Lương Cừ nghiến răng nghiến lợi.
Trịnh Hướng, Trương ác bá, không một ai là người tốt!
Tối hôm qua Trịnh Hướng đi dứt khoát như vậy, con Hoàng Ngư cũng không lấy, hắn đã thực sự tin rằng đối phương chỉ đơn thuần muốn mua bán, dù là liên quan đến tự do cá nhân, nhưng Đại Thuận cũng không phải xã hội hài hòa người người bình đẳng, kết quả cọng rơm cuối cùng lại chính là do tên nô tài chó chết kia đặt lên.
- Thủy ca, Thủy đại ca, những gì cần nói ta đều nói cả rồi, tiền bạc còn thiếu sau này ta nhất định trả, ngài đại nhân đại lượng, cứ coi ta như cái rắm mà thả đi.
Trương Thiết Ngưu bị hành hạ đến hấp hối khó khăn lắm mới gom đủ sức lực, nói ra một câu liền mạch, thấy Lương Cừ nhìn qua, vội vàng ngửa đầu cố nặn ra nụ cười.
Lương Cừ lộ vẻ do dự, bộ dạng không đành lòng.
Trương Thiết Ngưu mừng thầm, vừa định nói thêm vài lời, van xin thêm, lại phát hiện bóng người bên cạnh đột nhiên biến mất không thấy gì nữa, trên đầu mình lại xuất hiện một bóng đen.
Hắn mờ mịt ngẩng đầu lên, đột nhiên cất tiếng kêu sợ hãi, hắn nhìn thấy một khuôn mặt lộn ngược đột ngột ghé sát lại, đôi con ngươi đen nhánh kia nhìn thẳng vào hắn, tóc tai bù xù, khuôn mặt đó nhếch miệng cười không thành tiếng, hai hàng răng trắng lạnh lẽo áp sát vào mặt hắn!
- Thủy ca, Thủy ca! Làm gì vậy? Đừng dọa ta!
Trái tim Trương Thiết Ngưu ngừng đập, hắn hoảng sợ lùi về phía sau, một cước giẫm vào trong nước.
Lương Cừ nhìn chằm chằm Trương ác bá, thu lại nụ cười:
- Ngươi vừa nhìn thấy ta khống thủy rồi chứ?
- Khống thủy, khống thủy gì, ta không biết, ta không thấy gì hết!
- Thấy hay không, cũng không sao cả.
Lương Cừ đứng lên, ánh chiều tà chiếu nghiêng, chiếu xuống bóng mờ thật dài trên thuyền tam bản.
Gió sông thổi qua, cỏ lau đung đưa, hoa lau bay lả tả.
Trương Thiết Ngưu thấy gương mặt đáng sợ kia rời đi, trái tim đang căng như dây đàn hơi thả lỏng, nhưng theo thời gian trôi qua, bóng đen bao phủ khiến hắn càng thêm bất an, hắn dùng sức ngửa đầu, chỉ có thể nhìn thấy bóng người đen kịt được viền bởi ánh vàng.
Hắn lại dịch xuống dưới, để có thể ngẩng đầu cao hơn, trong thoáng chốc, lại nhìn thấy một khuôn mặt chế nhạo, và hòn đá đang giơ cao phía trên!
Đồng tử Trương Thiết Ngưu co mạnh lại, cổ họng run lên, nhưng còn chưa đợi tiếng hét bật ra.
Bốp!
Bốp! Bốp! Bốp!
Rầm!
Trong bãi lau sậy bắn lên vô số bọt nước, trong bọt màu trắng xen lẫn một tia đỏ sậm.
Dưới đáy thuyền một bóng đen lượn lờ, Trư Bà Long lắc mình vẫy đuôi, kéo cái xác bơi vào chỗ nước sâu.
Lương Cừ xử lý xong mọi việc ngã phịch xuống ván thuyền, trái tim đập kịch liệt, nước bọt đặc quánh, hắn giơ tay lên, nhìn thấy tay mình run rẩy.
Lần đầu tiên trong đời, loạt động tác giết người trong tay hắn như nước chảy mây trôi.
