Lưu Hân Vũ khẽ lắc đầu, giọng khàn khàn đáp: “Anh Trương khó khăn lắm mới về thăm nhà, thời gian phép chắc cũng không dài, anh mau về nhà với bác cả, bác gái nói chuyện đi ạ.
Chị Hồng Hà và Hồng Vân cũng về cùng đi, ở đây có y tá, bác sĩ rồi, hơn nữa chai nước biển này của em cũng sắp truyền xong rồi, chỉ ngủ lại đây một đêm thôi, không sao đâu.
Đúng rồi, ngày mai cũng không cần đặc biệt mang bữa sáng cho em đâu, anh Trương chẳng phải đã để lại bánh quy cho em rồi sao, em dùng nước sôi pha bánh quy ăn là được rồi, không làm phiền mọi người nữa đâu.”
Lưu Hân Vũ còn chưa dứt lời, bốn anh em nhà họ Trương đã đổ dồn ánh mắt nhìn cô chằm chằm, khiến Lưu Hân Vũ thoáng chút bối rối, nhớ lại những lời mình vừa nói, không có vấn đề gì cả mà!
Nhưng rất nhanh cô đã hiểu ra, thân phận hiện tại của mình không còn là Tân Vũ nữa, mà là Lưu Hân Vũ õng ẹo, yếu đuối.
Lưu Hân Vũ được Lưu Thanh Sơn chiều chuộng đến năm mười sáu tuổi, trước nay chưa từng là người biết suy nghĩ chu toàn, phải nói rằng Lưu Hân Vũ là người khá ích kỷ trong cách đối nhân xử thế, sao có thể nói ra những lời hiểu chuyện như vậy được chứ?
Nhưng lời đã nói ra thì không thể rút lại, Lưu Hân Vũ chỉ đành thầm hình dung xem biểu hiện của nguyên chủ trong tình huống này sẽ thế nào, lòng lại không khỏi thầm than, ông trời này thật biết hành hạ người khác, tính cách của cô và nguyên chủ hoàn toàn trái ngược, bảo cô làm ra vẻ yếu đuối, khờ khạo như nguyên chủ thật sự khiến cô cảm thấy buồn nôn.
Đúng vậy, kể từ sau khi Lưu Thanh Sơn qua đời, Lưu Hân Vũ vốn được cha cưng chiều đến mức có phần kiêu ngạo, coi thường người khác, dần dần trở thành một kẻ đáng thương trong mắt mọi người, trở nên tự ti, khờ khạo, hễ không vừa ý là lại khóc lóc, nói chính xác hơn là từ một đóa hoa kiêu hãnh dưới nắng hè trở thành một cây hoa cải đắng dật dờ trong gió.
Tân Vũ của trước kia thông minh và tự lập.
Mặc dù cũng là con một trong nhà, nhưng cha mẹ cô yêu thương chứ không hề nuông chiều.
Cô ghét nhất là kiểu người vừa yếu đuối vừa õng ẹo như nguyên chủ.
Lưu Hân Vũ suy đi nghĩ lại, vẫn không tài nào chấp nhận được tính cách của nguyên chủ, ngẫm lại thấy giả ngốc vẫn dễ hơn, thế là cô mở to đôi mắt ngấn lệ mờ mịt nhìn người này rồi lại ngó người kia.
He he, hiệu quả cũng không tệ đâu!
Vẻ mặt ngơ ngác có chút khờ khạo này của cô, ngoại trừ không có nước mắt, thật sự giống Lưu Hân Vũ đến bảy tám phần.
Lưu Hân Vũ của ngày hôm nay tuy khiến cho mấy anh em nhà họ Trương, đặc biệt là Trương Hồng Hà, luôn cảm thấy có gì đó là lạ, nhưng ngoài Trương Hồng Lượng ra, ba anh em còn lại nhà họ Trương đã tìm cho Lưu Hân Vũ một lý do rất hay.
Lưu Hân Vũ có lẽ là sốt đến hơi mơ hồ, lời nói cử chỉ giống người bình thường hơn, cũng hiểu chuyện hơn nhiều.
Thấy vậy, anh em nhà họ Trương cũng thấy nhẹ nhõm, Lưu Hân Vũ cảm thấy vừa buồn cười vừa may mắn.
Nếu thật sự sốt đến mơ hồ, chẳng phải nên càng nhõng nhẽo hơn bình thường sao?
