Trọng Sinh Về Niên Đại, Nàng Dâu Đại Viện Vừa Xinh Đẹp Vừa Rất Ngầu

Chương 20: Kẻ nào đang nhắm vào cô

Số chữ: 745
Nhìn những thứ nhớp nháp trên người tự động bong ra rồi lập tức tan biến, Vân Nhất vui mừng khôn xiết.

Sau khi ngắm nhìn làn da trở nên trắng trẻo, mịn màng hơn, cô bất giác nghĩ đến việc quan trọng tối nay, vội vàng kìm nén sự phấn khích trong lòng, thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời khỏi không gian.

Còn về các chức năng khác của không gian, cứ để sau khi cô xuống nông thôn rồi từ từ khám phá, dù sao trước khi đi cô còn rất nhiều việc phải làm.

Nhìn trời bên ngoài đã tối hẳn, Vân Nhất khóa cửa rồi đi ra ngoài.

Trước đó cô đã biết được từ Cố Bồi Viêm về nơi ở của nhà họ Thẩm, kẻ đã hại chết ông cụ Sở, nên trước khi đi đương nhiên phải đến đó một chuyến.

Bọn họ nên thấy may mắn vì bây giờ là thời đại pháp trị, nếu đây vẫn là thời cổ đại mà cô từng xuyên không tới thì đêm nay đã diệt cả nhà họ Thẩm rồi.

Bây giờ tuy không thể giết người báo thù cho ông cụ Sở, nhưng cũng phải khiến bọn họ trả một cái giá nào đó.

Chỉ là cô ra ngoài chưa được bao lâu thì cảm thấy có người bám theo sau lưng.

Vân Nhất lặng lẽ đi về phía có nhiều người, muốn tìm cơ hội xem rốt cuộc có bao nhiêu kẻ đang theo dõi mình.

Cô là một cô nhi, kẻ nào lại nhắm vào cô?



Phía trước đúng lúc là một quảng trường nhỏ, buổi tối có khá nhiều người ra ngoài đi dạo, hóng mát.

Vân Nhất luồn lách qua đám đông, cũng đã nhìn rõ ba kẻ đang theo sau mình.

Trước kia, nguyên chủ sống trong khu tập thể quân đội, cha mẹ nuôi tuy cưng chiều cô nhưng không quá mức, mỗi sáng sớm đều bắt cô chạy bộ cùng lũ trẻ trong khu, nên thể chất cũng khá tốt.

Cha nuôi cũng từng dạy cô một thời gian võ vẽ, chỉ tiếc là nguyên chủ không có năng khiếu, nên ông không ép buộc cô nữa, nhưng đợi cô hồi phục lại kỹ năng, vừa hay có thể dùng làm cớ.

Sau khi xác định được số người theo dõi, cô không chần chừ nữa, đi thẳng về phía con hẻm phía trước.

Những kẻ đó thấy vậy thì mừng thầm, nghĩ rằng: Thế này thì tiện cho chúng ra tay rồi, một con nhóc thì nhằm nhò gì.

Chỉ là Vân Nhất vừa vào hẻm đã tăng tốc, thoắt cái đã leo lên tường của một nhà dân, lúc mấy kẻ kia đuổi tới thì phát hiện đã mất dấu.

Tên cao gầy phản ứng lại đầu tiên, chửi tục: “Mẹ kiếp, sao mới chớp mắt đã mất dấu rồi?”

Tên béo phía sau anh ta nói tiếp: “Hay là nó phát hiện ra chúng ta rồi?”

Lúc này, người vẫn im lặng nãy giờ lên tiếng: “Nó chạy không xa đâu, chúng ta chia nhau ra tìm, lát nữa gặp lại ở đây.”



Đợi bọn chúng tỏa ra, Vân Nhất đi đường tắt từ trên tường, đuổi kịp tên béo: “Ngươi đang tìm tôi à?”

Tên béo nghe thấy giọng nói, nhìn cô gái trước mặt thì sững người, đang định gọi đồng bọn thì bị Vân Nhất ra tay khống chế: “Còn dám hó hé, tôi tiễn ngươi về Tây Thiên.”

Tên béo không ngờ mình lại bị một cô gái tóm gọn, Vân Nhất để cho chắc ăn, liền điểm vào mấy huyệt đạo trên người anh ta: “Nói, ai sai các ngươi theo dõi tôi?”

Ban đầu tên béo còn ôm tâm lý may mắn, nghĩ bụng đợi hai tên đồng bọn kia tới, con ranh này sẽ biết tay.

Vân Nhất thấy anh ta không nói gì, liền đấm một cú vào bụng anh ta, khiến anh ta cong người lại như con tôm: “Cô gái, đừng đánh nữa, tôi nói, tôi nói.”

Vân Nhất buông tay: “Còn giở trò nữa, cẩn thận nửa đời sau của ngươi.”

Tên béo thực sự sợ Vân Nhất: “Đại ca của chúng tôi nhận lợi ích từ Đỗ Tam Hà, chúng tôi làm việc cho ông ta.”

Vân Nhất chưa từng nghe tên này: “Đỗ Tam Hà là ai?”

Tên béo đau đến hít một hơi sâu, sợ Vân Nhất lại đánh mình: “Đỗ Tam Hà là người của ông cụ Thẩm ở Thủ Đô.”

Vân Nhất thầm đoán: “Ông ta bảo các ngươi làm gì tôi?”
4 Bình luận