Trọng Sinh Về Niên Đại, Nàng Dâu Đại Viện Vừa Xinh Đẹp Vừa Rất Ngầu
31
4.7
100 chương
Sau khi xuyên không, Vân Y trở thành cô gái yêu đương mù quáng đáng thương, có tên đồng âm với mình, Sở Vân Nhất.
Nguyên chủ không chỉ bị người dòm ngó công việc, còn bị người lừa gạt đăng ký báo danh, chuẩn bị phải xuống nông thôn.
Trong lúc vô tình phát hiện người nói thích mình vậy mà giấu cô hẹn hò với người khác, cô mới hiểu được thì ra tất cả đều là tính toán của bọn họ.
Lúc thất hồn lạc phách thì lại nhận được tin ông nội xảy ra chuyện, cô nhất thời nản lòng thoái chí, hương tiêu ngọc tổn ở trên linh đường.
Vân Y tuân theo nguyên tắc ‘của người trả lại cho người’, lấy thế sét đánh giành lấy lại công việc, để cả nhà tính toán nguyên chủ thành chuột chạy qua đường, người người kêu đánh.
Còn thuận tay hủy bỏ cuộc hôn nhân từ bé vốn đã chướng mắt nguyên chủ từ lâu, cô nhổ vào, tương lai còn không biết là ai chướng mắt ai đâu?
Nhìn bàn tay vàng có được trong lúc vô tình, cô thầm cảm thán ở trong lòng: Tái ông mất ngựa sao biết không phải phúc.
Về phần tìm người thân?
Vẫn là thuận theo tự nhiên đi, cô cũng không muốn tìm cho mình một đống tổ tông trở về, thân phận bé gái mồ côi này đã rất tốt rồi.
Lần đầu tiên gặp mặt, bị người đàn ông ném quả bóng rổ tới chảy máu mũi...
Lần thứ hai gặp mặt, bị người khác hiểu lầm là đồng bọn, hai người ăn ý hợp tác, chạy thoát... . .
Lần gặp gỡ thứ… n, suýt trở thành thuốc giải của người đàn ông, đây là nghiệt duyên gì vậy?
Nhưng Hoắc Tứ thiếu trước sau như một, khiến người trong đại viện đều công nhận anh thanh tâm quả dục, không gần nữ sắc lại vì cô mà điên, vì cô mà cuồng, vì cô mà đâm tường lớn.
Người trong đại viện ai không nói một tiếng Hoắc Tứ thiếu đại nghĩa, lại không biết anh hi sinh vì gia tộc cũng chỉ là thuật che mắt, chính là vì có thể quang minh chính đại ở bên cạnh cô.
Cô gái nhỏ tựa ở trên vai anh dịu dàng ấm ức nói: Bọn họ đều không thích em, còn nói em là hồ ly tinh, giở đủ trò mới quyến rũ được anh.
Đối với những người từng tổn thương, tính toán cô, Hoắc Tứ thiếu bá đạo bày tỏ: Số không dễ dàng tha thứ.
Dùng hành động thực tế để bọn họ bị vả mặt ‘bốp bốp’.
Cô ấy chính là vảy ngược của gia!
© 20xx (year of creation), Shanghai Xuanting Entertainment Information Technology Co., Ltd. All Rights Reserved. Vietnamese publication rights arranged with China Literature by Squirrel Communication and Culture Joint Stock Company.
Nguyên chủ không chỉ bị người dòm ngó công việc, còn bị người lừa gạt đăng ký báo danh, chuẩn bị phải xuống nông thôn.
Trong lúc vô tình phát hiện người nói thích mình vậy mà giấu cô hẹn hò với người khác, cô mới hiểu được thì ra tất cả đều là tính toán của bọn họ.
Lúc thất hồn lạc phách thì lại nhận được tin ông nội xảy ra chuyện, cô nhất thời nản lòng thoái chí, hương tiêu ngọc tổn ở trên linh đường.
Vân Y tuân theo nguyên tắc ‘của người trả lại cho người’, lấy thế sét đánh giành lấy lại công việc, để cả nhà tính toán nguyên chủ thành chuột chạy qua đường, người người kêu đánh.
Còn thuận tay hủy bỏ cuộc hôn nhân từ bé vốn đã chướng mắt nguyên chủ từ lâu, cô nhổ vào, tương lai còn không biết là ai chướng mắt ai đâu?
Nhìn bàn tay vàng có được trong lúc vô tình, cô thầm cảm thán ở trong lòng: Tái ông mất ngựa sao biết không phải phúc.
Về phần tìm người thân?
Vẫn là thuận theo tự nhiên đi, cô cũng không muốn tìm cho mình một đống tổ tông trở về, thân phận bé gái mồ côi này đã rất tốt rồi.
Lần đầu tiên gặp mặt, bị người đàn ông ném quả bóng rổ tới chảy máu mũi...
Lần thứ hai gặp mặt, bị người khác hiểu lầm là đồng bọn, hai người ăn ý hợp tác, chạy thoát... . .
Lần gặp gỡ thứ… n, suýt trở thành thuốc giải của người đàn ông, đây là nghiệt duyên gì vậy?
Nhưng Hoắc Tứ thiếu trước sau như một, khiến người trong đại viện đều công nhận anh thanh tâm quả dục, không gần nữ sắc lại vì cô mà điên, vì cô mà cuồng, vì cô mà đâm tường lớn.
Người trong đại viện ai không nói một tiếng Hoắc Tứ thiếu đại nghĩa, lại không biết anh hi sinh vì gia tộc cũng chỉ là thuật che mắt, chính là vì có thể quang minh chính đại ở bên cạnh cô.
Cô gái nhỏ tựa ở trên vai anh dịu dàng ấm ức nói: Bọn họ đều không thích em, còn nói em là hồ ly tinh, giở đủ trò mới quyến rũ được anh.
Đối với những người từng tổn thương, tính toán cô, Hoắc Tứ thiếu bá đạo bày tỏ: Số không dễ dàng tha thứ.
Dùng hành động thực tế để bọn họ bị vả mặt ‘bốp bốp’.
Cô ấy chính là vảy ngược của gia!
© 20xx (year of creation), Shanghai Xuanting Entertainment Information Technology Co., Ltd. All Rights Reserved. Vietnamese publication rights arranged with China Literature by Squirrel Communication and Culture Joint Stock Company.
Đánh giá sách
0 Bình luận