Sợ Trương ác bá giãy dụa quá kịch liệt, mình không khống chế được, Lương Cừ thậm chí không dám dìm chết đối phương, chỉ có thể dùng đá đập vào đầu.
- Trương Thiết Ngưu khinh người quá đáng, nếu không thừa lúc hắn bị thương lấy mạng hắn, cho dù ta dựa vào bắt cá tích góp được tiền, đợi hắn lành vết thương vẫn sẽ tiếp tục nhắm vào ta, ọe.
Lương Cừ bò ra mép thuyền nôn khan, chỉ nôn ra chút nước chua trong dạ dày.
Dù là viện đủ lý do, hạ quyết tâm, nhưng khi thực sự ra tay, đầu óc vẫn trống rỗng, cứ liên tục nện vào hắn cho đến khi hoàn toàn không cử động nữa mới dừng lại.
Trong Giang Hoài Trạch Dã có vô số loài cá dữ ăn thịt, không bao lâu sau, dấu vết của Trương Thiết Ngưu sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.
Nôn khan xong, Lương Cừ ngồi trở lại trên thuyền.
Chuyện cho tới bây giờ, thuyền ô bồng giờ thành thuyền tam bản thì không nói làm gì, lại vô cớ bị Triệu phủ để mắt tới, không biết trong đó có Triệu lão gia tham dự hay không.
Toàn bộ sự việc nghe thì có vẻ chỉ là chủ ý của hai kẻ Trịnh Hướng và Trương Thiết Ngưu, nhưng tất cả đều là lời nói một phía, Trịnh Hướng là muốn lấy lòng Triệu lão gia, hay được Triệu lão gia chỉ thị mới hành động đều không biết, một quản gia như y cũng sẽ không nói rõ ngọn ngành cho một tên vô lại như Trương ác bá.
Trường hợp trước thì còn đỡ, trường hợp sau thì phiền phức rồi.
Triệu lão gia đã ngoài sáu mươi tuổi.
Thật ghê tởm, ghê tởm!
Kiếp trước kiếp này của Lương Cừ cộng lại vẫn còn là xử nam, còn lão già kia đã chơi chán những thứ bình thường, muốn thử chút trò biến thái rồi.
Duy nhất điều an ủi là hai lượng bạc vụn trong túi.
Triệu phủ không thể đắc tội, vậy cũng chỉ có thể mau chóng tích góp đủ bảy lượng bạc, đi võ quán Dương gia Bình Dương trấn tập võ, kiếm một thân phận tốt hơn.
Chỉ là chiếc thuyền tam bản này, làm sao để quang minh chính đại sử dụng đây?
Thời gian trôi nhanh.
Trên bến tàu bị sương mù bao phủ, bóng người lố nhố.
Nửa đêm, bầy cá ra ngoài hoạt động kiếm ăn là thời cơ tuyệt hảo để đánh bắt, ngư dân có kinh nghiệm đều sẽ nhân cơ hội này mà tháo dây neo, rời bến.
Trong Trạch Dã, lại có một thiếu niên chống sào, ngược dòng các thuyền khác trở lại bến đỗ.
Một hán tử đang cởi dây neo chuẩn bị rời bến, nhìn thấy người tới là ai:
- A Thủy? Nhà ngươi không phải một chiếc thuyền ô bồng sao, sao lại biến thành thuyền tam bản? Hơn nữa sao giờ này trở về?
Lương Cừ giương mắt nhìn lên, cười nói:
- Là Trần Nghĩa thúc à.
Trần thúc này không phải là Trần Khánh Giang lúc mới tới tặng bánh, Nghĩa Hưng Thị có rất nhiều nhà họ Trần, người trước mắt là một người khác, chỉ là quen biết.
Lương Cừ trông thấy xung quanh còn có vài tốp ngư dân, biết thời cơ đã đến, liền lộ ra vẻ sầu khổ, vẻ mặt bi thương, trông như sắp khóc:
- Nghĩa thúc ngươi cũng biết, tháng trước phụ thân ta...
