Trời dần tối, Vân Nhất tự nấu cho mình một nồi cháo rau củ nhỏ.
Mấy ngày nay nguyên chủ không ăn uống tử tế, trong nhà cũng không có nguyên liệu gì khác, cộng thêm ông cụ Sở vừa mới chôn cất, cô cũng không muốn thay đổi quá nhiều để người khác nhận ra điều bất thường.
Vừa múc cháo xong liền nghe ngoài cổng có tiếng gọi: “Sở Vân Nhất, có ở nhà không?”
Vân Nhất nghe giọng nói này có chút quen tai, nhưng không nhớ ra là ai.
Chàng trai trẻ đứng ngoài cổng, thấy cửa mãi không mở, đang định bực bội giơ tay lên gõ cửa lần nữa thì cửa mở.
Vân Nhất có ký ức của nguyên chủ, nhìn thấy Tần Giang Huy mặt lạnh như tiền đứng ngoài cổng, đương nhiên biết người này là ai: “Muộn thế này rồi, sao anh lại đến đây?”
Tần Giang Huy không nghe thấy tiếng “anh Giang Huy” quen thuộc, có chút không quen: “Ông nội bảo tôi qua nhắn với cô, bảo cô ngày mai đến nhà một chuyến.”
Vân Nhất thầm nghĩ, cho dù nhà họ Tần không mời, cô cũng sẽ đến một chuyến, nhưng nhìn vẻ mặt này của Tần Giang Huy, chắc chắn là mẹ anh ta đã đạt được mục đích.
Không khách sáo thêm, Vân Nhất khẽ gật đầu: “Tôi biết rồi.”
Tần Giang Huy vốn định nói thêm gì đó, nhưng Vân Nhất không cho anh ta cơ hội: “Nhà tôi mới có tang, cũng không tiện mời anh vào, không có việc gì thì anh về đi.”
Tần Giang Huy nghe vậy cũng nổi nóng, mặt mày cau có: “Lời tôi đã chuyển rồi, cô đừng quên.”
Nói xong, quay người bỏ đi.
Vân Nhất khinh thường bĩu môi, nghĩ thầm: Nếu không phải năm đó ông cụ Tần đến tận nhà đòi hỏi hôn sự này thì đâu đến lượt mẹ con họ ghét bỏ nguyên chủ, thật đúng là tự cho mình là hay.
*
Ăn cơm xong, dọn dẹp xong, Vân Nhất vừa đi lại trong sân cho tiêu cơm, vừa suy nghĩ chuyện tiếp theo.
Luyện một bài quyền trong sân, thấy thời gian cũng gần đủ, lúc này mới thay quần áo chuẩn bị đi xử lý người.
Không đi ra từ cổng chính, mà trèo thang vượt tường ra ngoài, dù sao lúc về trèo cây vượt tường là được, như vậy động tĩnh sẽ nhỏ hơn.
Tránh người, đến khu tập thể lớn phía trước, lợi dụng không gian để lẻn vào, tìm cơ hội vào nhà họ Tôn rồi trực tiếp vào không gian.
Nghĩ đến những lời nguyên chủ từng nghe được từ Tôn Thụy Minh, trong lòng cô toàn là khinh bỉ, gia đình này thật đúng là giỏi tính toán.
Tên Tôn Thụy Minh đó vậy mà còn muốn gài bẫy nguyên chủ, để nguyên chủ cảm thấy xấu hổ, sau này mặc cho nhà họ Tôn sai khiến.
Hãm hại một cô gái vô tội và hết lòng với anh ta, thử nghĩ nếu để anh ta thành công, nguyên chủ sẽ có kết cục thế nào.
Nếu anh ta dám nghĩ như vậy thì cô sẽ cho anh ta nếm thử hậu quả bị người đời chê cười, gậy ông đập lưng ông, đó là sở trường của cô.
Đúng lúc này, cô nghe thấy trong nhà có người nói: “Thằng ba, mấy ngày này đừng chạy lung tung nữa, đến nhà họ Sở nhiều vào, kẻo bị người khác chặn đường.”
Liền nghe một giọng điệu cà lơ phất phơ vang lên: “Cha, cha cứ yên tâm, Sở Vân Nhất đối với con thế nào, mọi người chẳng lẽ không rõ sao. Trước kia ông cụ Sở còn sống cũng không cản được, bây giờ chẳng phải con nói gì thì là cái đó sao, yên tâm đi, con biết chừng mực.”
Lúc này, con dâu cả nhà họ Tôn lên tiếng: “Chú ba, ông cụ Sở mất rồi, những nhà trong khu này để ý đến cháu gái ông ấy không ít đâu, chú đừng sơ suất, cẩn thận bị người khác nẫng tay trên.”
Nghe chị dâu nói, Tôn Thụy Minh có chút đắc ý: “Mấy ngày nữa cô ta phải xuống nông thôn rồi, ai muốn nẫng cũng vô ích.”
Lúc này lại có một giọng nói khác vang lên: “Chú ba, Sở Vân Nhất phải xuống nông thôn, vậy căn nhà của cô ta cứ để không như vậy, chú có thể bảo cô ta cho chúng ta mượn ở không?”
Lời cô ta vừa dứt, tất cả mọi người trong phòng đều nhìn về phía Tôn Thụy Minh.
