Người đứng phía dưới biết đây là dấu hiệu ông cụ sắp nổi giận: “Vậy tiếp theo chúng ta phải làm sao ạ?”
“Nếu họ vì đứa họ Sở kia mà gây chiến với nhà họ Thẩm chúng ta, vậy tôi cũng muốn xem họ có thể làm gì cho nhà họ Sở đến mức nào?”
“Gia chủ, ý của ngài là sao ạ?”
“Ngày mai cậu dẫn người đi bắt cóc đứa trẻ mồ côi nhà họ Sở kia cho tôi.”
“Gia chủ, đứa trẻ mồ côi nhà họ Sở đó là người nhà liệt sĩ, đừng để họ chơi lại chúng ta một vố.”
“Cậu lo lắng cũng không sai, vậy tìm người dạy dỗ nó một trận, làm cho nhà họ Hoa và nhà họ Cố xem.”
“Vâng, tôi đi sắp xếp ngay.”
Sáng sớm hôm sau, Vân Nhất vừa tỉnh lại liền vào không gian, quả thực cô đã đặt quá nhiều kỳ vọng vào những khe hở rộng hẹp khác nhau trong đó.
Chỗ tưới bằng nước máy bên ngoài vẫn chưa có thay đổi, còn nơi tưới bằng nước giếng trong không gian đã lấm tấm sắc xanh, trong lòng cô vô cùng vui mừng.
Xem ra ông trời đối xử với cô không tệ, khe hở giữa những tảng đá này có thể dùng để trồng trọt.
Nhất thời kích động, cô nhảy nhót ngay trên tảng đá đó.
Đối với việc xuống nông thôn, cô không còn chút phản kháng nào, vừa hay thuận tiện cho cô tìm các loại hạt giống.
Ra khỏi không gian, thu dọn xong xuôi, cô chuẩn bị tìm chỗ ăn sáng, sau đó giải quyết chuyện nhà họ Tần trước rồi mới đến lượt Tôn Thụy Minh.
Dù sao tối qua cô đã biết lịch trình hôm nay của anh ta.
Cách trạm xe buýt không xa có một sân bóng rổ, lúc Vân Nhất đi ngang qua, ở đó có người đang chơi bóng.
Cô vẫn mải suy nghĩ nên không để ý đến tình hình bên trong.
Chợt sân bóng truyền ra một tiếng: “Mẹ kiếp.”
Nghe thấy âm thanh, Vân Nhất vừa ngẩng đầu lên đã bị quả bóng rổ bay tới đập trúng.
Đau đến nỗi cô phải ôm mặt ngồi xổm xuống đất, nước mắt cũng chảy ra, theo đó là hai dòng máu mũi ấm nóng.
Mấy người chơi bóng chạy tới thấy tình hình này đều sợ hết hồn, tiếng xin lỗi vang lên tới tấp.
Trong đám người vang lên một giọng nói lạnh lùng: “Cô không sao chứ?”
Nói rồi đưa tới trước mặt Vân Nhất một chiếc khăn tay kẻ ô xanh mới tinh: “Dùng cái này đi.”
Vân Nhất không nhận, ôm mũi một lúc, đỡ đau hơn rồi mới ngẩng đầu nhìn thủ phạm: “Các anh chơi bóng kiểu gì vậy?”
Người đứng đối diện cũng biết mình đuối lý: “Thật xin lỗi, phía trước không xa có phòng y tế, cô có muốn qua đó xem sao không?”
Vân Nhất biết mình không sao, cũng không muốn lãng phí thời gian ở đây, lườm người trước mặt một cái rồi khom lưng đi về phía vòi nước công cộng cách đó không xa.
Nước lạnh tạt vào, một lát sau máu mũi đã ngừng chảy.
Rửa sạch xong, cô khó chịu lườm những người còn đứng cách đó không xa, tay ôm cái đầu vẫn còn “ong ong”, rồi bước đi.
Chỉ là cô không để ý, thủ phạm trong đám người kia vẫn nhìn chằm chằm bóng lưng cô đầy suy tư.
Đợi Vân Nhất đi xa, có người bên cạnh vỗ vai kẻ còn đang ngẩn người: “Tiểu tử cậu ngẩn ra đó làm gì, chẳng lẽ không bị ăn vạ nên không quen à?”
Người đó không nói gì, chỉ huých tay người vừa nói: “Nói bậy bạ gì thế, nếu không phải cậu lỡ tay, sao mà ném trúng người ta được?”
Nói xong, anh liếc nhìn bóng lưng sắp khuất kia rồi ôm bóng chạy về sân.
***
Khi Vân Nhất đến nhà họ Tần, rõ ràng mọi người trong nhà đều đang đợi cô.
Con dâu cả nhà họ Tần hiếm khi mỉm cười với cô, nhưng nụ cười trong mắt lại không có chút thiện ý nào, mà là niềm vui sướng vì đã đạt được mục đích.
Vẻ mặt chột dạ của ông cụ Tần cho Vân Nhất biết, cô đoán đúng rồi.
Nhưng cô không thể nào gỡ rối giúp ông ta, đến cuối cùng chẳng phải cũng vì cháu trai mà bội tín hay sao, loại người này cô có thể hiểu, nhưng từ đáy lòng lại xem thường.