Vài câu phẫn uất xen lẫn một hai tiếng than thở, Lương Cừ đứt quãng kể lại chuyện sau khi “phụ thân” qua đời, hắn bị Trương ác bá ức hiếp ra sao.
Chỉ có điều hắn sửa chữa một chút ở vài chỗ, ví dụ như Trương ác bá vốn là trực tiếp cướp thuyền ô bồng, biến thành Trương ác bá cưỡng ép dùng chiếc thuyền tam bản của đối phương để trao đổi.
Nghe xong câu chuyện, ngư dân ở đây đều không hoài nghi, thậm chí cảm thấy hợp tình hợp lý.
Cướp đoạt thuyền ngư dân, giống như giết cha giết mẹ, Trương ác bá không dám rêu rao, nên người biết chuyện không nhiều, mà những người biết cũng không rõ liệu có chuyện “trao đổi” thật hay không.
Trương ác bá bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ cứng, rất ít khi đi chọc vào các dòng họ lớn, lại càng không dám làm chuyện quá tuyệt tình. Cũng chỉ cô nhi như Lương Cừ, không nơi nương tựa đồng thời còn có một chiếc thuyền tốt, thấy tài nổi lòng tham, Trương Thiết Ngưu mới có thể không kiêng nể gì như thế.
- Trương ác bá này, thật sự là làm đủ trò xấu.
- Sớm nên trị cái tên mất hết lương tâm này rồi.
- Đúng vậy, mỗi ngày đến giỏ cá nhà ta lấy cá, thật muốn một mái chèo đập chết hắn!
Trong lúc nhất thời, trên bến tàu tràn đầy căm phẫn, nhưng mà cẩn thận nghe ngóng liền có thể phát hiện, đa số đều là chửi bới cùng bất bình, không có một người nào đưa ra ý kiến muốn đòi lại công bằng Lương Cừ, đi tìm Trương ác bá đòi lại thuyền ô bồng.
Trương ác bá thân cao to, lại là một tên côn đồ, chân trần không sợ mang giày, ai cũng có gia đình già trẻ, không muốn vì một cô nhi mà rước lấy phiền phức.
Lương Cừ thở dài, nhấc tấm ván gỗ lên, lộ ra hơn mười con cá:
- Không có ngư cụ tốt, hôm nay bắt cá một ngày, thực sự quá mệt mỏi rồi, vừa mới bắt được chút cá, liền phải trở về đi ngủ.
Mọi người liếc mắt nhìn, đều là cá trắm cỏ, cá mè trắng, ước chừng hai ba mươi văn tiền, nhao nhao gật đầu, sau đó không hàn huyên nữa, cùng nhau rời bến.
Trái tim treo lơ lửng của Lương Cừ buông xuống.
Cố gắng tách mình hoàn toàn khỏi Trương ác bá sẽ chỉ khiến người ta nghi ngờ.
Nếu có người xâu chuỗi lại toàn bộ sự việc, tất nhiên cũng có thể phát hiện ra điểm đáng ngờ, tỷ như nếu đổi thuyền, vì sao Trương Thiết Ngưu lại lựa chọn bán thuyền ô bồng?
Dù có là kẻ vô lại cũng không đến mức không chừa cho mình đường lui chứ?
Tuy có thể giải thích được, nhưng logic vẫn có phần yếu ớt.
Nhưng con người cũng thường tự đề cao bản thân quá mức, nghĩ rằng người khác quan tâm đến mình nhiều lắm.
Thế giới không xoay quanh ai cả, đối với những chuyện không liên quan đến mình, những chuyện vụn vặt, trí nhớ của người ngoài cuộc trên thực tế rất mơ hồ, chỉ cần hơi dẫn dắt là có thể lái sang một hướng hoàn toàn khác.
Không ai sẽ nghĩ đến một thiếu niên lại có thể to gan lớn mật, đồng thời có năng lực đi phục kích giết chết một hán tử cường tráng.
Chỉ cần gieo xuống một hạt giống, miễn là không có sơ hở rõ ràng, hạt giống này nảy mầm sẽ phát triển thành một “sự thật đã được định sẵn”.
