Trọng Sinh Về Thập Niên 90: Tôi Tẩn Gã Chồng Bạo Lực

Chương 6

Số chữ: 730
Ông lập tức quay người định đi tính sổ, nhưng bị Lý Thục Hoa kéo lại: “Khoan đã, ông định làm gì?”

Bà ta sợ ông chồng hồ đồ nổi nóng, làm ầm lên rồi hỏng cả chuyện cưới xin, vội kéo ông ra một góc, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Trì Ly chỉ bị trầy xước chút thôi, trẻ con đánh nhau ấy mà, mình làm gì có lý do chính đáng để đến nhà người ta đòi lẽ phải? Ông mắng nổi bà già đó không? Hay là đánh lại được Triệu Đức Trụ?”

Trì Ái Quốc nghẹn họng, sắc mặt lúc xanh lúc trắng:

“Trì Ly bị thương nặng thế này, chẳng lẽ không nhân cơ hội đòi chút tiền bồi thường… cứ thế bỏ qua à?”

“Ông ngốc à?” Lý Thục Hoa nhéo mạnh vào tay ông, trách yêu: “Ông quên rồi sao? Triệu Đức Trụ từng hứa gì với nhà mình? Ông ta nói rõ ràng rồi mà chờ khi phân xưởng thép mới mở ra, sẽ đưa ông vào làm tổ trưởng phân xưởng đấy!”

“Chút tiền bồi thường thì đáng gì, làm sao so được với cái ghế biên chế ổn định? Nếu vì chuyện này mà đắc tội với Triệu Đức Trụ, thì công việc của ông chẳng phải cũng tiêu luôn sao?”

Trì Ái Quốc nghe vậy mới bừng tỉnh, trong lòng không khỏi thấy sợ:

“Phải rồi, là tôi nóng nảy quá, suýt nữa làm hỏng chuyện lớn. May mà có bà nhắc.”

“Dù sao cũng là người một nhà, phải cùng nhau lo liệu chứ.”

Nói rồi, Lý Thục Hoa khẽ thở dài, ngập ngừng:

“Nhưng tôi thấy… vết thương của Trì Ly này, có gì đó không ổn.”

Trì Ái Quốc cau mày: “Ý bà là gì?”



“Ông nghĩ mà xem, con bé vừa mới gả qua, đã qua đêm không về, giờ lại mang thương tích quay về, chẳng phải rõ ràng là… cố tình gây chuyện sao?”

Bà ta hạ giọng: “Tôi nghi là… con bé biết chuyện gì đó, nên giờ không muốn gả nữa…”

Lời vừa dứt, như chọc vào tổ ong vò vẽ.

Trì Ái Quốc sợ hôn sự đổ bể, cái ghế biên chế cũng theo đó mà bay, lập tức chẳng còn tâm trí quan tâm đến vết thương của con gái, vội vàng kéo Trì Ly ra cửa:

“Còn không mau quay lại nhà họ Triệu xin lỗi.”

Trì Ly nhìn người cha lạnh lùng, trong lòng chỉ còn lại thất vọng. Cô lạnh lùng hất tay ông ra:

“Về làm gì? Để bị đánh chết à, rồi ba đi nhặt xác con về sao?”

“Con…!” Trì Ái Quốc tức đến nắm chặt nắm đấm, vừa định dạy dỗ đứa con bất hiếu thì...Rầm! Cửa bị đá bật tung.

“Trì Ái Quốc! Con gái ông giỏi thật đấy!”

Bạch Thanh Nhã mặt mày u ám bước vào, đầu quấn băng trắng, tay xách theo một chiếc vali trống rỗng, khí thế hùng hổ như muốn ăn tươi nuốt sống ai đó.

Vừa thấy Trì Ly trong phòng, bà ta lập tức nghiến răng nghiến lợi lao tới, túm lấy cổ áo cô:

“Giỏi lắm! Còn chưa chính thức bước vào cửa mà đã dám thó tiền của tôi! Hôm nay tôi không đánh gãy tay chân cô thì không xong!”



Trì Ái Quốc biến sắc, suýt nữa ngất xỉu vì tức:

“Cái gì? Trì Ly, con còn dám ăn trộm tiền?”

“Ông Trì! Đừng kích động…” Lý Thục Hoa ngoài miệng thì can ngăn, nhưng trong lòng lại âm thầm đổ thêm dầu vào lửa:

“Trì Ly không phải đứa không biết điều, chắc là bên thông gia hiểu lầm gì đó…”

“Không có hiểu lầm gì hết! Cái vali bị lục tung cả lên, tiền mất sạch! Ngoài con ranh này, tối qua nhà tôi đâu có ai khác?”

Bạch Thanh Nhã siết chặt tay Trì Ly, ánh mắt khinh bỉ như đèn pha quét khắp người cô:

“Nhiều tiền như vậy, chắc chắn giấu trên người! Để tôi lục một cái là biết ngay!”

“Bỏ tay ra!” Trì Ly lạnh mặt, giọng trầm xuống:

“Nếu không, tôi báo công an.”

“Làm chuyện xấu thì sợ gì công an? Hôm nay tôi phải lục cho bằng được!”

Bạch Thanh Nhã cười khẩy, rồi lập tức nhào tới xé áo cô…

Trì Ly vung tay hất mạnh bàn tay của Bạch Thanh Nhã ra. Có vẻ lực hơi mạnh, khiến tay bà ta đỏ ửng lên một mảng, đau đến mức phải kêu “á” một tiếng.
21 Bình luận