Bình thường Lưu Hân Vũ cũng không nói được những lời mạch lạc rõ ràng như vậy, huống chi là Lưu Hân Vũ đang sốt.
Tuy những lời này của Lưu Hân Vũ có phần có lý, nhưng bác gái cùng phòng bệnh kia truyền nước xong đã được người nhà đón về, Trương Hồng Lượng đương nhiên không thể thật sự bỏ Lưu Hân Vũ một mình ở phòng bệnh.
Sau khi bàn bạc, hai chị em Trương Hồng Hà và Trương Hồng Vân ở lại bệnh viện chăm sóc Lưu Hân Vũ.
Lưu Hân Vũ vẫn còn đang sốt, trong dịch truyền lại có thêm chút thuốc an thần, không lâu sau khi hai anh em nhà họ Trương rời khỏi phòng bệnh, cô đã mơ màng thiếp vào giấc ngủ.
Thấy Lưu Hân Vũ ngủ say rồi, Trương Hồng Hà thấy Trương Hồng Vân ngồi bên giường cũng đã ngáp ngắn ngáp dài, liền chỉ vào giường bệnh bên cạnh, bảo cô ấy sang đó ngủ.
Trương Hồng Vân lắc đầu nguầy nguậy, bác gái truyền nước kia đi rồi, ga giường còn chưa có ai thay, cô ấy không muốn ngủ trên giường người khác đã nằm qua đâu!
Trương Hồng Hà đảo mắt một cái, cũng không ép, đành chiều theo Trương Hồng Vân, để mặc cô ấy dựa vào thành giường của Lưu Hân Vũ nghỉ ngơi.
Lưu Hân Vũ vẫn chưa truyền dịch xong, Trương Hồng Hà đương nhiên không ngủ trước, cô ta dựa vào tủ đầu giường lặng lẽ canh chừng, đợi đến khi truyền dịch xong, gọi y tá đến rút kim, xác nhận Lưu Hân Vũ không sao, lúc này mới yên tâm nhắm mắt chợp đi một lúc.
Đêm đó trôi qua khá yên ổn, cơ thể Lưu Hân Vũ trông có vẻ yếu ớt, nhưng nền tảng sức khỏe cũng không tệ, bệnh tình không tái phát.
Chị Hồng Hà và Hồng Vân cũng về cùng đi, ở đây có y tá, bác sĩ rồi, hơn nữa chai nước biển này của em cũng sắp truyền xong rồi, chỉ ngủ lại đây một đêm thôi, không sao đâu.
Đúng rồi, ngày mai cũng không cần đặc biệt mang bữa sáng cho em đâu, anh Trương chẳng phải đã để lại bánh quy cho em rồi sao, em dùng nước sôi pha bánh quy ăn là được rồi, không làm phiền mọi người nữa đâu.”
Lưu Hân Vũ còn chưa dứt lời, bốn anh em nhà họ Trương đã đổ dồn ánh mắt nhìn cô chằm chằm, khiến Lưu Hân Vũ thoáng chút bối rối, nhớ lại những lời mình vừa nói, không có vấn đề gì cả mà!
Nhưng rất nhanh cô đã hiểu ra, thân phận hiện tại của mình không còn là Tân Vũ nữa, mà là Lưu Hân Vũ õng ẹo, yếu đuối.
Lưu Hân Vũ được Lưu Thanh Sơn chiều chuộng đến năm mười sáu tuổi, trước nay chưa từng là người biết suy nghĩ chu toàn, phải nói rằng Lưu Hân Vũ là người khá ích kỷ trong cách đối nhân xử thế, sao có thể nói ra những lời hiểu chuyện như vậy được chứ?
Nhưng lời đã nói ra thì không thể rút lại, Lưu Hân Vũ chỉ đành thầm hình dung xem biểu hiện của nguyên chủ trong tình huống này sẽ thế nào, lòng lại không khỏi thầm than, ông trời này thật biết hành hạ người khác, tính cách của cô và nguyên chủ hoàn toàn trái ngược, bảo cô làm ra vẻ yếu đuối, khờ khạo như nguyên chủ thật sự khiến cô cảm thấy buồn nôn.