Trịnh Hướng, Trương ác bá, không một ai là người tốt!
Tối hôm qua Trịnh Hướng đi dứt khoát như vậy, con Hoàng Ngư cũng không lấy, hắn đã thực sự tin rằng đối phương chỉ đơn thuần muốn mua bán, dù là liên quan đến tự do cá nhân, nhưng Đại Thuận cũng không phải xã hội hài hòa người người bình đẳng, kết quả cọng rơm cuối cùng lại chính là do tên nô tài chó chết kia đặt lên.
- Thủy ca, Thủy đại ca, những gì cần nói ta đều nói cả rồi, tiền bạc còn thiếu sau này ta nhất định trả, ngài đại nhân đại lượng, cứ coi ta như cái rắm mà thả đi.
Trương Thiết Ngưu bị hành hạ đến hấp hối khó khăn lắm mới gom đủ sức lực, nói ra một câu liền mạch, thấy Lương Cừ nhìn qua, vội vàng ngửa đầu cố nặn ra nụ cười.
Lương Cừ lộ vẻ do dự, bộ dạng không đành lòng.
Trương Thiết Ngưu mừng thầm, vừa định nói thêm vài lời, van xin thêm, lại phát hiện bóng người bên cạnh đột nhiên biến mất không thấy gì nữa, trên đầu mình lại xuất hiện một bóng đen.
Hắn mờ mịt ngẩng đầu lên, đột nhiên cất tiếng kêu sợ hãi, hắn nhìn thấy một khuôn mặt lộn ngược đột ngột ghé sát lại, đôi con ngươi đen nhánh kia nhìn thẳng vào hắn, tóc tai bù xù, khuôn mặt đó nhếch miệng cười không thành tiếng, hai hàng răng trắng lạnh lẽo áp sát vào mặt hắn!
- Thủy ca, Thủy ca! Làm gì vậy? Đừng dọa ta!
Trái tim Trương Thiết Ngưu ngừng đập, hắn hoảng sợ lùi về phía sau, một cước giẫm vào trong nước.
Lương Cừ nhìn chằm chằm Trương ác bá, thu lại nụ cười:
- Ngươi vừa nhìn thấy ta khống thủy rồi chứ?
- Khống thủy, khống thủy gì, ta không biết, ta không thấy gì hết!
- Thấy hay không, cũng không sao cả.
Lương Cừ đứng lên, ánh chiều tà chiếu nghiêng, chiếu xuống bóng mờ thật dài trên thuyền tam bản.
Gió sông thổi qua, cỏ lau đung đưa, hoa lau bay lả tả.
Trương Thiết Ngưu thấy gương mặt đáng sợ kia rời đi, trái tim đang căng như dây đàn hơi thả lỏng, nhưng theo thời gian trôi qua, bóng đen bao phủ khiến hắn càng thêm bất an, hắn dùng sức ngửa đầu, chỉ có thể nhìn thấy bóng người đen kịt được viền bởi ánh vàng.
Hắn lại dịch xuống dưới, để có thể ngẩng đầu cao hơn, trong thoáng chốc, lại nhìn thấy một khuôn mặt chế nhạo, và hòn đá đang giơ cao phía trên!
Đồng tử Trương Thiết Ngưu co mạnh lại, cổ họng run lên, nhưng còn chưa đợi tiếng hét bật ra.
Bốp!
Bốp! Bốp! Bốp!
Rầm!
Trong bãi lau sậy bắn lên vô số bọt nước, trong bọt màu trắng xen lẫn một tia đỏ sậm.
Dưới đáy thuyền một bóng đen lượn lờ, Trư Bà Long lắc mình vẫy đuôi, kéo cái xác bơi vào chỗ nước sâu.
Lương Cừ xử lý xong mọi việc ngã phịch xuống ván thuyền, trái tim đập kịch liệt, nước bọt đặc quánh, hắn giơ tay lên, nhìn thấy tay mình run rẩy.
Lần đầu tiên trong đời, loạt động tác giết người trong tay hắn như nước chảy mây trôi.
