ngư này từ đâu ra, là hắn bắt được sao?
Trịnh Hướng trăm mối suy tư, không hiểu vì sao một thiếu niên không nơi nương tựa lại có thể chuyển vận chỉ trong vài ngày ngắn ngủi?
Lương Cừ giật mình, đang định nói gì đó để cứu cái mạng nhỏ của mình thì Trịnh Hướng ngược lại đã bình tĩnh trước:
- Không sao, vốn là chuyện mua bán đôi bên cùng thuận, tạ lỗi thì không cần, bắt được Hoàng Ngư vốn không dễ, tiểu lang quân cứ giữ lấy đi. Trời đã tối, ta không ở lại lâu, cáo từ!
Nói xong, Trịnh Hướng đã dẫn gia đinh của nha phủ rời đi, chỉ còn lại Lương Cừ xách con Hoàng Ngư đứng trước cửa.
Rốt cuộc mình có đắc tội với y không đây?
Sắc mặt Lương Cừ âm tình bất định, theo lý thì đồng ý hay không là tự do của hắn, nhưng kẻ yếu từ chối kẻ mạnh, bản thân điều đó đã là một sai lầm.
Quan trọng nhất là, toàn bộ sự việc lộ ra nhiều điểm không hợp lý, nghi vấn trùng trùng.