Đúng vậy, kể từ sau khi Lưu Thanh Sơn qua đời, Lưu Hân Vũ vốn được cha cưng chiều đến mức có phần kiêu ngạo, coi thường người khác, dần dần trở thành một kẻ đáng thương trong mắt mọi người, trở nên tự ti, khờ khạo, hễ không vừa ý là lại khóc lóc, nói chính xác hơn là từ một đóa hoa kiêu hãnh dưới nắng hè trở thành một cây hoa cải đắng dật dờ trong gió.
Tân Vũ của trước kia thông minh và tự lập.
Mặc dù cũng là con một trong nhà, nhưng cha mẹ cô yêu thương chứ không hề nuông chiều.
Cô ghét nhất là kiểu người vừa yếu đuối vừa õng ẹo như nguyên chủ.
Lưu Hân Vũ suy đi nghĩ lại, vẫn không tài nào chấp nhận được tính cách của nguyên chủ, ngẫm lại thấy giả ngốc vẫn dễ hơn, thế là cô mở to đôi mắt ngấn lệ mờ mịt nhìn người này rồi lại ngó người kia.
He he, hiệu quả cũng không tệ đâu!
Vẻ mặt ngơ ngác có chút khờ khạo này của cô, ngoại trừ không có nước mắt, thật sự giống Lưu Hân Vũ đến bảy tám phần.
Lưu Hân Vũ của ngày hôm nay tuy khiến cho mấy anh em nhà họ Trương, đặc biệt là Trương Hồng Hà, luôn cảm thấy có gì đó là lạ, nhưng ngoài Trương Hồng Lượng ra, ba anh em còn lại nhà họ Trương đã tìm cho Lưu Hân Vũ một lý do rất hay.
Lưu Hân Vũ có lẽ là sốt đến hơi mơ hồ, lời nói cử chỉ giống người bình thường hơn, cũng hiểu chuyện hơn nhiều.
Thấy vậy, anh em nhà họ Trương cũng thấy nhẹ nhõm, Lưu Hân Vũ cảm thấy vừa buồn cười vừa may mắn.
Nếu thật sự sốt đến mơ hồ, chẳng phải nên càng nhõng nhẽo hơn bình thường sao?
Bình thường Lưu Hân Vũ cũng không nói được những lời mạch lạc rõ ràng như vậy, huống chi là Lưu Hân Vũ đang sốt.
Tuy những lời này của Lưu Hân Vũ có phần có lý, nhưng bác gái cùng phòng bệnh kia truyền nước xong đã được người nhà đón về, Trương Hồng Lượng đương nhiên không thể thật sự bỏ Lưu Hân Vũ một mình ở phòng bệnh.
Sau khi bàn bạc, hai chị em Trương Hồng Hà và Trương Hồng Vân ở lại bệnh viện chăm sóc Lưu Hân Vũ.
Lưu Hân Vũ vẫn còn đang sốt, trong dịch truyền lại có thêm chút thuốc an thần, không lâu sau khi hai anh em nhà họ Trương rời khỏi phòng bệnh, cô đã mơ màng thiếp vào giấc ngủ.
Thấy Lưu Hân Vũ ngủ say rồi, Trương Hồng Hà thấy Trương Hồng Vân ngồi bên giường cũng đã ngáp ngắn ngáp dài, liền chỉ vào giường bệnh bên cạnh, bảo cô ấy sang đó ngủ.
Trương Hồng Vân lắc đầu nguầy nguậy, bác gái truyền nước kia đi rồi, ga giường còn chưa có ai thay, cô ấy không muốn ngủ trên giường người khác đã nằm qua đâu!
Trương Hồng Hà đảo mắt một cái, cũng không ép, đành chiều theo Trương Hồng Vân, để mặc cô ấy dựa vào thành giường của Lưu Hân Vũ nghỉ ngơi.
Lưu Hân Vũ vẫn chưa truyền dịch xong, Trương Hồng Hà đương nhiên không ngủ trước, cô ta dựa vào tủ đầu giường lặng lẽ canh chừng, đợi đến khi truyền dịch xong, gọi y tá đến rút kim, xác nhận Lưu Hân Vũ không sao, lúc này mới yên tâm nhắm mắt chợp đi một lúc.
Đêm đó trôi qua khá yên ổn, cơ thể Lưu Hân Vũ trông có vẻ yếu ớt, nhưng nền tảng sức khỏe cũng không tệ, bệnh tình không tái phát.