Trọng Sinh Niên Đại: Tôi Thành Nông Gia Tiểu Cẩm Lý

Chương 3

Số chữ: 761
Trong số những cô gái này, có công nhân bình thường trong nhà máy, có bác sĩ y tá ở bệnh viện của nhà máy, có con gái của lãnh đạo nhà máy, thậm chí còn có con gái của một vị lãnh đạo cấp sở nào đó trong tỉnh.

Mặc dù đến nay, chưa có cô gái nào lọt vào mắt xanh của anh, nhưng cũng có một hai người hợp ý, nếu tiếp tục tiếp xúc, biết đâu có thể tiến tới yêu đương rồi bước vào thánh đường hôn nhân.

Vậy mà đúng lúc này, Trương Đại Ngưu lại đem anh đi hứa gả, đúng vậy, chính là đem anh đi hứa gả!

Đối tượng chính là cô gái tên Lưu Hân Vũ mà anh đang cõng trên lưng đây.

Anh cũng có thể đoán được, cha thay anh chấp nhận hôn ước này, người vui nhất nhà chắc hẳn là Trương Hồng Vân.

Cô em gái út ngây thơ chắc chắn hy vọng anh lập tức cưới Lưu Hân Vũ về làm chị dâu, như vậy cô ấy có thể ngày ngày quấn quýt bên Lưu Hân Vũ.

Chỉ là chuyện này...

Trong lòng Trương Hồng Lượng thoáng qua một nỗi u ám.

Nếu không phải vì mấy cơn ác mộng giống nhau liên tiếp mấy ngày trước, có lẽ anh vẫn sẽ không trở về.



Cô gái trên lưng rất nhẹ, nghe nói đã mười sáu tuổi, nhưng Trương Hồng Lượng cảm thấy còn nhẹ hơn cả cô em gái Trương Hồng Vân mười bốn tuổi của mình.

Nếu không phải vì hơi nóng như lửa đốt tỏa ra từ lưng cô gái, Trương Hồng Lượng thật sự đã nghĩ mình đang cõng hành lý về nhà, nhẹ bẫng chẳng nặng mấy cân!

Xuống đến chân núi, Trương Hồng Lượng cõng Lưu Hân Vũ tiếp tục đi về phía làng, Trương Hồng Hà lại đưa tay kéo anh lại.

Vì cô ta phát hiện xa xa có người đang đi về phía này.

“Anh cả, giao Hân Vũ cho em, anh đi lối kia về thôn đi.” Trương Hồng Hà vừa bảo Trương Hồng Lượng giao Lưu Hân Vũ cho mình, vừa chỉ vào một lối mòn khác dẫn về thôn.

Dù cả thôn đều biết giữa Lưu Hân Vũ và Trương Hồng Lượng có hôn ước miệng, nhưng Trương Hồng Hà tìm mọi cách để phá hỏng mối hôn sự này, dĩ nhiên không muốn để ai nhìn thấy Trương Hồng Lượng cõng Lưu Hân Vũ.

Chưa nói đến việc Lưu Hân Vũ có xứng với Trương Hồng Lượng hay không, chỉ riêng việc hôn ước này do cha Trương Đại Ngưu một tay sắp đặt đã đủ khiến người ta khó chấp nhận rồi.

Hai năm nữa là đến những năm 80 rồi, là thanh niên thời đại mới, chẳng lẽ vẫn phải tiếp tục chấp nhận hôn nhân sắp đặt kiểu gia trưởng phong kiến sao?!

Khi hôn ước này vẫn còn có thể thay đổi, Trương Hồng Hà tuyệt đối không thể để ai nhìn thấy Trương Hồng Lượng cõng Lưu Hân Vũ xuống núi.



Bản thân Trương Hồng Lượng vốn cực kỳ phản đối hôn ước này. Hôm nay anh vừa từ tỉnh về, chưa kịp uống ngụm nước đã cùng hai em gái đi tìm Lưu Hân Vũ, chỉ là không muốn Lưu Hân Vũ xảy ra chuyện như trong giấc mơ của mình.

Dù sao nhà họ Lưu cũng có ơn lớn với nhà họ Trương.

Nếu không có Lưu Thanh Sơn, cha của Lưu Hân Vũ cứu cha con Trương Đại Ngưu thì nhà tan cửa nát đã không phải là nhà họ Lưu mà là nhà họ Trương!

Nhưng bảo anh cứ thế lấy cả đời mình ra báo đáp, Trương Hồng Lượng thật sự khó lòng chấp nhận.

Nghĩ đến những giấc mơ liên tiếp mấy ngày trước, lòng Trương Hồng Lượng càng thêm thấp thỏm không yên.

Dù chỉ là một giấc mơ, nhưng giấc mơ đó quá chân thực, cũng quá phiền lòng.

Anh cảm thấy đây là một lời cảnh báo, nếu không xử lý thỏa đáng, mọi chuyện trong mơ rất có thể sẽ thành hiện thực. Đến lúc đó, không chỉ nhà họ Trương trở thành kẻ vong ân bội nghĩa mà Trương Hồng Lượng anh còn trở thành kẻ vong ân bị mọi người khinh bỉ rồi mất cả công việc.

Chính những giấc mơ nửa thực nửa hư đó đã khiến anh không thể không xin nghỉ phép vội vàng trở về.

Vừa vào thôn nghe tin, anh thực sự kinh ngạc, những chuyện không hay thấy trong mơ dường như đang đến gần mình.
3 Bình luận