Sợ Trương ác bá giãy dụa quá kịch liệt, mình không khống chế được, Lương Cừ thậm chí không dám dìm chết đối phương, chỉ có thể dùng đá đập vào đầu.
- Trương Thiết Ngưu khinh người quá đáng, nếu không thừa lúc hắn bị thương lấy mạng hắn, cho dù ta dựa vào bắt cá tích góp được tiền, đợi hắn lành vết thương vẫn sẽ tiếp tục nhắm vào ta, ọe.
Lương Cừ bò ra mép thuyền nôn khan, chỉ nôn ra chút nước chua trong dạ dày.
Dù là viện đủ lý do, hạ quyết tâm, nhưng khi thực sự ra tay, đầu óc vẫn trống rỗng, cứ liên tục nện vào hắn cho đến khi hoàn toàn không cử động nữa mới dừng lại.
Trong Giang Hoài Trạch Dã có vô số loài cá dữ ăn thịt, không bao lâu sau, dấu vết của Trương Thiết Ngưu sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.
Nôn khan xong, Lương Cừ ngồi trở lại trên thuyền.
Chuyện cho tới bây giờ, thuyền ô bồng giờ thành thuyền tam bản thì không nói làm gì, lại vô cớ bị Triệu phủ để mắt tới, không biết trong đó có Triệu lão gia tham dự hay không.
Toàn bộ sự việc nghe thì có vẻ chỉ là chủ ý của hai kẻ Trịnh Hướng và Trương Thiết Ngưu, nhưng tất cả đều là lời nói một phía, Trịnh Hướng là muốn lấy lòng Triệu lão gia, hay được Triệu lão gia chỉ thị mới hành động đều không biết, một quản gia như y cũng sẽ không nói rõ ngọn ngành cho một tên vô lại như Trương ác bá.
Trường hợp trước thì còn đỡ, trường hợp sau thì phiền phức rồi.
Triệu lão gia đã ngoài sáu mươi tuổi.
Thật ghê tởm, ghê tởm!
Kiếp trước kiếp này của Lương Cừ cộng lại vẫn còn là xử nam, còn lão già kia đã chơi chán những thứ bình thường, muốn thử chút trò biến thái rồi.
Duy nhất điều an ủi là hai lượng bạc vụn trong túi.
Triệu phủ không thể đắc tội, vậy cũng chỉ có thể mau chóng tích góp đủ bảy lượng bạc, đi võ quán Dương gia Bình Dương trấn tập võ, kiếm một thân phận tốt hơn.
Chỉ là chiếc thuyền tam bản này, làm sao để quang minh chính đại sử dụng đây?
Thời gian trôi nhanh.
Trên bến tàu bị sương mù bao phủ, bóng người lố nhố.
Nửa đêm, bầy cá ra ngoài hoạt động kiếm ăn là thời cơ tuyệt hảo để đánh bắt, ngư dân có kinh nghiệm đều sẽ nhân cơ hội này mà tháo dây neo, rời bến.
Trong Trạch Dã, lại có một thiếu niên chống sào, ngược dòng các thuyền khác trở lại bến đỗ.
Một hán tử đang cởi dây neo chuẩn bị rời bến, nhìn thấy người tới là ai:
- A Thủy? Nhà ngươi không phải một chiếc thuyền ô bồng sao, sao lại biến thành thuyền tam bản? Hơn nữa sao giờ này trở về?
Lương Cừ giương mắt nhìn lên, cười nói:
- Là Trần Nghĩa thúc à.
Trần thúc này không phải là Trần Khánh Giang lúc mới tới tặng bánh, Nghĩa Hưng Thị có rất nhiều nhà họ Trần, người trước mắt là một người khác, chỉ là quen biết.
Lương Cừ trông thấy xung quanh còn có vài tốp ngư dân, biết thời cơ đã đến, liền lộ ra vẻ sầu khổ, vẻ mặt bi thương, trông như sắp khóc:
- Nghĩa thúc ngươi cũng biết, tháng trước phụ thân ta...
