Trời quang bỗng vang lên một tiếng nổ, một cô gái tên là La Ngọc từ trên trời rơi xuống.
La Ngọc là đứa con không được cha mẹ thương yêu, trong nhà có đến bảy đứa con, mà cô là đứa nhỏ nhất, cũng là đứa thiệt thòi nhất.
La Ngọc ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Chỉ là băng qua đường thôi mà, sao tự nhiên lại xuyên không về cái thời ăn không đủ no, mặc không đủ ấm thế này?”
Nghĩ đến kiếp trước đáng thương của mình, La Ngọc bình thản vẫy tay tạm biệt.
Xuyên không thôi mà, có gì to tát đâu. Bao nhiêu tiểu thuyết cô đọc đâu phải vô ích, kinh nghiệm đầy mình rồi.
Không có không gian thì có hệ thống bù vào, chỉ là cái hệ thống này hơi... vô dụng một chút. Nhưng để cô sống an nhàn thì vẫn ổn.
La Ngọc dứt khoát rời khỏi cái nhà toàn người hút máu, nhanh chóng hòa nhập vào đại gia đình ở mỏ than. Mỗi ngày đan len, ăn dưa hóng chuyện, thỉnh thoảng còn tự thêm vai diễn cho mình.
Cứ tưởng cuộc sống sau này sẽ bình yên như thế, ai ngờ gã “trai hư” ở xưởng lại nhất quyết đòi cưới cô về làm vợ.
Thấy anh vừa đẹp trai, dáng chuẩn, lại có tiền, La Ngọc chẳng ngần ngại gật đầu cái rụp.
Từ đó, “vườn dưa” của La Ngọc lại mở rộng thêm. Cả khu mỏ than và dãy nhà tập thể rộn ràng tiếng bàn tán, khiến cô cười tít mắt như một đứa ngốc.
Gã trai hư Tịch Bắc Chiến: “Không hổ là vợ tôi, đúng là trời sinh một cặp. Truyền thống mê hóng chuyện của nhà họ Tịch cuối cùng cũng có người kế thừa rồi!”
- Các chương truyện trên website đều qua biên tập, kiểm duyệt và có dịch giả phụ trách. Nếu chất lượng bản dịch có vấn đề hãy giúp chúng tôi gửi báo cáo chất lượng. Chúng tôi sẽ chỉnh sửa.
- Nền tảng mới ra mắt nên còn nhiều thiếu sót. Chúng tôi sẽ lắng nghe, điều chỉnh, không ngừng cải tiến để mang đến trải nghiệm tốt nhất.