Trọng Sinh Về Niên Đại May Mắn Ngồi Ăn Dưa Xem Kịch Ở Khu Công Xưởng

Chương 9

Số chữ: 715
Đi đến cuối dãy, rẽ ra là thấy hai bên toàn là nhà cấp bốn, đi qua khoảng năm dãy thì đến một nhà vệ sinh công cộng. Cả mười dãy nhà trước sau đều dùng chung nhà vệ sinh này.

La Ngọc đi thêm mười dãy nữa mới ra khỏi khu nhà cấp bốn, băng qua một đường ray nhỏ chuyên chở than, phía trước lại là một khu nhà cấp bốn khác.

Đi thêm hơn mười phút, cuối cùng cô cũng ra đến đường lớn. Bên phải là một rạp chiếu phim, đối diện là hợp tác xã, nơi cung cấp hàng hóa cho toàn bộ cư dân trong khu.

La Ngọc nhìn quanh một lượt, thấy trên đường có từng nhóm thanh niên đeo băng đỏ đi tuần tra, tường dán đầy khẩu hiệu tuyên truyền, cuối cùng cũng cảm nhận rõ rệt không khí của một thời kỳ đặc biệt.

Cô không dám nhìn lung tung, càng không dám nán lại lâu, cúi đầu bước đến trạm xe buýt. Chờ một lúc, xe buýt cũng đến.

Lên xe, nhìn những người trên xe đang thì thầm to nhỏ, La Ngọc có cảm giác như vừa bước ra khỏi một giấc mộng dài.

Cảm giác như đã từng sống ở nơi này khiến cô thấy khó chịu, khẽ nhíu mày.

Khi nhân viên soát vé đi thu tiền, La Ngọc lấy ra mớ tiền xu mà cô tích cóp được từ tiền đi chợ, đưa năm xu. Nếu là nguyên chủ, chắc lại xót xa không thôi.

Xe nhanh chóng lăn bánh. Người trên xe đông, chen chúc nhau, khiến La Ngọc có cảm giác như đang chen tàu điện ngầm vào giờ cao điểm ở kiếp trước.

May mà nơi cô cần đến không xa, chỉ năm trạm là xuống. Nếu đi xa hơn, chắc cô bị mùi xăng dầu nồng nặc làm cho say xe mất.

Xuống xe, cô bước vào một khu nhà cấp bốn khác, nơi này là khu tập thể của công nhân mỏ khác, người địa phương gọi là khu trung tâm Bình An.



Đi thêm hơn mười phút, La Ngọc cuối cùng cũng đến nơi.

Cô gõ cửa. Một lúc sau, một cô gái trẻ ra mở.

“La Ngọc? Cậu đến đây làm gì vậy?”

La Ngọc ngẩng đầu, mỉm cười với người vừa mở cửa.

“Ngụy Hồng, tớ đến hỏi cậu một chuyện. Cậu đã tìm được việc làm chưa?”

Ánh mắt Ngụy Hồng tối lại, lắc đầu.

“Chưa có. Cậu vào nhà đi.”

Ngụy Hồng nghi hoặc nhìn La Ngọc bước vào sân. Bình thường hai người không thân thiết lắm, sao hôm nay lại đến tận nhà?

La Ngọc vẫn giữ nụ cười, theo cô ấy vào trong nhà.

Thấy La Ngọc có vẻ khác trước, Ngụy Hồng không nhịn được hỏi.

“Cậu tìm tớ có chuyện gì sao?”

La Ngọc không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề.



“Là thế này, tớ có một công việc là phát thanh viên của phòng tuyên truyền mỏ Bình An. Cậu có hứng thú không?”

Nghe đến “phát thanh viên mỏ Bình An”, mắt Ngụy Hồng sáng rực, vội vàng nắm lấy tay La Ngọc.

“Cậu nói gì cơ? Phát thanh viên? Cậu muốn nhường công việc đó cho tớ?”

La Ngọc mỉm cười gật đầu.

“Đúng vậy. Cậu yên tâm, công việc này là tớ tự thi đậu, thuộc về tớ, không có tranh chấp gì cả. Chỉ cần cậu muốn, nó sẽ là của cậu. Chỉ là…”

Cô nói đến đây thì dừng lại. Ngụy Hồng tất nhiên hiểu ý.

Một công việc tốt như vậy, ai lại muốn nhường không? Nhất là vị trí phát thanh viên vừa nhàn vừa có tiếng, ai mà chẳng mơ ước. Người bình thường có nằm mơ cũng không có được, ai lại tự dưng đem cho không?

Ngụy Hồng thân thiết nắm tay La Ngọc.

“Tớ hiểu mà. Đây là nhà tớ, không cần khách sáo. Cậu cứ nói thẳng, công việc này cậu muốn bán bao nhiêu?”

La Ngọc nghẹn lời.

Xong rồi, cô thật sự không biết giá thị trường của một công việc thời này là bao nhiêu.

Kiếp trước đọc không ít tiểu thuyết niên đại, nhưng toàn là hư cấu, mỗi truyện nói một kiểu. Có truyện nói ba bốn trăm, có truyện nói năm sáu trăm, thậm chí có truyện nói đến bảy tám trăm. Giờ cô biết đòi bao nhiêu đây?
24 Bình luận