Cô tựa lưng vào ghế, ánh mắt vô thức nhìn về phía ấm nước.
Trì Cẩm thở phào nhẹ nhõm, cười tươi đi rót nước cho em gái. Trì Ly uống xong, kể lại đầu đuôi mọi chuyện.
“Trì Ly, em giỏi thật đấy. Nếu ông giám đốc trước kia mà có đầu óc như em, thì cái xưởng này đâu đến nỗi phá sản.”
Ở thời đại này, phần lớn người làm ăn đều muốn độc chiếm thị trường, rất ít ai nghĩ đến việc chia sẻ lợi nhuận bằng cách tuyển đại lý.
Trì Cẩm nhìn Trì Ly cười tươi rói, trong lòng càng thêm yên tâm về cô em gái này.
Trì Ly cười rạng rỡ, giọng nói đầy phấn khởi:
“Hôm nay em kiếm được hơn ba ngàn tệ. Nếu ngày mai vẫn giữ được đà này, thì tiền nợ sẽ trả hết luôn.”
Tâm trạng cô vô cùng sảng khoái. Nghĩ đến chuyện một tháng nữa khu xưởng sẽ được giải tỏa, cô sẽ trở thành một “tiểu phú bà”, lòng vui không tả xiết.
“Vài hôm tới anh xin nghỉ làm, ở lại giúp em trông coi mọi việc. Ở đây người ra kẻ vào nhiều, dễ bị lộ. Em nên tránh mặt vài ngày.”
Trì Cẩm không quan tâm đến tiền bạc, điều anh lo nhất lúc này là sự an toàn của em gái. Nếu chẳng may bị bắt về, thì dù có kiếm được bao nhiêu tiền cũng vô ích.
“Vâng, anh nói đúng. Anh vẫn là người chu đáo nhất. Ngày mai em sẽ trốn trong phòng kế toán ngủ, mọi việc giao hết cho anh. Nếu có ai lấy đơn hàng lớn, quần áo có thể bớt giá xuống còn chín hào rưỡi, lúc thanh toán thì làm tròn. Giao tiền xong mới giao hàng, tuyệt đối không cho nợ.”
Trì Ly sắp xếp xong xuôi mọi việc, rồi tự mình lui về nghỉ ngơi. Ba ngày trôi qua, kho hàng đã bán sạch, không còn một mảnh vải.
Trì Ly ngồi trong văn phòng giám đốc xưởng may, vui vẻ đếm tiền.
Đối chiếu với sổ sách, hơn mười ngàn bộ quần áo đã mang về cho cô hơn tám ngàn tệ. Nếu không vì một số người mua số lượng lớn ép giá quá mạnh, thì cô còn có thể kiếm được nhiều hơn.
Nhưng với một khởi đầu như vậy, cô đã rất hài lòng. Đường còn dài, cơ hội còn nhiều.
Trì Cẩm nhìn em gái đang đếm tiền, không nhịn được bật cười:
“Đồ mê tiền, kiếm được rồi thì mau đem trả nợ đi!”
Trì Ly gật đầu liên tục, cười đến không khép được miệng:
“Tất nhiên rồi! Còn bao nhiêu việc đang chờ nữa mà!”
Sau khi đếm xong tiền, Trì Ly lập tức gọi điện cho ông Trần, hẹn thanh toán phần tiền còn lại trong ngày.
Cô mang đủ tiền đến chỗ ông Trần.
Ông Trần là người rất kỹ tính. Ông có một căn nhà nhỏ yên tĩnh, mấy người đàn ông từng gặp ở xưởng may trước đó vẫn đang đứng gác ngoài cổng.
Lần này thấy Trì Ly đến, ai nấy đều nở nụ cười thân thiện. Nhưng với dáng vẻ bặm trợn của họ, nụ cười ấy lại khiến người ta thấy rợn người.
“Cô chủ nhỏ đến rồi. Ông Trần đang uống trà trong nhà, dặn là cô cứ vào thẳng.”
Trì Ly chỉ khẽ mỉm cười, không nói gì, đẩy cửa bước vào.
“Anh, con bé này là ai vậy?”
Một tên đàn em bên cạnh tỏ vẻ khó chịu, giọng cố tình lớn để Trì Ly nghe thấy.
Bốp! Một cái tát giáng thẳng vào sau đầu hắn.
“Đồ ngu! Đã bảo là cô chủ nhỏ, đừng gây chuyện cho ông Trần. Một đứa con gái nhỏ tuổi mà dám làm ăn với ông Trần, mày nghĩ là người bình thường chắc? Cất cái thái độ đó đi, chọc giận người ta rồi chết lúc nào không hay. Biến, đi mua bao thuốc!”
Mấy người gác cổng lập tức im bặt. Trì Ly đã bước vào trong.
“Ông Trần, cháu đến để thực hiện lời hứa.”
Cô ngồi xuống đối diện ông Trần, đặt túi tiền lên bàn.
Ông Trần rót cho cô một chén trà, ánh mắt đầy bất ngờ.
“Con bé này đúng là có bản lĩnh. Một cái xưởng lỗ nặng mà vào tay cháu lại xoay chuyển được, chỉ bán quần áo thôi mà kiếm được từng ấy tiền. Không trách cháu dám bỏ tiền ra mua lại.”
