Trọng Sinh Về Thập Niên 90: Tôi Tẩn Gã Chồng Bạo Lực

Chương 8

Số chữ: 704
“Cút ra ngoài! Tất cả cút hết! Ai còn tiến thêm một bước, tôi chém chết!”

Cô đã tính sẵn từ trước. Muốn làm lớn chuyện để thuận lợi hủy hôn thì chỉ có cách giả điên giả dại, tỏ ra liều lĩnh mới khiến bọn họ sợ mà không dám ép cô thêm.

“Cô ăn trộm tiền còn muốn chém người? Tôi muốn xem cô có bản lĩnh gì!”

Bạch Thanh Nhã không hề tin lời Trì Ly.

Trong mắt bà ta, Trì Ly xưa nay luôn là đứa con gái nhút nhát, yếu đuối. Hôm qua nổi điên chẳng qua là bị đánh quá nặng. Bà ta không tin giờ cô dám thật sự ra tay.

Vừa nói, bà ta vừa bước tới gần Trì Ly.

“Tôi là mẹ chồng cô, cô gả vào nhà tôi thì tôi chính là mẹ cô. Tôi không tin...Á!”

Bạch Thanh Nhã còn đang ra vẻ bề trên, chưa kịp bước tới thì con dao trong tay Trì Ly đã bổ xuống sát mặt. Nếu không kịp dừng lại, có khi đã bị chém trúng đầu.

“Bà nói tôi ăn trộm tiền? Vậy đưa ra bằng chứng đi.”

Trì Ly lạnh lùng hừ một tiếng, con dao vẫn giơ cao, ánh mắt sắc lạnh.



“Nhà ai lại vô duyên vô cớ để cả đống tiền mặt trong nhà? Hay là tiền đó là tiền bẩn do Triệu Đức Trụ kiếm được? Không dám gửi ngân hàng, chỉ dám giấu trong nhà? Phải báo công an điều tra rõ ràng!”

Ánh mắt Trì Ly đầy nghi ngờ, như thể đã nhìn thấu Bạch Thanh Nhã, ánh nhìn khiến bà ta chột dạ.

Kiếp trước, Triệu Đức Trụ đúng là nhận không ít hối lộ, đến tận lúc cô chết vẫn chưa bị điều tra ra. Lần này, cô muốn xem thử tên vũ phu đó còn may mắn được bao lâu.

“Cô nói bậy! Đó không phải tiền bẩn gì hết!”

Bạch Thanh Nhã sợ liên lụy đến con trai, lập tức đổi giọng, thái độ mềm mỏng hẳn.

“Cô về với tôi, mình cùng tìm lại, chắc chắn sẽ tìm thấy thôi.”

Ngay lúc đó, giọng Trì Ái Quốc vang lên đầy giận dữ.

“Trì Ly! Nhà mình đã nhận sính lễ rồi, giờ con là người nhà họ Triệu, còn không mau theo mẹ chồng về đi!”

Lý Thục Hoa cũng gật đầu lia lịa. Vừa rồi bà ta đã thì thầm với Trì Ái Quốc, hai vợ chồng nhanh chóng đạt được thỏa thuận. Bằng mọi giá phải ép Trì Ly gả cho Triệu Đức Trụ. Nếu không, nhà họ Triệu chắc chắn sẽ đòi lại sính lễ.

Hai mươi ngàn tệ, một con số khổng lồ. Đó là tiền để dành cho con gái ruột của Lý Thục Hoa đi học đại học. Huống hồ, tiền đã tiêu gần hết, giờ mà hủy hôn thì lấy đâu ra tiền trả lại?



Thấy Trì Ly vẫn không chịu nghe lời, Lý Thục Hoa vừa thở dài vừa giả vờ lau nước mắt.

“Trì Ly à, bao năm nay nhà mình nuôi con ăn học đầy đủ, giờ con lại không muốn thấy nhà mình yên ổn sao? Đã gả rồi mà còn ở lì nhà mẹ đẻ là sao?”

Trì Ly chỉ thấy lòng lạnh như băng. Nếu không biết rõ Lý Thục Hoa là người miệng Phật tâm rắn, có khi cô còn tin mấy lời giả nhân giả nghĩa đó.

“Tôi nói rồi, tôi không gả.”

Trì Ái Quốc tức đến đỏ bừng mặt. Nghĩ đến hai mươi ngàn tệ sắp phải trả lại chỉ vì con gái không chịu nghe lời, ông ta giận đến run người.

“Không gả cũng phải gả! Tiền sính lễ cha đã nhận, giờ con là con dâu nhà họ Triệu, cút ngay cho cha!”

Lý Thục Hoa cũng hùa theo.

“Trì Ly, giờ con hối hôn, danh tiếng nhà họ Trì cũng bị con làm cho ô uế. Con muốn ba mẹ chết à? Còn em gái con nữa, nó còn nhỏ, con muốn cả nhà này chết hết mới vừa lòng sao?”

Lời lẽ đạo đức giả được tuôn ra trơn tru như nước chảy, khiến Trì Ly bật cười vì tức.

“Thì ra các người bán tôi cho nhà họ Triệu rồi! Cứu với! Buôn người đấy! Mau báo công an đi!”
21 Bình luận