Trọng Sinh Về Niên Đại, Nàng Dâu Đại Viện Vừa Xinh Đẹp Vừa Rất Ngầu

Chương 1: Xuyên Không

Số chữ: 789
Xin nén bi thương.

Nhìn linh đường người đến người đi, trong đầu Vân Y hoàn toàn mê mang.

Đây là tình huống gì?

Chưa kịp để cô hiểu rõ tình hình, một cô gái mặc áo sơ mi ca rô bước đến trước mặt cô, cúi người chế giễu: “Sở Vân Nhất, lần này không còn ai che chở cho cô nữa rồi, cuộc sống tốt đẹp của cô cũng kết thúc rồi.”

Vân Y ngẩng đầu muốn nhìn rõ người vừa đến là ai, bỗng nhiên cảm thấy đầu óc quay cuồng, chóng mặt, cơ thể không tự chủ được mà ngã xuống.

“Mau tới đây, Vân Nhất ngất xỉu rồi.”

“Đúng là nghiệp chướng mà, ông cụ Sở tốt bụng như vậy, sao nói đi là đi ngay, để lại một mình Vân Nhất, sau này biết phải làm sao?”

Một lần nữa tỉnh lại, phát hiện mình lại xuyên không!

Lần này xuyên thành cô nhóc yêu đương mù quáng có tên đồng âm với tên mình, hơn nữa còn xuyên đến thời đại mà cha mẹ ở kiếp đầu tiên của cô được sinh ra, cái 'thời đại tìm người phải hét, đi lại phải đi bộ, mua đồ còn phải dùng tem phiếu'.



Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cô thử dùng ý nghĩ kết nối với không gian của mình, kết quả là không cảm nhận được gì cả, xem ra thực sự là đã dùng cơ duyên của mình để đổi lấy một kiếp trọng sinh này.

Nghĩ đến nguyên chủ mấy ngày trước không chỉ nhường công việc mẹ nuôi để lại cho cô tặng cho Tôn Hiểu Yến, em gái của người cô thích, mà còn bị người ta lừa gạt đăng ký, một tuần sau sẽ phải xuống nông thôn làm thanh niên trí thức.

Lại trong lúc mua sắm vật tư, phát hiện Tôn Thụy Minh vẫn luôn nói thích cô lại lén lút hẹn hò với cô gái khác!

Mà cô gái đó không ai khác, chính là Tô Ái Ngọc, người vẫn luôn hết lời khuyên bảo cô xuống nông thôn, em gái bà con xa của Tôn Thụy Minh.

Nghe lén được cuộc đối thoại của bọn họ, mới biết cả nhà họ Tôn vẫn luôn âm mưu tính kế cô.

Nguyên chủ nhất thời không chấp nhận được sự thật này, cũng không có dũng khí để vạch mặt Tôn Thụy Minh, thất thểu trở về nhà.

Nhưng còn chưa vào cửa thì đã có người báo tin, ông nội cô gặp chuyện trên đường về Thủ Đô, đang được cấp cứu trong bệnh viện.

Lúc cô chạy tới, bác sĩ phụ trách cấp cứu vừa lúc đi ra: “Chúng tôi đã cố gắng hết sức, vết thương quá nặng, để người nhà vào gặp mặt lần cuối đi.”

Nguyên chủ như phát điên lao vào, nhìn thấy ông cụ Sở người đầy máu, sợ đến toàn thân run rẩy, nước mắt lập tức nhòa đi: “Ông nội, ông sao thế này?”

Ông ấy đầy vẻ không nỡ: “Đừng khóc, sau này phải… tự… chăm… sóc… bản thân cho tốt.”



Giọng nói rất nhỏ, nếu không phải nguyên chủ ở gần thì cũng không nghe rõ ông đang nói gì.

Ông cụ muốn đưa tay lên xoa đầu cháu gái nhưng thử mấy lần đều không được.

Cả đời hành nghề y, biết mình không còn nhiều thời gian, ông cũng không cố chấp nữa, mở miệng dặn dò: “Phòng… của ông… dưới gầm giường… có ngăn tối, sau này… có… việc… thì đến tìm… nhà họ Hoa.”

Nguyên chủ biết lần này ông nội ra ngoài là để chữa bệnh cho con trai của một người bạn thân chí cốt của ông cụ nhà họ Hoa.

Nghe ông cụ dặn dò, cô sợ hãi vô cùng: “Ông nội, ông đừng dọa con.”

Ông cụ Sở biết cháu gái mình ngoài chuyện hồ đồ với Tôn Thụy Minh ra thì mọi thứ đều rất tốt, cố gắng nói từng chữ một: “Tôn Thụy… Minh… không… phải… là người tốt.”

Nguyên chủ biết chuyện của cô và Tôn Thụy Minh là nỗi lòng của ông nội liền gật đầu lia lịa cam đoan: “Ông yên tâm, con sẽ không bị hắn dắt mũi nữa, anh ta không đáng.”

Nghe cháu gái nói vậy, gương mặt ông cụ lộ rõ vẻ vui mừng.

Nghĩ đến hôn ước từ bé đã định trước đó, lại nghĩ đến con dâu cả nhà họ Tần không thích cháu gái mình, ông không muốn làm khó cháu gái, bèn dùng hết sức lực cuối cùng: “Nhà họ Tần… sau này… cứ coi như quan hệ bình thường thôi.”

Nguyên chủ vốn cũng không thích Tần Giang Huy, con trai út của đại phòng nhà họ Tần nên vui vẻ gật đầu đồng ý với ông cụ.
4 Bình luận