Trì Cẩm thở phào nhẹ nhõm, cười tươi đi rót nước cho em gái. Trì Ly uống xong, kể lại đầu đuôi mọi chuyện.
“Trì Ly, em giỏi thật đấy. Nếu ông giám đốc trước kia mà có đầu óc như em, thì cái xưởng này đâu đến nỗi phá sản.”
Ở thời đại này, phần lớn người làm ăn đều muốn độc chiếm thị trường, rất ít ai nghĩ đến việc chia sẻ lợi nhuận bằng cách tuyển đại lý.
Trì Cẩm nhìn Trì Ly cười tươi rói, trong lòng càng thêm yên tâm về cô em gái này.
Trì Ly cười rạng rỡ, giọng nói đầy phấn khởi:
“Hôm nay em kiếm được hơn ba ngàn tệ. Nếu ngày mai vẫn giữ được đà này, thì tiền nợ sẽ trả hết luôn.”
Tâm trạng cô vô cùng sảng khoái. Nghĩ đến chuyện một tháng nữa khu xưởng sẽ được giải tỏa, cô sẽ trở thành một “tiểu phú bà”, lòng vui không tả xiết.
“Vài hôm tới anh xin nghỉ làm, ở lại giúp em trông coi mọi việc. Ở đây người ra kẻ vào nhiều, dễ bị lộ. Em nên tránh mặt vài ngày.”
Trì Cẩm không quan tâm đến tiền bạc, điều anh lo nhất lúc này là sự an toàn của em gái. Nếu chẳng may bị bắt về, thì dù có kiếm được bao nhiêu tiền cũng vô ích.
“Vâng, anh nói đúng. Anh vẫn là người chu đáo nhất. Ngày mai em sẽ trốn trong phòng kế toán ngủ, mọi việc giao hết cho anh. Nếu có ai lấy đơn hàng lớn, quần áo có thể bớt giá xuống còn chín hào rưỡi, lúc thanh toán thì làm tròn. Giao tiền xong mới giao hàng, tuyệt đối không cho nợ.”
Trì Ly sắp xếp xong xuôi mọi việc, rồi tự mình lui về nghỉ ngơi. Ba ngày trôi qua, kho hàng đã bán sạch, không còn một mảnh vải.
Trì Ly ngồi trong văn phòng giám đốc xưởng may, vui vẻ đếm tiền.
Đối chiếu với sổ sách, hơn mười ngàn bộ quần áo đã mang về cho cô hơn tám ngàn tệ. Nếu không vì một số người mua số lượng lớn ép giá quá mạnh, thì cô còn có thể kiếm được nhiều hơn.
Nhưng với một khởi đầu như vậy, cô đã rất hài lòng. Đường còn dài, cơ hội còn nhiều.
Trì Cẩm nhìn em gái đang đếm tiền, không nhịn được bật cười:
“Đồ mê tiền, kiếm được rồi thì mau đem trả nợ đi!”
Trì Ly gật đầu liên tục, cười đến không khép được miệng:
“Tất nhiên rồi! Còn bao nhiêu việc đang chờ nữa mà!”
Sau khi đếm xong tiền, Trì Ly lập tức gọi điện cho ông Trần, hẹn thanh toán phần tiền còn lại trong ngày.
Cô mang đủ tiền đến chỗ ông Trần.
Ông Trần là người rất kỹ tính. Ông có một căn nhà nhỏ yên tĩnh, mấy người đàn ông từng gặp ở xưởng may trước đó vẫn đang đứng gác ngoài cổng.
Lần này thấy Trì Ly đến, ai nấy đều nở nụ cười thân thiện. Nhưng với dáng vẻ bặm trợn của họ, nụ cười ấy lại khiến người ta thấy rợn người.
“Cô chủ nhỏ đến rồi. Ông Trần đang uống trà trong nhà, dặn là cô cứ vào thẳng.”
Trì Ly chỉ khẽ mỉm cười, không nói gì, đẩy cửa bước vào.
“Anh, con bé này là ai vậy?”
Một tên đàn em bên cạnh tỏ vẻ khó chịu, giọng cố tình lớn để Trì Ly nghe thấy.
Bốp! Một cái tát giáng thẳng vào sau đầu hắn.
“Đồ ngu! Đã bảo là cô chủ nhỏ, đừng gây chuyện cho ông Trần. Một đứa con gái nhỏ tuổi mà dám làm ăn với ông Trần, mày nghĩ là người bình thường chắc? Cất cái thái độ đó đi, chọc giận người ta rồi chết lúc nào không hay. Biến, đi mua bao thuốc!”
Mấy người gác cổng lập tức im bặt. Trì Ly đã bước vào trong.
“Ông Trần, cháu đến để thực hiện lời hứa.”
Cô ngồi xuống đối diện ông Trần, đặt túi tiền lên bàn.
Ông Trần rót cho cô một chén trà, ánh mắt đầy bất ngờ.
“Con bé này đúng là có bản lĩnh. Một cái xưởng lỗ nặng mà vào tay cháu lại xoay chuyển được, chỉ bán quần áo thôi mà kiếm được từng ấy tiền. Không trách cháu dám bỏ tiền ra mua lại.”