Vài câu phẫn uất xen lẫn một hai tiếng than thở, Lương Cừ đứt quãng kể lại chuyện sau khi “phụ thân” qua đời, hắn bị Trương ác bá ức hiếp ra sao.
Chỉ có điều hắn sửa chữa một chút ở vài chỗ, ví dụ như Trương ác bá vốn là trực tiếp cướp thuyền ô bồng, biến thành Trương ác bá cưỡng ép dùng chiếc thuyền tam bản của đối phương để trao đổi.
Nghe xong câu chuyện, ngư dân ở đây đều không hoài nghi, thậm chí cảm thấy hợp tình hợp lý.
Cướp đoạt thuyền ngư dân, giống như giết cha giết mẹ, Trương ác bá không dám rêu rao, nên người biết chuyện không nhiều, mà những người biết cũng không rõ liệu có chuyện “trao đổi” thật hay không.
Trương ác bá bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ cứng, rất ít khi đi chọc vào các dòng họ lớn, lại càng không dám làm chuyện quá tuyệt tình. Cũng chỉ cô nhi như Lương Cừ, không nơi nương tựa đồng thời còn có một chiếc thuyền tốt, thấy tài nổi lòng tham, Trương Thiết Ngưu mới có thể không kiêng nể gì như thế.
- Trương ác bá này, thật sự là làm đủ trò xấu.
- Sớm nên trị cái tên mất hết lương tâm này rồi.
- Đúng vậy, mỗi ngày đến giỏ cá nhà ta lấy cá, thật muốn một mái chèo đập chết hắn!
Trong lúc nhất thời, trên bến tàu tràn đầy căm phẫn, nhưng mà cẩn thận nghe ngóng liền có thể phát hiện, đa số đều là chửi bới cùng bất bình, không có một người nào đưa ra ý kiến muốn đòi lại công bằng Lương Cừ, đi tìm Trương ác bá đòi lại thuyền ô bồng.
Trương ác bá thân cao to, lại là một tên côn đồ, chân trần không sợ mang giày, ai cũng có gia đình già trẻ, không muốn vì một cô nhi mà rước lấy phiền phức.
Lương Cừ thở dài, nhấc tấm ván gỗ lên, lộ ra hơn mười con cá:
- Không có ngư cụ tốt, hôm nay bắt cá một ngày, thực sự quá mệt mỏi rồi, vừa mới bắt được chút cá, liền phải trở về đi ngủ.
Mọi người liếc mắt nhìn, đều là cá trắm cỏ, cá mè trắng, ước chừng hai ba mươi văn tiền, nhao nhao gật đầu, sau đó không hàn huyên nữa, cùng nhau rời bến.
Trái tim treo lơ lửng của Lương Cừ buông xuống.
Cố gắng tách mình hoàn toàn khỏi Trương ác bá sẽ chỉ khiến người ta nghi ngờ.
Nếu có người xâu chuỗi lại toàn bộ sự việc, tất nhiên cũng có thể phát hiện ra điểm đáng ngờ, tỷ như nếu đổi thuyền, vì sao Trương Thiết Ngưu lại lựa chọn bán thuyền ô bồng?
Dù có là kẻ vô lại cũng không đến mức không chừa cho mình đường lui chứ?
Tuy có thể giải thích được, nhưng logic vẫn có phần yếu ớt.
Nhưng con người cũng thường tự đề cao bản thân quá mức, nghĩ rằng người khác quan tâm đến mình nhiều lắm.
Thế giới không xoay quanh ai cả, đối với những chuyện không liên quan đến mình, những chuyện vụn vặt, trí nhớ của người ngoài cuộc trên thực tế rất mơ hồ, chỉ cần hơi dẫn dắt là có thể lái sang một hướng hoàn toàn khác.
Không ai sẽ nghĩ đến một thiếu niên lại có thể to gan lớn mật, đồng thời có năng lực đi phục kích giết chết một hán tử cường tráng.
Chỉ cần gieo xuống một hạt giống, miễn là không có sơ hở rõ ràng, hạt giống này nảy mầm sẽ phát triển thành một “sự thật đã được định sẵn”.