Mấy ngày nay nguyên chủ không ăn uống tử tế, trong nhà cũng không có nguyên liệu gì khác, cộng thêm ông cụ Sở vừa mới chôn cất, cô cũng không muốn thay đổi quá nhiều để người khác nhận ra điều bất thường.
Vừa múc cháo xong liền nghe ngoài cổng có tiếng gọi: “Sở Vân Nhất, có ở nhà không?”
Vân Nhất nghe giọng nói này có chút quen tai, nhưng không nhớ ra là ai.
Chàng trai trẻ đứng ngoài cổng, thấy cửa mãi không mở, đang định bực bội giơ tay lên gõ cửa lần nữa thì cửa mở.
Vân Nhất có ký ức của nguyên chủ, nhìn thấy Tần Giang Huy mặt lạnh như tiền đứng ngoài cổng, đương nhiên biết người này là ai: “Muộn thế này rồi, sao anh lại đến đây?”
Tần Giang Huy không nghe thấy tiếng “anh Giang Huy” quen thuộc, có chút không quen: “Ông nội bảo tôi qua nhắn với cô, bảo cô ngày mai đến nhà một chuyến.”
Vân Nhất thầm nghĩ, cho dù nhà họ Tần không mời, cô cũng sẽ đến một chuyến, nhưng nhìn vẻ mặt này của Tần Giang Huy, chắc chắn là mẹ anh ta đã đạt được mục đích.
Không khách sáo thêm, Vân Nhất khẽ gật đầu: “Tôi biết rồi.”
Tần Giang Huy vốn định nói thêm gì đó, nhưng Vân Nhất không cho anh ta cơ hội: “Nhà tôi mới có tang, cũng không tiện mời anh vào, không có việc gì thì anh về đi.”
Tần Giang Huy nghe vậy cũng nổi nóng, mặt mày cau có: “Lời tôi đã chuyển rồi, cô đừng quên.”
Nói xong, quay người bỏ đi.
Vân Nhất khinh thường bĩu môi, nghĩ thầm: Nếu không phải năm đó ông cụ Tần đến tận nhà đòi hỏi hôn sự này thì đâu đến lượt mẹ con họ ghét bỏ nguyên chủ, thật đúng là tự cho mình là hay.
*
Ăn cơm xong, dọn dẹp xong, Vân Nhất vừa đi lại trong sân cho tiêu cơm, vừa suy nghĩ chuyện tiếp theo.
Luyện một bài quyền trong sân, thấy thời gian cũng gần đủ, lúc này mới thay quần áo chuẩn bị đi xử lý người.
Không đi ra từ cổng chính, mà trèo thang vượt tường ra ngoài, dù sao lúc về trèo cây vượt tường là được, như vậy động tĩnh sẽ nhỏ hơn.
Tránh người, đến khu tập thể lớn phía trước, lợi dụng không gian để lẻn vào, tìm cơ hội vào nhà họ Tôn rồi trực tiếp vào không gian.
Nghĩ đến những lời nguyên chủ từng nghe được từ Tôn Thụy Minh, trong lòng cô toàn là khinh bỉ, gia đình này thật đúng là giỏi tính toán.
Tên Tôn Thụy Minh đó vậy mà còn muốn gài bẫy nguyên chủ, để nguyên chủ cảm thấy xấu hổ, sau này mặc cho nhà họ Tôn sai khiến.
Hãm hại một cô gái vô tội và hết lòng với anh ta, thử nghĩ nếu để anh ta thành công, nguyên chủ sẽ có kết cục thế nào.
Nếu anh ta dám nghĩ như vậy thì cô sẽ cho anh ta nếm thử hậu quả bị người đời chê cười, gậy ông đập lưng ông, đó là sở trường của cô.
Đúng lúc này, cô nghe thấy trong nhà có người nói: “Thằng ba, mấy ngày này đừng chạy lung tung nữa, đến nhà họ Sở nhiều vào, kẻo bị người khác chặn đường.”
Liền nghe một giọng điệu cà lơ phất phơ vang lên: “Cha, cha cứ yên tâm, Sở Vân Nhất đối với con thế nào, mọi người chẳng lẽ không rõ sao. Trước kia ông cụ Sở còn sống cũng không cản được, bây giờ chẳng phải con nói gì thì là cái đó sao, yên tâm đi, con biết chừng mực.”
Lúc này, con dâu cả nhà họ Tôn lên tiếng: “Chú ba, ông cụ Sở mất rồi, những nhà trong khu này để ý đến cháu gái ông ấy không ít đâu, chú đừng sơ suất, cẩn thận bị người khác nẫng tay trên.”
Nghe chị dâu nói, Tôn Thụy Minh có chút đắc ý: “Mấy ngày nữa cô ta phải xuống nông thôn rồi, ai muốn nẫng cũng vô ích.”
Lúc này lại có một giọng nói khác vang lên: “Chú ba, Sở Vân Nhất phải xuống nông thôn, vậy căn nhà của cô ta cứ để không như vậy, chú có thể bảo cô ta cho chúng ta mượn ở không?”
Lời cô ta vừa dứt, tất cả mọi người trong phòng đều nhìn về phía Tôn Thụy Minh.