Từ Thủy Hầu Tử Bắt Đầu Thành Thần

Chương 6: Thu phục Trư Bà Long (2)

Số chữ: 1042
Lương Cừ cẩn thận cảm nhận, phát hiện trong bùn quả nhiên có dấu vết bị đào bới, lộ ra mấy đoạn ngó sen bị gặm dở.

Phiền phức rồi.

Muốn lấy ngó sen đi, con Trư Bà Long chắn ngang đây tuyệt đối không đồng ý, đối phương rõ ràng đã làm ổ ở đây.

Có lẽ cũng không phải không thể thử?

Lương Cừ suy tư một phen, cảm thấy cũng không phải là không thể làm được.

Cũng không phải bị lòng tham che mắt, kiếp trước hắn thích xem một chủ bá tên Tất Phương sinh tồn nơi hoang dã, có hiểu biết nhất định với rất nhiều sinh vật, biết cá sấu có một điểm yếu chí mạng, đó chính là lực cắn của chúng cực mạnh, nhưng lực há miệng lại cực yếu.

Người lớn một tay nắm chặt mõm cá sấu, nó không cách nào há mồm, một thân chiến lực cuồng bạo đã phế đi quá nửa.

Chỉ có điều giới sinh vật chỉ có nhân loại mới có thể nắm bắt vật thể một cách chuẩn xác, ngay cả khỉ vượn cũng vì ngón cái ngắn nên không thể nắm chuẩn xác, nên cá sấu mới tỏ ra vô địch trong tự nhiên.

Con cá sấu “nhỏ” trước mắt, với năng lực khống chế nước của Lương Cừ cũng đủ để áp chế, lại thêm ưu thế thể trọng, tuyệt kỹ tử vong xoay tròn cũng không dùng được.

Bây giờ là cuối tháng mười, dưới nước khá lạnh, đối với động vật biến nhiệt thì hành động sẽ chậm hơn mùa hè rất nhiều, nói không chừng con cá sấu này chính vì quá chậm chạp, mới không phát hiện có sinh vật tới gần.

Thiên thời địa lợi nhân hòa đều ở đây, mà còn không hành động thì thật không nên.

- Giá mà có thể khống chế nó. Một con thú lớn thế này, bình thường còn có thể giúp mình bắt cá, ngồi không hưởng lợi, cứ phải xuống nước bắt cá phiền phức quá, cũng đâu thật sự muốn làm ngư dân.

Con người luôn được voi đòi tiên, Lương Cừ cảm thấy có thể khống chế được Trư Bà Long, trong đầu lại hiện lên một ý nghĩ càng táo bạo hơn.



Dường như để đáp lại suy nghĩ của hắn, Trạch Đỉnh trong đầu Lương Cừ rung lên, một phù văn kỳ quái đột nhiên sáng lên trên thân đỉnh, hình dạng phù văn giống chữ Thủy trong giáp cốt văn.

Thêm nhiều thông tin tràn vào.

Huyết Phù... Thống ngự Thủy tộc... Dùng máu tươi vẽ Thủy Tự Phù lên người Thủy tộc, có xác suất trở thành Thống Ngự Chi Chủ?

Lợi hại, Trạch Đỉnh còn có năng lực này?

Tiếp nhận xong thông tin, hai mắt Lương Cừ sáng ngời, nghĩ thầm lai lịch của Trạch Đỉnh quả thực phi phàm, nếu lộ ra ngoài, không chừng sẽ bị người ta tranh đoạt đến vỡ đầu!

Lần này hắn càng không thể buông tha Trư Bà Long, sự trợ giúp của một thủ hạ là rất lớn, hơn nữa cá sấu có tứ chi, linh hoạt hơn nhiều so với việc thu phục các loài cá khác.

Đã quyết định, Lương Cừ tìm thấy một hòn đá có góc cạnh dưới đáy sông, to khoảng đầu người, sau đó thử mang nó đến gần con Trư Bà Long trong bùn, xác định vị trí mõm của nó rồi dùng sức nện mạnh xuống.

Nước sông bị khống chế rẽ ra, trợ lực đẩy, giảm sức cản, hòn đá phá tan dòng nước xiết, nện trúng con Trư Bà Long đang nghỉ ngơi.

Thời tiết lạnh dần, máu cá sấu lưu thông trì trệ chậm chạp, vốn đã chậm chạp, huống hồ còn bị đánh lén, cá sấu cứng đờ người trong thoáng chốc, rồi cảm nhận được cơn đau như trời giáng.

Cơ hội!

Lương Cừ nhào tới, hắn lao tới phía sau lưng Trư Bà Long, ấn chặt hòn đá từ góc chết tầm nhìn, cánh tay phải nổi gân xanh, tay trái quẹt ngón tay lên cạnh đá sắc, vài vệt máu loang ra trong nước.

Trong nước thoang thoảng mùi tanh, hung tính của Trư Bà Long nổi lên, ra sức ưỡn thẳng người giãy giụa, cố há miệng cắn xé, nhưng chưa kịp há ra, lại có một dòng nước siết chặt hàm trên hàm dưới của nó.

Bị đá đè lại bị dòng nước khống chế, Trư Bà Long căn bản không thể há miệng, chỉ có thể quẫy thân mình điên cuồng giãy giụa, cái đuôi cứng như sắt thép liều mạng quật vào đá.



Toàn thân Lương Cừ căng cứng, như một cây cung kéo căng hết cỡ, toàn bộ cơ bắp xoắn chặt lại, mạch máu phồng lên, gắt gao đè chặt Trư Bà Long.

Mồ hôi lạnh bị dòng nước cuốn đi, liên tục hai lần điều khiển dòng nước mạnh hai mươi cân, Lương Cừ tiêu hao thể lực cực lớn, nhưng hắn không dám nghỉ ngơi, ba ngón tay đang chảy máu, nhanh chóng vẽ lên lưng Trư Bà Long.

Từng sợi máu tươi dưới tác dụng của một lực lượng kỳ lạ ngưng tụ mà không tan, thuận theo đường vân ngón tay ấn lên lớp vảy!

Huyết quang nở rộ trong bóng đêm, con ngươi Trư Bà Long trong phút chốc giãn ra, một luồng sức mạnh tinh thần hoang dã đánh thẳng vào đầu Lương Cừ.

Nếu như nói khống chế dòng nước là hao tổn thể lực, vậy lúc này khống chế Trư Bà Long, chính là hao tổn tinh thần, tựa như thức trắng mấy đêm liền, lại bị ép làm mấy bài toán khó, đầu Lương Cừ đau như búa bổ, suýt nữa ngất đi.

May mà súc sinh cuối cùng vẫn là súc sinh, sao địch lại được con người vốn mạnh về trí lực?

Chỉ trong vài nhịp thở, một liên kết tinh thần kỳ diệu đã xuất hiện trong đầu hắn.

Ánh mắt đờ đẫn của Trư Bà Long lại trở nên linh hoạt, nhưng không còn hung ác nữa, mà lộ ra vài phần linh động.

Trạch Đỉnh lại tỏa ra ánh sáng.

[Đã thống ngự thủy thú Thái Hoa Ngạc, có thể tiến hóa.]

Lương Cừ mừng rỡ... thành công!

Trư Bà Long?

Thu về làm chó!
5 Bình luận