Từ Thủy Hầu Tử Bắt Đầu Thành Thần

Chương 15: Bảo Ngư! (1)

Số chữ: 1035
Ba sọt cá đầy ắp được chuyển từ thuyền xuống, thu hút ánh mắt của đám ngư phủ, nhất là khi con cá Ban Đầu bắt mắt xuất hiện, càng gây ra tiếng bàn tán trong đám đông.

- Thuyền nhà ai đây? Gặp trúng đàn cá rồi à? Vận may tốt quá, chà, còn có cả một con Ban Đầu Ngư!

- Không biết, nhìn quen mắt thật, cao thủ có tên tuổi trên bến chỉ có mấy người đó, thuyền này trông không giống?

- Đây không phải thuyền tam bản nhỏ nhà A Thủy sao? Bị cái tên côn đồ kia ép đổi đó.

- A Thủy là ai?

- Ngươi quên rồi à, thằng nhóc nhà Lương Đại Giang, cái đứa trông khá tuấn tú ấy.

- Nó còn sống à? Chẳng phải thành cô nhi rồi sao, lần trước ta thấy nó đi vay lương thực, còn bị người ta đuổi ra.

- Suỵt, nó sống tốt lắm, nói bậy bạ gì đó?

Nghe vậy, các ngư dân có mặt đều hơi kinh ngạc, rõ ràng không ngờ một cô nhi lại có thể tự mình sống sót, thật là hiếm thấy.

- Phì phì phì, cũng là đứa nhỏ số khổ, xem ra cũng tự nuôi sống được mình, không dễ dàng gì.

- Bến tàu chúng ta, e là sắp có thêm một tay cừ khôi! Tiếc thật, sao không phải thằng nhóc nhà ta, chả có chút tiền đồ nào.

Các ngư dân cảm khái một hồi, vừa hâm mộ vừa bàn tán vài câu, thấy sọt cá được chuyển vào vựa cá, cũng lần lượt rời đi.

Cô nhi khó sống, tuy việc tự mình sống sót khá hiếm thấy, nhưng dù sao cũng không liên quan đến mình, chỉ hóng chuyện cho vui thôi, lẽ nào sau này còn có tiền đồ lớn lao gì sao?

Bên kia, Lâm Tùng Bảo cân cá xong, tính tiền:

- Cộng cả con Ban Đầu Ngư, tổng cộng là một trăm ba mươi hai văn, tính tròn cho ngươi một trăm ba lăm nhé?

- Cho ta một tiền bạc vụn cộng mười văn đi. (*một tiền là 1/10 lạng)



- Một tiền bạc vụn?

Lâm Tùng Bảo trầm ngâm.

Mấy năm gần đây vật giá ổn định, giá chính thức một lượng bạc đổi được khoảng nghìn tiền đồng, nhưng bạc giữ giá tốt, một nghìn tiền đồng chắc chắn không đổi được một lượng bạc, phải một nghìn mốt hoặc nghìn hai mới đủ.

Một trăm hai mươi lăm văn đổi một tiền bạc vụn, là hơi có lời.

Nghĩ vậy, Lâm Tùng Bảo đồng ý, thu lại xâu tiền đồng định đưa ra, đổi thành một hạt bạc vụn cộng thêm mười văn.

- Cầm lấy này.

- Ừm.

Ra khỏi vựa cá, Lương Cừ theo lệ cũ đến quán ăn nhỏ, vẫn gọi ba món quen thuộc, vừa ăn vừa suy nghĩ.

- Đã có hai lượng ba tiền, còn thiếu bốn lượng bảy tiền nữa là đủ đi võ quán, nếu mỗi ngày đều kiếm được trăm văn, thì chỉ cần hai tháng, nhưng thế quá gây chú ý, phải có quá trình tăng lên từ từ.

Có Phì Niêm Ngư trợ giúp, thu hoạch mỗi ngày của Lương Cừ đều cao hơn ngư phủ bình thường, nhưng mấy hôm trước còn chỉ được ba mươi văn mỗi ngày, đột nhiên tăng vọt thì quá kỳ lạ, cần chút thời gian thích ứng.

Còn về việc hôm nay đột nhiên bán được hơn trăm văn, ai mà chẳng có lúc gặp may mắn đụng phải đàn cá chứ?

Giống như việc bắt được Hoàng Ngư, một hai lần không sao, nhưng số lần nhiều lên thì cần một lý do hợp lý.

- Ngoài ra sắp đến cuối thu nộp thuế, tiền thuế cũng là một vấn đề, hai tháng hoàn toàn không đủ, nộp không đủ thuế sẽ bị bắt đi lao dịch, chết tiệt, cái xã hội phong kiến chó má này.

Lương Cừ đã có kế hoạch rõ ràng cho tương lai của mình, hắn nhất định phải học võ.

Không chỉ vì đến thế giới này một chuyến để xem nó rộng lớn thế nào, mà còn vì Triệu phủ đang treo lơ lửng trên đầu.

Lão già chết tiệt kia, cứ như thanh kiếm Damocles vậy.



Lương Cừ bực bội ăn nốt miếng cơm cuối cùng, trả tiền rồi về nhà, nằm vật ra giường.

- Nếu bắt được bảo ngư như Hổ Đầu Ban thì tốt biết mấy.

Hắn nghĩ đến bến tàu bên cạnh tháng trước có người bắt được một con Hổ Đầu Ban nặng năm cân, trên chợ bị một Võ Sư mua mất, bán được giá trên trời tới ba lượng rưỡi bạc.

Loài cá này có hiệu quả kỳ diệu trong việc rèn luyện thân thể, một con cá có thể giúp võ giả tiết kiệm hơn tháng khổ luyện, có lẽ còn quý hơn cả Bảo Thực Liên Ngẫu mà hắn phát hiện.

Đang lúc Lương Cừ nghĩ có nên để Lục Tu Niêm Ngư thử tìm xem không, bên ngoài bỗng vang lên tiếng ồn ào, nhưng nhanh chóng im bặt.

- Haiz, lại có người cãi nhau...

Chốn thôn quê là vậy, nhà nào hơi to tiếng một chút là hàng xóm láng giềng nghe rõ mồn một.

Lương Cừ thầm nghĩ sau này có tiền nhất định phải mua nhà lớn, mười gian vào mười gian ra, thêm mười nha hoàn xinh đẹp, toàn là eo thon chân dài, da trắng nõn nà, bưng trà dâng nước dịu dàng mời lão gia dùng trà, cũng hưởng thụ cuộc sống lão gia.

- Cốc, cốc cốc.

Tiếng gõ cửa cắt ngang ảo tưởng của hắn, Lương Cừ kinh ngạc đứng dậy, không lẽ lại là Trịnh Hướng?

- Ai đó?

- Ta.

Người đến trả lời cụt lủn, nhưng Lương Cừ vội đứng dậy mở cửa, hắn nhớ rất rõ giọng nói này, không thể quên.

Mở cửa, Lương Cừ chỉ thấy Trần Khánh Giang mặt sa sầm dúi một túi vải nhỏ vào tay mình, rồi quay người bỏ đi, không nói lời nào.

- Trần thúc! Này?

Lương Cừ không đuổi kịp, bóng lưng kia đã về đến nhà, hắn đành mở túi vải ra, bên trong lại là gạo, trọng lượng không ít, chừng năm sáu cân.

Trong nháy mắt hắn đã hiểu ra.
5 Bình luận