“Nếu họ vì đứa họ Sở kia mà gây chiến với nhà họ Thẩm chúng ta, vậy tôi cũng muốn xem họ có thể làm gì cho nhà họ Sở đến mức nào?”
“Gia chủ, ý của ngài là sao ạ?”
“Ngày mai cậu dẫn người đi bắt cóc đứa trẻ mồ côi nhà họ Sở kia cho tôi.”
“Gia chủ, đứa trẻ mồ côi nhà họ Sở đó là người nhà liệt sĩ, đừng để họ chơi lại chúng ta một vố.”
“Cậu lo lắng cũng không sai, vậy tìm người dạy dỗ nó một trận, làm cho nhà họ Hoa và nhà họ Cố xem.”
“Vâng, tôi đi sắp xếp ngay.”
Sáng sớm hôm sau, Vân Nhất vừa tỉnh lại liền vào không gian, quả thực cô đã đặt quá nhiều kỳ vọng vào những khe hở rộng hẹp khác nhau trong đó.
Chỗ tưới bằng nước máy bên ngoài vẫn chưa có thay đổi, còn nơi tưới bằng nước giếng trong không gian đã lấm tấm sắc xanh, trong lòng cô vô cùng vui mừng.
Xem ra ông trời đối xử với cô không tệ, khe hở giữa những tảng đá này có thể dùng để trồng trọt.
Nhất thời kích động, cô nhảy nhót ngay trên tảng đá đó.
Đối với việc xuống nông thôn, cô không còn chút phản kháng nào, vừa hay thuận tiện cho cô tìm các loại hạt giống.
Ra khỏi không gian, thu dọn xong xuôi, cô chuẩn bị tìm chỗ ăn sáng, sau đó giải quyết chuyện nhà họ Tần trước rồi mới đến lượt Tôn Thụy Minh.
Dù sao tối qua cô đã biết lịch trình hôm nay của anh ta.
Cách trạm xe buýt không xa có một sân bóng rổ, lúc Vân Nhất đi ngang qua, ở đó có người đang chơi bóng.
Cô vẫn mải suy nghĩ nên không để ý đến tình hình bên trong.
Chợt sân bóng truyền ra một tiếng: “Mẹ kiếp.”
Nghe thấy âm thanh, Vân Nhất vừa ngẩng đầu lên đã bị quả bóng rổ bay tới đập trúng.
Đau đến nỗi cô phải ôm mặt ngồi xổm xuống đất, nước mắt cũng chảy ra, theo đó là hai dòng máu mũi ấm nóng.
Mấy người chơi bóng chạy tới thấy tình hình này đều sợ hết hồn, tiếng xin lỗi vang lên tới tấp.
Trong đám người vang lên một giọng nói lạnh lùng: “Cô không sao chứ?”
Nói rồi đưa tới trước mặt Vân Nhất một chiếc khăn tay kẻ ô xanh mới tinh: “Dùng cái này đi.”
Vân Nhất không nhận, ôm mũi một lúc, đỡ đau hơn rồi mới ngẩng đầu nhìn thủ phạm: “Các anh chơi bóng kiểu gì vậy?”
Người đứng đối diện cũng biết mình đuối lý: “Thật xin lỗi, phía trước không xa có phòng y tế, cô có muốn qua đó xem sao không?”
Vân Nhất biết mình không sao, cũng không muốn lãng phí thời gian ở đây, lườm người trước mặt một cái rồi khom lưng đi về phía vòi nước công cộng cách đó không xa.
Nước lạnh tạt vào, một lát sau máu mũi đã ngừng chảy.
Rửa sạch xong, cô khó chịu lườm những người còn đứng cách đó không xa, tay ôm cái đầu vẫn còn “ong ong”, rồi bước đi.
Chỉ là cô không để ý, thủ phạm trong đám người kia vẫn nhìn chằm chằm bóng lưng cô đầy suy tư.
Đợi Vân Nhất đi xa, có người bên cạnh vỗ vai kẻ còn đang ngẩn người: “Tiểu tử cậu ngẩn ra đó làm gì, chẳng lẽ không bị ăn vạ nên không quen à?”
Người đó không nói gì, chỉ huých tay người vừa nói: “Nói bậy bạ gì thế, nếu không phải cậu lỡ tay, sao mà ném trúng người ta được?”
Nói xong, anh liếc nhìn bóng lưng sắp khuất kia rồi ôm bóng chạy về sân.
***
Khi Vân Nhất đến nhà họ Tần, rõ ràng mọi người trong nhà đều đang đợi cô.
Con dâu cả nhà họ Tần hiếm khi mỉm cười với cô, nhưng nụ cười trong mắt lại không có chút thiện ý nào, mà là niềm vui sướng vì đã đạt được mục đích.
Vẻ mặt chột dạ của ông cụ Tần cho Vân Nhất biết, cô đoán đúng rồi.
Nhưng cô không thể nào gỡ rối giúp ông ta, đến cuối cùng chẳng phải cũng vì cháu trai mà bội tín hay sao, loại người này cô có thể hiểu, nhưng từ đáy lòng lại xem thường.